Ngộ Lan Nhân - Chương 13

Cập nhật lúc: 2026-03-08 23:29:03
Lượt xem: 58

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nhìn đống đất , nhớ tới đại kim mạn-đà-la thấy mấy ngày .

“Thật , đó là hoa. Nói chính xác hơn, đó là một tiểu thế giới co . Tiểu thế giới trong một cái l.ồ.ng, ngừng biến đổi, phá hủy tái tạo.”

“Sau đó… Thành trì phá hủy hóa thành bùn, dân chúng c.h.ế.t cũng hóa thành bùn, thứ đều trở thành bùn.”

Lúc , pho tượng nhỏ bằng cát đỏ đặt mặt, nóng hun đến khẽ lay động. Ta lúc mới phát hiện, mỗi một phiến gạch đất ở đây đều vẽ một ký hiệu giống cái cân.

Ta đặt khối bùn lên một bên cái cân: “Sau khi thấy đóa hoa mới , hóa chỉ là một khối bùn. Hóa , cũng chỉ khối bùn .”

Nói , đặt pho tượng nhỏ lên đầu cân bên : “Bây giờ, tặng khối bùn cho ngươi.

“Đây là điều hứa với ngươi.”

Lúc , hai chân những đồng tiền đồng nóng bỏng dính c.h.ặ.t với , tỏa mùi khét chua gay mũi.

Trong khoảnh khắc ý thức dần trở nên mơ hồ, sờ thấy con d.a.o găm .

Công chúa ý , nhưng tự sát theo cách đó.

Rốt cuộc , vị Phật Đà k.h.ủ.n.g b.ố khi thấy thà c.h.ế.t cũng chịu quy y với “Thần”, sẽ cam lòng và phẫn nộ đến mức nào?

Mang theo ý nghĩ độc ác như , xếp bằng, chịu đựng cơn đau xương thịt sôi sục nơi hai chân. Chẳng bao lâu , chỉ ý thức mà ngay cả cảm giác đau đớn cũng dần dần rời xa…

Giây tiếp theo, tiếng xèo xèo cháy nóng chân biến mất.

Không từ thổi tới một luồng khí lạnh, thấm từng thớ xương thịt của . Cơ thể vốn đầy những vết nứt khô, lúc đang dần vuốt phẳng và khép

Khoảnh khắc ngã xuống, trong tầm nghiêng lệch, xuất hiện vạt áo bay phấp phới.

Nơi mũi giày sạch sẽ qua, những đồng tiền đồng đỏ rực lập tức tắt lửa, từng tấc từng tấc nở những đóa sen trắng.

Chủ nhân của vạt áo đến phía , vươn bàn tay lạnh lẽo, đặt cái đầu vốn còn sức của chống đỡ lên đầu gối : “Lễ vật của ngươi, nhận.”

Không qua bao lâu.

Ngay lúc nghĩ chắc chắn c.h.ế.t, một dòng nước lạnh buốt đổ xuống chiếc cổ đang sốt nóng của , trong khoảnh khắc mang cảm giác mát lạnh khó diễn tả.

Cơn đau ở tứ chi lập tức biến mất.

Trong tầm mờ nhòe, một dải ngân hà xanh thẫm xoay tròn từ đỉnh đầu chảy ngang bầu trời, biến mất mặt đất trắng tinh, ôn nhuận. Nhìn quanh hai bên, núi cao chồng chất, thung lũng sâu thẳm, dẫn tới .

Ta gắng đầu , mới phát hiện đang một bóng hình tỏa ánh sáng nhạt.

Bóng hình vươn những tứ chi mát lạnh, chậm rãi quấn quanh hai tay hai chân thương của . Những vết bỏng dần biến mất, như loài bò sát bò lên vạt áo của đối phương, biến thành từng hoa văn rực rỡ.

“Là ngươi cứu ?”

“…Không cứu, mà là trao đổi.”

Phía , thể quấn quanh dần buông .

“Bởi vì ngươi gọi .

“Nên mới thể đến bên cạnh ngươi.”

Trong lời hàm chứa ý nghĩa sâu xa.

Hiếu kỳ, dùng sức nắm lấy tảng đá bên cạnh.

Hòn đá trơn nhẵn , xúc cảm mềm mại. Ngay đó nó uốn cong thoát khỏi tay , nhanh ch.óng chui bóng tối.

Một vạt áo lướt qua. Trên đỉnh đầu vang lên giọng mềm nhẹ: “Đó là Hắc Thái Tuế.”

“Hắc Thái Tuế?”

“Ừ.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/ngo-lan-nhan/chuong-13.html.]

Lúc , mắt là núi đang lưu động, nước lặng yên, và một dải ngân hà vĩnh viễn xoay tròn phủ lên mặt đất đen.

“Đây chính là thế giới bốn chiều ?”

“Ngươi cũng thể gọi nó là Hắc Sơn.”

Người phía cúi đầu xuống. Mái tóc dài như lụa tràn khắp , phủ lên như dòng nước:

“Hắc Sơn là nơi chúng kinh doanh.”

Nói , tùy ý nhặt một mảnh đá vụn ném nhẹ lên. Hòn đá lập tức dừng giữa trung.

“Ở đây, thời gian là vô trật tự, hỗn loạn.”

Hắn lấy hòn đá đó trở trong tay. Trong quá trình , hòn đá để một đường thẳng lặng yên trong trung. khi đưa tay chụp, chỉ bắt khí.

“Ngươi bắt , vì hòn đá đang dừng ở một thời gian khác.”

Nói , cầm một mảnh đá khác, một hàng ký hiệu lên lòng bàn tay .

Đó là một tổ ký hiệu phức tạp, cổ xưa và sâu xa, khác hẳn bất cứ văn tự nào từng thấy. Khi ngón tay chạm , bỗng hiểu .

“A… Tu… La.”

Có lẽ, đó mới là tên thật của .

Ta khỏi hoang mang: “A Tu La… vì ngươi cứu ?

“Chỉ vì đầu tiên thờ phụng ngươi ?”

“Bởi vì…”

Mái tóc dài như sa tanh phủ hình tỏa ánh sáng nhạt. “Người” mắt khẽ thở dài, mang vẻ tĩnh lặng và cô tịch.

“Lời hứa của ngươi với vẫn thực hiện.”

“Lời hứa của ?”

Câu dứt, ký ức ở Lan Nhân tự ập tới. Ta lập tức cứng họng.

“Đi thôi.”

A Tu La đưa tay chỉ chỗ sâu tối tăm của Hắc Sơn.

“Ta sẽ luôn ở bên cạnh ngươi.”

Khi tỉnh nữa, vẫn trong căn phòng tối . Những đồng tiền đồng đỏ rực, nhưng chạm còn nóng.

Dường như thời gian quanh lệch .

Pháp tắc thời của Hắc Sơn dường như ảnh hưởng đến căn phòng .

Không chỉ , bên cạnh còn rơi nhiều mảnh vụn đen bóng như dầu. Chúng uốn lượn khắp nơi, chỉ trong vài giây bò đầy mặt đất.

Ta đang chúng suy nghĩ đối sách thì ngoài cửa bỗng vang lên tiếng : “Thượng sư, suốt một đêm .”

“Ừ.”

Nói , cửa hang thấp bé mở . Tên hòa thượng vàng khom lưng chui .

Giây tiếp theo, ánh mắt dần nứt toác: “Ngươi mang thứ gì đây?!”

“……”

Ta , môi mấp máy, nhưng chỉ thể thốt những câu chữ rời rạc.

 

Loading...