Ngộ Lan Nhân - Chương 11

Cập nhật lúc: 2026-03-08 20:14:28
Lượt xem: 53

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Chỉ cần phò mã thể vui vẻ, bổn cung cái gì cũng nguyện ý…”

Nói xong, cả nàng cùng với chiếc ghế cùng dịch gần!

Da đầu lập tức tê dại: “Dừng!”

“…Ngươi thật sự cái gì cũng nguyện ý?”

“Đương nhiên!” Chiếc ghế của công chúa dừng cách một thước, trong giọng lộ sự nóng bỏng.

“Chỉ cần phò mã ở đây, gì cũng thể !”

Nghe , trong đầu lóe lên một ý.

“Ta Đại Kim Mạn Đà La.”

Nghe , chiếc ghế công chúa khúc khích ngừng: “Phò mã thật chọn!”

“Đóa hoa đến từ Thân Độc quốc, là kỳ trân hiếm chỉ những kim thượng sư mới thể bồi dưỡng!”

“Khó lắm ?”

Ta nghĩ kỹ. Nếu nàng thể thực hiện tâm nguyện , đây bồi nàng hai ngày cũng chẳng .

Nếu nàng , càng thể thuận lý cáo từ.

“Yên tâm, đối với việc khó.”

Nói xong, nàng nhẹ nhàng vỗ tay. Cung nữ ngoài cửa tiếng liền .

Chỉ một nén nhang, họ khiêng tới một l.ồ.ng lưu ly ngũ sắc rực rỡ.

Qua chiếc l.ồ.ng lưu ly , thấy đóa kỳ hoa hiếm .

Sau khi thấy đóa hoa , lạnh toát.

Công chúa lệnh đem l.ồ.ng lưu ly mang . Các cung nữ cuống cuồng thu dọn, cẩn thận rơi ít đất xuống đất. Ta lặng lẽ nhặt bỏ túi, vái một cái: “Đa tạ điện hạ.”

Nàng gật đầu lớp khăn voan: “Phò mã vui là .”

Đêm đó, ngủ giường khuê phòng chỉ .

Công chúa vẫn chiếc ghế của nàng suốt cả đêm.

Sáng hôm , trời còn tờ mờ, thái giám gọi dậy.

Hắn : “Hoàng đế dẫn Trạng Nguyên, Bảng Nhãn và trăm cống sinh trong bảng lễ Phật.”

Đoàn xuất phát từ sớm.

Ta định hỏi thể , mấy cung nữ liền bịt miệng , thô bạo nhét chiếc xe ngựa cuối đoàn.

Từ sáng sớm đến chiều tà, đoàn suốt cả ngày.

Ban đầu nghiêm chỉnh, đó ghé cửa sổ lén, dứt khoát xuống xe bộ.

Có lẽ sắp đến nơi nên cung nữ cũng mặc kệ , để trong đoàn.

Lúc mặt trời lặn, mây đỏ đặc quánh lan khắp bầu trời.

Chân trời phản chiếu ánh đất, đầu là trăng.

Một con đường nhỏ từ sườn núi buông xuống như dải lụa đỏ đậm kéo dài đến chân núi.

Trên núi lộ vài góc đất vàng, trông giống những ngôi mộ cô độc nơi hoang dã.

Ta dần tụt xuống cuối đoàn, lúc mới phát hiện phía còn một chiếc kiệu nhỏ.

Kiệu mái gụ mun, rèm lụa đỏ, uốn lượn trong gió.

Mơ hồ thấy bên trong một vật nhỏ phủ lụa đỏ.

Thấy tiến gần kiệu, phía thái giám the thé gọi: “Tô phò mã, ngươi lên ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/ngo-lan-nhan/chuong-11.html.]

“Đến ngay!”

Nói , thò tay kiệu, vớt vật lên.

Trong lòng bỗng vui sướng tột cùng: “Ngươi tha thứ cho ?”

Ta đang lén chuyện thì thái giám lạnh giọng nhắc: “Tô phò mã, ngươi vẫn còn ở phía ?”

Ta vội giấu pho tượng nhỏ n.g.ự.c: “Không gì, bằng hữu tới thăm thôi.”

Đêm đầu tiên ở chùa, vẫn ở cùng phòng với công chúa.

Dưới ánh nến vàng mờ, chiếc ghế công chúa vẫn đặt ngay ngắn, chút rợn .

Nhìn kỹ xung quanh ghế, thấy khắp nơi đầy vết m.á.u loang lổ!

Ta vội mắt .

Công chúa thấy , nhỏ giọng hỏi: “Phò mã, ngươi ủ rũ vui?”

“Không… Có lẽ say xe.”

“Vậy tối nay hãy nghỉ ngơi cho , đừng chạy loạn.”

Nghe giọng nàng vẫn yếu ớt, chiếc ghế chỉ là sập gỗ sơn đỏ mà thôi.

Ta tự quá đa nghi.

Lúc ngoài cửa cung nhân chuyện, rằng “Thượng sư cho mời.”

Công chúa đáp lời.

Ngay đó hai cung nữ cao lớn bưng cả ghế của nàng ngoài.

Chỉ còn lăn qua lăn giường, như chiên bánh.

Ta đang do dự nên đêm thăm chùa Từ Nhân thì ngoài cửa bỗng một nhóm cung nữ thấp bé qua, khe khẽ : “Công chúa gọi ?”

… nghiệp chướng.”

“Nếu Yến gia còn thì , họ mới là kim đồng ngọc nữ thật sự!”

“May mà Yến gia Kim Đồng , chỉ thể ủy khuất công chúa!”

“Suỵt!”

Mấy cung nữ xa dần, vẫn chuyện nhỏ.

Nhớ lời công chúa dặn chạy loạn, kéo chăn xuống, quần áo sẫm màu.

Trước khi cửa còn xé một mảnh vải, quấn kín mặt.

Thật buồn .

Không chạy loạn thì thúc đẩy cốt truyện ?

Đóng cửa phòng, lén theo .

đáng tiếc, đội cung nữ chỉ cúi đầu , chuyện nữa.

Đội im lặng qua gác chuông, qua Bảo Tự, qua hồ sen và tinh xá.

Cuối cùng dừng một căn nhà lớn ánh đèn đỏ mờ.

Sau đó họ xếp hàng .

Ta theo nữa mà vòng cửa sổ, chọc thủng giấy cửa một lỗ nhỏ.

Trong phòng là một hòa thượng trần truồng, xếp bằng.

Trên đầu hơn mười vết sẹo giới, hai tay chắp lẩm bẩm.

 

Loading...