Từ xa xa, nàng thấy một đoàn thương đội lạc đà, nhưng vì cách quá xa nên bọn họ trông chỉ nhỏ bằng nắm tay, trong ánh sáng nhàn nhạt xám xanh của bầu trời, chậm rãi về phía nàng.
Rất nhanh, họ tới gần. Kẻ yêu quái đầu cưỡi lạc đà, vóc dáng cao lớn vạm vỡ, trong tay còn xách một đôi đại đao sắc bén vô cùng. Trên bộ y phục xám xịt của chúng còn dấu vết m.á.u khô .
Nhìn qua thì giống một đoàn thương đội, nhưng những con lạc đà chở hàng hóa, mà như Khuê Mộc từng với Lý Tùng La, hiện giờ vốn thời điểm các đại thương đội tiến sa mạc.
Nguyệt Sơn trở bật dậy, hình khổng lồ che chắn mặt Lý Tùng La. Vào lúc nó cuối cùng cũng hiện lộ một phần uy phong của hổ, bộ lông trắng như tuyết khẽ rung động trong gió sớm.
“Thương đội” dừng cách Lý Tùng La và một , tên yêu quái dẫn đầu chằm chằm Nguyệt Sơn một lúc, mới chậm rãi lùi phía .
Hắn còn giơ tay mấy động tác hiệu với Lý Tùng La, nhưng nàng hiểu đó nghĩa gì. Nguyệt Sơn vốn là một yêu quái ngu ngốc, cũng chẳng hiểu .
Tạ Phù Cừ thì khỏi , căn bản chẳng thấy gì.
Vậy nên khi xong mấy động tác tỏ vẻ “ thiện”, tên yêu quái cầm đầu chỉ thấy ba kẻ thần thần bí bí đối diện đang nghiêm mặt chằm chằm .
Một con hổ yêu ăn thịt.
Một oán linh c.h.ế.t bao lâu, oán khí ngập trời.
Còn một kẻ khí tức và thực lực, đầu đội hẳn một cái sọ đầu của đại yêu… cái sọ đó chẳng lẽ là chiến lợi phẩm của ả ?!
Màn “chào hỏi thiện” thăm dò chẳng hồi đáp, khiến mồ hôi lạnh trán tên yêu quái cầm đầu tuôn ào ào.
Không đáp “chào hỏi thiện”, khả năng cao chính là ý định thù địch.
Nếu chỉ con hổ trắng thôi thì lẽ còn đ.á.n.h một trận, nhưng mà…
Làn gió sớm lạnh buốt xuyên qua khe chuông lạc đà, cũng lướt qua mái tóc đen của trai đối diện.
Đôi mắt mờ đục của vốn mang cảm giác chăm chú, nhưng yêu quái cầm đầu cảm nhận rõ một luồng ánh mạnh mẽ, tràn đầy áp bức kinh khủng, từ trong bóng tối bốn phía sa mạc lạnh lẽo mà rình rập .
Cái cảm giác vô hình đó như một con rắn độc trườn cổ, khiến chỉ lập tức hóa thành khói trắng, vĩnh viễn biến mất khỏi mặt trai .
Một ác quỷ mạnh mẽ quỷ dị như thế đủ khủng khiếp, huống chi còn một thiếu nữ đội sọ thú, ác quỷ và hổ bảo vệ ở giữa, một “đại yêu” sâu lường , càng khiến bọn yêu sợ hãi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/nghe-noi-ta-la-bach-nguyet-quang-chuyen-the/chuong-74.html.]
Trong khi ba cặp mắt lạnh lùng đối diện đang chăm chăm , tên yêu quái cầm đầu chỉ thấy tiến cũng xong, lùi cũng .
lúc đó, một giọng vang lên từ phía : “Bạt Thiệt Yêu Quân? Sao ngài ở đây?”
Yêu quái cầm đầu: “???”
Hắn khó tin đầu , thấy là gã thanh niên tiên tộc Nguyễn Ô Tước, kẻ nhập đoàn thương đội giữa đường.
Anh gì? Ai cơ? Bạt Thiệt Yêu Quân? Thành chủ của thành Bạt Thiệt Địa Ngục ???
Sao cấp bậc đại yêu như xuất hiện ở rìa sa mạc?
Là tai nhầm, yêu giới cuối cùng cũng phát điên ? Trên cao Diệu Pháp Chính Đức Liên Hoa Tiên Quân, nếu đây là ảo giác thì xin phù hộ cho lập tức tỉnh !
Nguyễn Ô Tước để ý đến gương mặt mơ màng ngơ ngác của yêu quái cầm đầu, hưng phấn vẫy tay về phía Lý Tùng La bọn họ: “Thật sự là các ——”
Gã còn kịp bước gần, Nguyệt Sơn bất ngờ dựng lông xù hết cả lên, gầm một tiếng đầy đe dọa. Nguyễn Ô Tước dọa co rụt cổ, vội vàng chui trở phía lưng tên yêu quái cầm đầu.
Còn Lý Tùng La và Tạ Phù Cừ vẫn giữ nguyên gương mặt chút biểu cảm.
Tạ Phù Cừ thấy.
Còn Lý Tùng La thì chẳng nhớ nổi là ai. Nguyễn Ô Tước đổi kiểu tóc, còn là kiểu “đầu tra nam Thục Sơn” mà Lý Tùng La quen thuộc nữa.
Bộ đạo bào vốn dĩ chỉ rách rưới nhưng vẫn còn trắng tinh, giờ qua mấy ngày lăn lộn trở nên nhếch nhác bẩn thỉu, so với đây như biến thành một khác.
Cục diện đối đầu cũng chẳng vì Nguyễn Ô Tước chạy chào hỏi mà dịu , ngược trông còn căng thẳng hơn.
Nguyễn Ô Tước nghĩ ngợi một chút, đầu chạy phía cuối đội ngũ. Chẳng bao lâu , gã dẫn Lâm Quý Hạ tới.
Lâm Quý Hạ cũng mặc đồ xám xịt, nhưng mái tóc vẫn chải chuốt gọn gàng, hai b.í.m tóc đuôi ngựa còn cài hai viên ngọc hình hoa. Lý Tùng La lập tức nhận cô : “À! Là ngươi ——”