Nghe Nói Ta Là Bạch Nguyệt Quang Chuyển Thế - Chương 63

Cập nhật lúc: 2026-04-02 08:55:03
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Đáng yêu quá!

Lý Tùng La thuận miệng hỏi: “Là ?”

Thành chủ Ngưu Khanh Địa Ngục thành cảm thấy cách hỏi chút kỳ quái, nhưng dám chất vấn, đành thật thà trả lời: “Là , vốn đặt tên là Nguyệt Sơn. Đại vương thể đặt cho nó cái tên mới, nó cũng khá thông minh, gọi nhiều là sẽ nhớ ngay thôi.”

Lý Tùng La: “Tên là ai đặt cho nó?”

Thành chủ ngập ngừng một lúc mới thật: “Là mẫu nó đặt. Bởi vì tộc chúng vốn di cư từ Bạch Nguyệt Sơn, nên mới cái tên .”

Lý Tùng La yêu thích rời, vuốt ve phần lông mềm nơi n.g.ự.c con hổ, hờ hững : “Không cần đổi tên nữa, cứ gọi là Nguyệt Sơn —— Nguyệt Sơn~”

Con hổ trắng lắc lắc đầu, bộ lông trắng đầu cũng xù lên, giống hệt một quả bồ công khổng lồ.

Trước khi đến đây, Nguyệt Sơn huấn luyện sơ qua. Nhận thấy Lý Tùng La thích , nó lập tức tự tin trổ tài “bắt tay”, một vuốt đè thẳng Lý Tùng La ngã nhào.

Thành chủ Ngưu Khanh Địa Ngục thành tim như nhảy khỏi l.ồ.ng n.g.ự.c, suýt thì ngất xỉu!

Xong , xong , thế là tiêu đời .

Tộc Bạch Hổ bọn họ, e rằng ngày mai sẽ xoá tên khỏi Yêu giới mất thôi!

Lý Tùng La từ móng vuốt mềm của Nguyệt Sơn chui , ngửi ngửi tay áo của .

Nàng chạy ngay về bên cạnh vương tọa, hào hứng giơ tay áo lên chạm sát mũi Tạ Phù Cừ: “Ngửi thử ! Mùi mèo con đấy!”

Kỳ thực nàng chẳng cần đưa tay áo cho , nàng giờ tràn ngập mùi mèo con, là sự pha trộn của lúa, rơm khô và bánh mì lúa mạch.

Tạ Phù Cừ ngửi thấy mùi hương thì đói, hai hàm răng nghiến nhẹ vài cái, c.ắ.n một miếng. nhớ rõ Lý Tùng La từng đốt giấy, dùng giọng điệu cực kỳ nghiêm khắc cấm c.ắ.n nàng nữa.

Ý nghĩ của Lý Tùng La, ở một mức nào đó, hẳn cũng nên là ý nghĩ của

Hai dòng suy nghĩ đối lập va chạm trong đầu, cho đầu óc Tạ Phù Cừ “treo máy”. Hắn cúi gằm mặt xuống, đồng t.ử nhạt màu mờ mịt như phủ một tầng sương, dán c.h.ặ.t ánh bàn tay Lý Tùng La đang đưa tới. tay áo chỉ thoáng lướt qua mắt nhanh ch.óng rút về.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/nghe-noi-ta-la-bach-nguyet-quang-chuyen-the/chuong-63.html.]

Về , những yêu quân khác cũng lượt dâng bảo vật, nhưng thứ nào khiến Lý Tùng La biểu lộ sự yêu thích rõ rệt như khi đối diện với Nguyệt Sơn.

Lễ cống kết thúc. Theo quy củ , các yêu quân còn lưu Bạt Thiệt địa ngục thành sáu ngày nữa. Lý Tùng La tiếp tục ứng phó, liền vung tay đuổi hết bọn họ ngoài.

Đám yêu quân “lệnh trục khách” thì mừng rỡ vô cùng. Ngay buổi đầu c.h.ế.t mất hai thành chủ, ai còn dám nấn ná thêm?

Chỉ riêng thành chủ Ngưu Khanh Địa Ngục thành, khi còn đặc biệt đến gặp Nguyệt Sơn một . Bà xoa lên cái đầu to lớn — xét về tuổi tác trong yêu giới, con hổ vẫn chỉ là trưởng thành, thở dài đầy cảm khái, dặn dò vài câu mới cùng vệ rời khỏi Bạt Thiệt địa ngục thành.

Những mỹ nhân dâng tặng, phần lớn đồng ý ở tìm việc ; một ít thì rời , tiếp tục theo chủ cũ.

Với họ, việc quá mệt, thà về chịu cảnh đem tặng qua tặng còn hơn.

Số lượng thị nữ trong cung điện Bạt Thiệt địa ngục thành vì thế tăng lên từng . Lý Tùng La liền sai họ nhổ sạch những loài hoa lạ đắt tiền nhưng vô dụng trong vườn, đó trồng lúa và rau.

Lúa ở yêu giới màu đỏ nhạt. Lý Tùng La tò mò hỏi thêm, Khuê Mộc liền giải thích: loại lúa một năm thể thu hoạch năm vụ.

Sản lượng cao, nhưng nhược điểm là hạt giống khó tìm. Thóc thu chỉ thể nấu ăn, thể gieo để nhân giống.

Hạt giống chỉ tồn tại ở cực nam yêu giới. Hằng năm đều những đoàn thương nhân Ác Mộng vượt qua sa mạc đỏ rực cực kỳ nguy hiểm, băng nguyên giá lạnh, từ vùng cực nam mang về lượng lớn hạt giống.

Chỉ những đại thành như Bạt Thiệt địa ngục thành mới đủ sức bỏ một khoản khổng lồ để mua hạt giống từ tay đoàn thương nhân Ác Mộng.

Khuê Mộc đám thị nữ trong vườn đang hăng hái vung cuốc, lo lắng : “Đại vương, ngài gieo một quá nhiều hạt giống . Đoàn thương nhân Ác Mộng trăm năm mới cực nam một chuyến, e là chỗ giống tiêu hao hết thì chúng sẽ kịp mua mới.”

Lý Tùng La chẳng thấy lo lắng.

Nàng bậc thềm cao, cúi đầu tập trung dùng nan tre đan cho Tạ Phù Cừ một chiếc mũ che mặt, đáp: “Không gì to tát.”

Thái độ nàng kiên quyết, khiến Khuê Mộc chỉ gãi gáy, tạm lui xuống.

 

 

Loading...