Nghe Nói Ta Là Bạch Nguyệt Quang Chuyển Thế - Chương 70

Cập nhật lúc: 2026-04-02 08:55:10
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bụng Nguyệt Sơn phập phồng theo nhịp thở, kéo theo cả Lý Tùng La cũng lên xuống theo.

Nàng xoay dậy, gỡ chiếc đầu lâu thú đầu xuống, lắc lắc đầu, mái tóc dài cũng hất tung một vòng.

Dù đầu lâu mát lạnh, nhưng ngủ mà đội thì vẫn bí quá.

Tạ Phù Cừ bãi đất trống cạnh đầu Nguyệt Sơn, cúi đầu, đang gì.

Lý Tùng La từ bụng hổ trượt xuống, chạy gối lên chân .

Chân Tạ Phù Cừ cứng hơn Nguyệt Sơn nhiều, Lý Tùng La đưa tay sờ mặt , đốt giấy hỏi: 【Ngủ ?】

Tạ Phù Cừ đáp: “Lý Tùng La, ngủ.”

Lý Tùng La: 【Là ngủ thể ngủ?】

Tạ Phù Cừ hỏi ngược: “Lý Tùng La, ngủ là gì?”

Lý Tùng La nghĩ một lúc, đốt giấy: 【Ngủ chính là nghỉ ngơi.】

Tờ giấy vàng cháy lên, làn khói trắng trong đêm xoay vòng, như một dải lụa mờ ảo quấn quanh Tạ Phù Cừ.

Hắn trầm mặc suy nghĩ, cảm giác dựa oán khí như con ch.ó hoang giữ thức ăn, cảnh giác ngừng lượn vòng quanh.

Một lúc lâu , dài đến mức Lý Tùng La sắp lơ mơ ngủ tiếp thì Tạ Phù Cừ cúi , trong một tư thế vô cùng vặn vẹo, ôm c.h.ặ.t lấy nàng.

Hắn chẳng mấy để ý đến tư thế kỳ lạ đó thể bẻ gãy cổ xương sống, một kẻ c.h.ế.t vốn còn cảm giác đau đớn thì quan tâm. Hắn chỉ vô hạn gần gũi với “chính ”.

Đối với Tạ Phù Cừ, đây chính là “nghỉ ngơi”.

Sáng hôm , Lý Tùng La nhóm lửa hâm nóng hai cái bánh thịt, cùng Tạ Phù Cừ chia ăn, cho Nguyệt Sơn ăn cỏ. Hai một hổ tiếp tục lên đường.

Vẫn là Lý Tùng La cưỡi lưng Nguyệt Sơn, còn Tạ Phù Cừ thì nắm dây dắt . Lý Tùng La thỉnh thoảng đầu , ước chừng rằng họ khá xa.

Bởi vì khi đầu , nàng còn thấy chút bóng dáng nào của Yêu Thành.

Không rõ Tạ Phù Cừ chọn theo con đường nào, mà khi Lý Tùng La quanh thì thậm chí thấy lối nào, chỉ sườn núi phủ đầy t.h.ả.m cỏ xanh um.

Càng về phía , những triền núi càng thưa thớt, đến mức đó cả bụi cây cũng chẳng còn mấy.

Lý Tùng La đang ngủ gà gật lưng Nguyệt Sơn, mơ màng cảm thấy con hổ dừng . Nàng dụi mắt dậy, phát hiện hề ảo giác, Nguyệt Sơn cùng Tạ Phù Cừ dừng một con sông uốn lượn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/nghe-noi-ta-la-bach-nguyet-quang-chuyen-the/chuong-70.html.]

Bên bờ sông còn lưu nhiều dấu chân thú, nhưng chẳng thấy bóng dáng một sinh vật sống nào.

Nguyệt Sơn cúi đầu uống nước, thỉnh thoảng úp cả mặt xuống sông, khi ngẩng lên lắc mạnh đầu, hất cho Tạ Phù Cừ cạnh ướt cả .

Lý Tùng La đưa tay vuốt ve cái đầu to của Nguyệt Sơn, thật thần kỳ, nó chỉ cần lắc vài cái là lông đầu lập tức khô mềm, mới nhúng nước.

Nàng trượt xuống khỏi lưng hổ, chạy cạnh Tạ Phù Cừ. Chiếc mũ trùm của thấm ướt, nước nhỏ tí tách theo mép tre đan.

Hắn chẳng mảy may để ý, chỉ cúi đầu đổ nước túi da.

Lý Tùng La đốt giấy nhắc : 【Trong ô hành lý của chúng vẫn còn nhiều nước mà.】

Tạ Phù Cừ đáp: “Sắp sa mạc , dư vẫn hơn.”

Nghe , Lý Tùng La cũng lấy những túi da trống trong hành lý , nhấn xuống sông để lấy nước.

Những bọt khí to nổi lộp bộp từ miệng túi da trào lên, Lý Tùng La đang thất thần mặt nước thì bỗng thấy gợn sóng lan .

Cục “đá” vốn chìm đáy sông bất ngờ duỗi , lao vọt lên khỏi mặt nước, há to miệng c.ắ.n thẳng đầu nàng.

Thanh Liên Hoa kiếm xuyên qua đầu con yêu như đ.â.m đậu phụ, nhẹ nhàng đến mức tốn sức. Tay trái cầm kiếm, tay của Tạ Phù Cừ vẫn giữ túi da lấy nước.

Yêu quái xuyên thủng não lập tức c.h.ế.t ngắc, nửa ngâm trong nước chỉ co giật vài cái bất động.

Tạ Phù Cừ vung tay ném cả quái vật lẫn thanh kiếm , cúi đầu tiếp tục bình thản múc nước.

Lý Tùng La lắc đầu, mái tóc ướt sũng vì nước b.ắ.n tung tóe từ quái vật hất lên, từng giọt nước nhỏ tí tách b.ắ.n thẳng Tạ Phù Cừ.

Nàng lắc vài cái dừng, cảm thấy đầu óc choáng váng, đưa tay sờ lên gương mặt ướt đẫm, đầu về phía con quái vật Tạ Phù Cừ một kiếm g.i.ế.c gọn.

Trông nó chút giống một con cá sấu.

Đến chiều tối, Lý Tùng La tìm một khúc gỗ tay, đem con quái vật nướng lên.

Trước giờ nàng từng đồ nướng, xử lý vụng về, may mà ngoài mang theo khá nhiều gia vị, muối và tiêu đều đủ.

Bầu trời chiều nhuộm một màu cam tối pha xanh lam, phản chiếu xuống mặt sông sai một ly.

Khi dòng sông chảy, tựa như cả bầu trời cũng đang trôi .

 

 

Loading...