Nghe Nói Ta Là Bạch Nguyệt Quang Chuyển Thế - Chương 72

Cập nhật lúc: 2026-04-02 08:55:12
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chỉ vài phút , mặt sông dần trở bình lặng.

Nguyệt Sơn ngậm con mồi bơi lên bờ, quẳng cái xác c.h.ế.t hẳn xuống mặt Lý Tùng La, cúi đầu l.i.ế.m bộ lông . Lý Tùng La tưởng rằng nó thương, nhất quyết tách đầu nó để ghé sát kiểm tra.

Nguyệt Sơn bực bội hừ một tiếng, dùng bàn chân to tát nàng lăn một vòng t.h.ả.m cỏ dày mềm.

Đợi đến khi nàng lồm cồm bò dậy, Nguyệt Sơn chịu nổi mà bỏ xa, lăn lộn trong bụi cỏ dày rậm để chà sạch vết m.á.u .

Dưới ánh trăng, mặt sông phản chiếu cả bầu trời lấp lánh, bùn cát cùng vệt m.á.u đỏ đều biến mất, chỉ còn dòng nước róc rách chảy trôi.

Xác con yêu thú , sáng hôm trở thành bữa điểm tâm của Nguyệt Sơn.

Lý Tùng La ô hành lý, bên trong vẫn còn ghi “99+” phần thức ăn, liền cảm thấy quả thật đ.á.n.h giá thấp Nguyệt Sơn .

Thực chẳng cần mang nhiều thế, con hổ lớn thông minh dũng mãnh thể tự săn mồi.

Chờ khi hai một hổ rời khỏi bờ sông, nhiều yêu thú mới bắt đầu lục tục kéo đến.

Có loài thể biến thành nửa , loài chỉ giữ nguyên hình thú, chúng chia cấp bậc theo sức mạnh mà ở các đoạn sông khác để uống nước.

Chỉ riêng đất mà tối hôm qua Lý Tùng La và Tạ Phù Cừ nghỉ thì bỏ trống.

Yêu nào chỉ cần tiến gần, đều thể cảm nhận luồng oán khí dữ tợn ngấm sâu trong đất, khiến bản năng sợ hãi, né tránh.

Buổi chiều, Lý Tùng La thấy sa mạc.

Cảnh tượng sa mạc so với những ngọn đồi phủ cỏ xanh càng sức chấn động thị giác hơn nhiều, nàng thấy tận cùng nơi đường chân trời chỉ còn ranh giới giữa cát và trời.

Nguyệt Sơn hẳn bao giờ thấy sa mạc, phấn khích lao ngay bãi cát, cào bới hăng say.

Lý Tùng La kịp giữ vững khi nó lao tới, hất ngã lăn khỏi lưng.

Rơi xuống đất, nàng xui xẻo ngã một hố cát chảy mềm nhão, mới chỉ hai ba giây cát nuốt đến ngang hông. Tạ Phù Cừ lập tức sải bước đến, giống như nhổ củ cải, kéo phắt nàng khỏi hố cát.

Chân chạm đất, Lý Tùng La vội vàng phủi cát bám đầy quần áo.

lúc , Nguyệt Sơn kêu gào “ngao u… ngao u…” cầu cứu. Lý Tùng La ngoảnh đầu , mới thấy con hổ xui xẻo cũng lao xuống hố cát.

Sống cả đời trong Yêu Thành, nó nào đến hiểm họa của cát chảy, còn tưởng một đại yêu quen ngậm , hoảng hốt vùng vẫy điên cuồng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/nghe-noi-ta-la-bach-nguyet-quang-chuyen-the/chuong-72.html.]

Con hổ to xác, càng vùng vẫy thì càng lún nhanh hơn.

Tạ Phù Cừ bước tới, thẳng tay kéo nó khỏi hố cát, quăng xuống ngay bên cạnh Lý Tùng La.

Nguyệt Sơn lồm cồm bò dậy, hình khổng lồ lập tức trốn phía Lý Tùng La, rúc đầu lưng nàng rên ư ử nũng, đòi an ủi.

Buổi chiều, nắng trong sa mạc càng lúc càng gắt, oi bức khôn cùng, thêm hiểm nguy từ những hố cát chảy.

Những hố cát khi giẫm lên thì chẳng khác gì mặt cát bình thường. chỉ cần một chiếc lông chim rơi xuống, nó liền nhanh ch.óng sụt lún.

Bị cát chảy “nuốt” một , Nguyệt Sơn trở nên cực kỳ thận trọng.

Mỗi bước đều trừng to đôi mắt, cau mày, trông nghiêm nghị dữ tợn mà chăm chú quan sát cát phía . Chỉ đến khi chắc chắn chỗ đặt chân an , nó mới chậm rãi bước tiếp.

Đi kiểu , tốc độ tất nhiên chậm hẳn.

Lý Tùng La chẳng hề bận tâm. Để che nắng, nàng đội chiếc đầu lâu thú màu trắng lên đầu.

Kích thước của nó khít với đầu nàng, hai hốc mắt vặn để lộ đôi mắt nàng ngoài. Lý Tùng La ngửa mặt lưng Nguyệt Sơn sách, gặp đoạn cảm động còn rơi nước mắt.

Tạ Phù Cừ đội mũ trùm, trong bóng râm của Nguyệt Sơn. Nó một bước, thong thả theo hai bước.

Thỉnh thoảng thấy Lý Tùng La hít mũi khe khẽ lưng hổ, cũng nhẹ nhàng thở theo, trong cái nóng hầm hập của sa mạc, chăm chú cảm nhận mùi hương nàng đang đổi.

Lý Tùng La nắng nung mềm nhũn, quần áo mùi mèo lớn.

Trong đầu Tạ Phù Cừ tự nhiên nảy từ “bánh mì nướng”, đồng thời nhớ một vài mảnh ký ức xa xưa: tiệm bánh trang trí loè loẹt, tủ kính sáng bóng, những ổ bánh vàng óng còn nghi ngút khói đặt giá gỗ.

Hương thơm ngọt ngào của bột mì phồng chín lan tỏa trong khí.

Đêm xuống, nhiệt độ sa mạc tụt nhanh ch.óng.

Ban ngày nóng đến mức thể rán trứng ngay cát, ban đêm lạnh buốt thấu xương, đủ để đông c.h.ế.t . Lý Tùng La giữa nền cát và bụng lông xù của Nguyệt Sơn, lom khom thắp nến.

Đã lâu nàng dùng đến nến trắng, tờ vàng mã sắp dùng hết, Lý Tùng La nghĩ thể thiên vị, cả hai thứ đều dùng xen kẽ mới .

 

 

Loading...