Nghe Nói Ta Là Bạch Nguyệt Quang Chuyển Thế - Chương 30

Cập nhật lúc: 2026-03-31 10:25:19
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

bất luận là bảo vật, y phục hoa, bộ đều chung một vấn đề —— đều vương đầy vết m.á.u.

Cuối cùng nàng cũng tìm thấy than, liền dùng chân đá mấy món trang sức vương vãi xa, dọn một đất trống. Lý Tùng La rạp xuống, chữ lên tờ hoàng chỉ, châm lửa đốt.

Nàng đầu, trông ngóng Tạ Phù Cừ, mong cho một hồi đáp.

Hoàng chỉ cháy sạch, Tạ Phù Cừ vẫn chỉ hướng mặt về phía nàng, hồi lâu mới chậm rãi nghiêng đầu.

Lý Tùng La: “…”

Tạ Phù Cừ: “?”

À… quên mất, kiếp vốn là một kẻ câm điếc mà.

Lý Tùng La khẽ vỗ trán, trong lòng phiền muộn. Ai da, cũng chẳng , cũng chẳng xong, ngay cả mắt cũng như mù, nếu thì kiếp ngươi sống đây!

Nàng tiện tay gom hết đống vật rõ lai lịch , nhét đại một ô hành trang, đó dắt tay Tạ Phù Cừ bước ngoài.

Hôm nay trời mưa, tầng mây cao cũng tản phần nào. Lý Tùng La ngẩng đầu, ánh sáng từ trời chiếu xuống khiến mắt nàng nheo .

Sơn Nha chẳng chờ từ khi nào, thấy nàng xuất hiện thì lập tức lon ton chạy , giọng nịnh hót: “Đại vương, ngài tỉnh ! Hôm nay ngài ?”

Lý Tùng La tiện tay xua xua: “Ngươi cứ lo việc của ngươi , cùng bằng hữu chỉ tùy tiện dạo quanh thôi.”

Sơn Nha , đành lủi thủi .

Ngay khi xoay , Lý Tùng La bỗng gọi: “À đúng , còn một việc hỏi ngươi.”

Sơn Nha lập tức dừng bước, nhanh ch.óng đầu .

Lý Tùng La hỏi: “Liên Hoa Tiên quân… danh tự bản lai của là gì?”

Sơn Nha sững sờ, gương mặt còn sót chút đặc trưng loài khuyển hiện vẻ hoang mang.

Hắn ngẩn thật lâu, mới dè dặt đáp: “Cái … tiểu yêu thật sự .”

“Mọi đều kính xưng tiên quân bằng đạo hiệu, từng ai nhắc đến tiên quân còn bản danh gì, nhưng mà, nếu là ở phàm gian, hẳn là bản danh của Liên Hoa tiên quân. Dù Liên Hoa tiên quân cũng là đời nơi dương gian.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/nghe-noi-ta-la-bach-nguyet-quang-chuyen-the/chuong-30.html.]

Nói dứt lời, Sơn Nha chút thấp thỏm, đưa mắt về phía Lý Tùng La. Nàng khẽ trầm ngâm, đưa tay sờ sờ cằm, đầu về phía Tạ Phù Cừ.

Tạ Phù Cừ phản ứng gì, giống như một con rối gỗ tinh xảo ngoan ngoãn, mặc cho nàng kéo thì đó.

Lý Tùng La khoát tay: “Không gì, chỉ là thuận miệng hỏi thôi.”

Sau khi đuổi Sơn Nha , nàng từ trong hành trang lấy thanh kiếm khắc hai chữ “Liên Hoa”, thuận tay dựng thẳng xuống đất, buông tay.

Thanh kiếm vẫn vững, cho dù Lý Tùng La buông cũng hề dấu hiệu ngã xuống.

Nàng gãi gãi đầu, bổ thêm một câu: “Ngã!”

Chỉ “phụp” một tiếng, thanh kiếm liền đổ nhào, mũi kiếm chỉ về phía tây nam, nàng bèn nhặt lên, kéo Tạ Phù Cừ về hướng .

Còn về phía tây nam thứ gì, chính nàng cũng rõ.

Một tay Lý Tùng La dắt Tạ Phù Cừ, một tay cầm kiếm, thảnh thơi tựa như dạo bước. Thôn làng vốn chẳng lớn, nàng bao xa khỏi làng, men theo con đường tây nam mà thẳng tiến.

Trên đường thỉnh thoảng gặp vài yêu tộc lẻ loi ngang, song phần lớn chỉ đưa mắt hiếu kỳ Lý Tùng La và Tạ Phù Cừ, chứ chẳng tiến gần.

Chỉ Tạ Phù Cừ, thỉnh thoảng đột nhiên bộc phát sát khí nồng nặc, dọa cho yêu quái trong phạm vi mười dặm hoang mang bỏ chạy tán loạn.

Mà Lý Tùng La chẳng cảm nhận sát khí từng cơn , chỉ lấy kỳ lạ: đường quả thật quái dị, ban nãy còn gặp vài con yêu, mà giờ trong vòng mười dặm đến cả một con chim cũng chẳng thấy.

Đi mãi cho đến khi trời tối hẳn, Lý Tùng La liền nhóm lửa ngay tại chỗ, đem thịt khô đặt lên lửa mà nướng cho nóng.

Thịt khô nướng chín mềm dai, nàng c.ắ.n một miếng nhai hồi lâu mới nuốt .

Lý Tùng La bẻ một phần đưa cho Tạ Phù Cừ, song chỉ cầm trong tay, chẳng hề ăn. Đợi đến khi nàng ăn hết một miếng lớn, đầu sang, mới phát hiện vẫn còn giữ nguyên miếng thịt trong tay.

Nàng xắn tay áo lau miệng, lẩm bẩm: “Ngươi đói ư? C.h.ế.t quá lâu——ưm.”

Lời còn dang dở, miệng Lý Tùng La , Tạ Phù Cừ nhân cơ hội đem miếng thịt khô trong tay nhét thẳng miệng nàng.

Lý Tùng La theo thói quen c.ắ.n xuống, nhai hai . Đợi đến khi đầu lưỡi nếm vị thịt, nàng mới chợt bừng tỉnh——? Sao ăn mất ?

Nàng ngơ ngác liếc , mà Tạ Phù Cừ vẫn với đôi mắt đờ đẫn thẳng phía , bất luận chi mặt cũng thêm nửa phần biểu cảm.

Loading...