Nghe Nói Ta Là Bạch Nguyệt Quang Chuyển Thế - Chương 96

Cập nhật lúc: 2026-04-02 09:04:42
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tạ Phù Cừ cũng là “” mà——Lý Tùng La nghĩ thầm, bất giác đưa tay xoa nhẹ lên đầu .

Tạ Phù Cừ thật đáng thương, c.h.ế.t hơn ba nghìn năm, chẳng ai thắp hương cho, đến cả cảm giác đau đớn cũng là gì. Bị c.ắ.n đau mà còn tưởng là chuyện , còn mong mỏi dán mặt để nàng c.ắ.n thêm nữa.

Như thể chỉ khi nỗi đau trở nên cụ thể, mới thể tin chắc rằng vẫn còn đang sống.

Thật đáng thương.

Thật, thật đáng thương.

Lý Tùng La co , ôm lấy đầu Tạ Phù Cừ, vuốt ve gáy như vuốt ve một chú ch.ó con.

Hai cứ thế tựa , lành. Đến sáng hôm , khi mặt trời mọc, Lý Tùng La đội mũ trùm cho Tạ Phù Cừ, nắm tay tìm Nguyệt Sơn.

Đêm qua tuyết rơi, mặt đất còn in rõ những dấu chân hổ lộn xộn vội vã, dễ để theo.

Cuối cùng, bọn họ cũng tìm thấy Nguyệt Sơn đang co ro ngủ say chân một vách băng. Lý Tùng La lội tuyết chạy đến, vui mừng tức giận, nhào tới ôm lấy khuôn mặt lông xù của nó mà xoa nắn:

“Ngươi hôm qua tự dưng chạy mất gì hả? Hù giật cả ! Lỡ biến thành mèo hoang thì ?!”

Nguyệt Sơn còn đang mơ màng ngái ngủ, bàn tay ấm áp của Lý Tùng La cưỡng ép xoa nắn mà tỉnh .

Tối qua nó vốn một luồng oán khí kinh khủng hù chạy mất, mà thủ phạm ai khác chính là Tạ Phù Cừ lúc hưng phấn quá mức.

Nguyệt Sơn , cũng chẳng sự ăn ý như Lý Tùng La với Tạ Phù Cừ, đôi khi cần lời cũng hiểu .

Vì thế nó chỉ đành oan ức chịu trận, mặc cho Lý Tùng La mắng, rên ư ử áp sát nàng, âm thầm tự ủy khuất.

Lý Tùng La mắng mèo xong, lấy trong túi đeo chéo ít thịt khô cho nó ăn.

Vừa ăn thịt khô, Nguyệt Sơn lập tức quên sạch chuyện tối qua, dính lấy nàng chút khúc mắc, thậm chí cũng chịu để Tạ Phù Cừ tiếp tục dắt dây cương.

Tuyết mặt đất dày quá, thật sự dễ dàng.

Vì thế quãng đường tiếp theo, Lý Tùng La vẫn lưng Nguyệt Sơn, còn Tạ Phù Cừ thì dắt dây “bộ định vị nhân công”.

Khi họ vượt qua vách băng, tới một vùng bằng phẳng hơn, đúng lúc mặt trời mọc.

Mặt trời đỏ rực trải lên mặt băng một tầng sắc màu mờ ảo rực rỡ. Xa xa, một đàn chim cánh cụt xếp hàng qua .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/nghe-noi-ta-la-bach-nguyet-quang-chuyen-the/chuong-96.html.]

Lý Tùng La nheo mắt thật xa, lôi giấy vàng , vội mấy dòng, đốt ngay .

【Tạ Phù Cừ, thấy mặt trời mọc , còn chim cánh cụt nữa. Cả một đàn to lắm, lúc mặt trời lên, mây nhuộm đỏ, nhưng ánh phản chiếu băng thành màu khác, thật kỳ diệu, còn hơn cả phim tài liệu nhiều.】

Tạ Phù Cừ ngẩng đầu, cánh mũi khẽ động, dường như đang ngửi thứ gì đó.

Một lúc , : “Lý Tùng La, hình như từng đến đây .”

Lý Tùng La: “Ngươi chắc chắn từng đến! Họ nhà họ Nguyễn mà, bức màn trời đất vốn chính là ngươi c.h.é.m đầu đó…”

Tạ Phù Cừ: “Ta còn nhớ một nơi thích hợp để trượt tuyết, chúng trượt tuyết , Lý Tùng La.”

Lời còn hết, Lý Tùng La trợn tròn mắt, kinh ngạc thôi.

Trong mười bảy năm đầu đời, đến chín mươi chín phần trăm thời gian Lý Tùng La ở trong bệnh viện.

Đừng trượt tuyết, ngay cả trượt ván khô nàng cũng từng thử qua.

Tạ Phù Cừ liền xách nàng từ lưng Nguyệt Sơn xuống, đặt thẳng lên cổ .

Xung quanh một màu trắng xoá, cảnh vật vùn vụt lùi phía . Lý Tùng La thét lên một tiếng, vội vàng bám c.h.ặ.t tóc , vạt áo choàng đỏ rực gió thổi tung bay phần phật.

Nguyệt Sơn gầm gừ rượt theo , nhưng chẳng mấy chốc Tạ Phù Cừ bỏ xa.

Con hổ trắng hoà lẫn nền tuyết trắng, chỉ chớp mắt khó mà thấy nữa.

Tạ Phù Cừ bất ngờ dừng , phanh gấp cũng dễ như , giơ tay đỡ lấy eo Lý Tùng La, bế nàng xuống.

Chân nàng còn kịp chạm đất, vịn lấy cánh tay mà nôn khan từng trận. Vì đó chẳng ăn gì mấy, nên hầu hết đều chỉ là nôn khan, chẳng nôn gì.

Nàng yếu ớt kéo tay áo Tạ Phù Cừ lau miệng, đồng thời ngẩng đầu ——ngay khoảnh khắc ngẩng lên, Lý Tùng La sững , miệng khẽ mở, gương mặt ngơ ngẩn.

Là núi tuyết.

Một ngọn núi tuyết cao ch.ót vót, nửa bên sườn núi chìm trong ánh mặt trời rực rỡ, phản chiếu sắc đỏ ửng dịu dàng tươi ; nửa còn khuất trong bóng tối, phảng phất màu xanh nhạt như soi bóng trời.

Bọn họ đang đỉnh núi, cần ngẩng đầu cũng thể bao quát phần lớn băng nguyên, cùng những dãy núi tuyết thấp hơn ở phía xa.

 

 

Loading...