Lý Tùng La mới đ.á.n.h vài quyền mệt, tức tối chụp lấy mũ trùm, úp thẳng lên đầu Tạ Phù Cừ.
Việc thu dọn hành lý mất bao nhiêu thời gian, Lý Tùng La chỉ mang từ hành cung suối nước nóng vài cuốn truyện còn dở.
Thức ăn cho Nguyệt Sơn do Khuê Mộc và những khác chuẩn , đủ dùng đến nửa năm.
Khi cưỡi Nguyệt Sơn rời khỏi cung điện, nhiều cung nữ tiễn nàng, dáng vẻ các nàng rưng rưng nước mắt, thật sự chân thành, trái khiến Lý Tùng La vô cùng ngạc nhiên.
Dù gì nàng cũng chỉ ở nơi hơn mười ngày mà thôi, vốn tưởng rằng chỉ cho lệ, ngờ thực sự … yêu tinh thật sự quan tâm đến .
Trong đó, một cung nữ dẫn đầu lấy hết dũng khí bước khỏi đám , giơ một chiếc túi đeo chéo căng phồng qua đầu đưa cho Lý Tùng La: “Đại vương! Đây là một chút tâm ý của chúng thần, mong ngài nhận lấy!”
Lý Tùng La cúi nhận lấy, mở liếc một cái: bên trong thức ăn dễ bảo quản tinh xảo, túi thơm và khăn tay thêu , phía còn nhét vài chiếc nhẫn và vòng tay thủ công.
Chiếc túi đeo chéo cũng rõ ràng là đồ thủ công, mặt vải thêu hoa sen và cá chép đỏ.
Cung nữ lau nước mắt, thật lòng : “Cảm tạ đại vương thu nhận thần cùng các tỷ , mong chuyến của ngài sự thuận lợi, sớm ngày trở về!”
Lý Tùng La , kỹ gương mặt nàng , mới chợt nhận cung nữ chính là một trong những mỹ nhân từng dâng lên; dung mạo của nàng còn xinh hơn nhiều so với mấy cung nữ trong điện mà Lý Tùng La quen mặt.
Lý Tùng La hỏi: “Vậy bây giờ ngươi công việc gì?”
Cung nữ dẫn đầu rưng rưng ngượng ngùng : “Ta hiện đang học phi d.a.o, thủ lĩnh khen mắt tinh, ném chuẩn, chỉ là sức lực còn cần rèn thêm.”
“Ồ, quá, ngươi cố gắng nhé!” Lý Tùng La vẫy tay với nàng , tư thế cổ vũ còn xong thì Nguyệt Sơn Tạ Phù Cừ dắt .
Ngồi lưng Nguyệt Sơn, Lý Tùng La vội vàng rụt tay chống lên lưng hổ, kẻo ngã xuống.
Rời khỏi thành Bạt Thiệt Địa Ngục, Lý Tùng La thấy những con đường quen thuộc giao , bụi rậm, những triền núi nhấp nhô.
Trên sườn núi mọc đầy cỏ dại xanh mướt, dày như một tấm t.h.ả.m.
Cũng chẳng rõ giờ là mùa nào trong yêu giới, phóng tầm mắt thấy mấy bông hoa, khắp nơi đều là một màu xanh trải dài. Tất cả sắc xanh đều nắng ch.ói chang thiêu đốt, giữa những giao thoa hiện bóng sáng tối đan xen.
Lý Tùng La lấy chiếc đầu lâu thú mà đó nàng mua trong thành, đội lên đầu .
Đầu lâu thú tự mang theo lạnh, đội lên thì còn nóng đến nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/nghe-noi-ta-la-bach-nguyet-quang-chuyen-the/chuong-69.html.]
Về nguyên lý thì Lý Tùng La rõ lắm, nhưng nàng nghĩ lẽ giống với lý do vì Tạ Phù Cừ lúc nào cũng lạnh lẽo.
Thứ c.h.ế.t thì vốn lạnh ngắt, nên đầu lâu thú lạnh lẽo cũng là chuyện bình thường.
Lý Tùng La đội chiếc đầu lâu thú, lôi bản đồ tính toán lộ trình một chút.
Nắng quá gắt, khiến nàng nheo mắt mới rõ bản đồ. Bản đồ là do Khuê Mộc vẽ, vẽ cẩn thận, sợ chỉ hình vẽ thì Lý Tùng La sẽ hiểu, còn cố ý ghi chú thêm lời giải thích bên cạnh.
Lý Tùng La thấy từng dòng giải thích đó mới phát hiện cầm ngược bản đồ. Nàng xoay ngược , nghiêm túc nghiên cứu.
Ba phút .
Lý Tùng La dứt khoát trải bản đồ phủ lên đầu Nguyệt Sơn, còn thì vùi cả lớp lông mềm mại ấm áp của con hổ lớn.
“Rõ ràng đây là thế giới tu tiên! Sao ai nghiên cứu phép dẫn đường chứ? Chẳng lẽ trong thế giới đều phân biệt phương hướng ?!” Lý Tùng La kêu rên than vãn.
Tạ Phù Cừ , chỉ dắt Nguyệt Sơn tiếp tục . Bọn họ rời khỏi con đường lớn, từng bước chân nặng nề của Nguyệt Sơn giẫm xuống lớp cỏ dày mềm như t.h.ả.m.
Lý Tùng La đốt giấy hỏi : 【Chúng ?】
Tạ Phù Cừ bước qua một bụi cỏ, giọng bình thản trả lời: “Đi về phía nam, tìm phần hồn còn thiếu.”
Họ cứ thế từ sáng đến tối.
Mãi cho đến khi trăng lên đến đỉnh đầu, Tạ Phù Cừ mới khẽ kéo sợi dây buộc cổ Nguyệt Sơn.
Lúc Lý Tùng La ngủ say lưng hổ, chiếc đầu lâu thú đầu nàng ánh trăng tỏa quầng sáng nhàn nhạt.
Lý Tùng La mơ mơ màng màng nóng tỉnh , cảm thấy trong miệng gì đó.
Nàng mở mắt, mấp máy miệng, đầu “phì phì” nhổ mấy sợi lông mèo, ngẩng đầu mới thấy mặt trăng đang lắc lư: ủa? Sao trăng lắc lư?
Lý Tùng La ngẩn , phản ứng chậm nửa nhịp mới hiểu: thì là vì nàng đang bụng Nguyệt Sơn.