Gió lớn xé nát lời nàng.
Ta định dậy cho rõ, nhưng hoàng đế phát hiện . Chiếc đỉnh khổng lồ bỗng tăng tốc lao tới!
Thuyền nhỏ lúc gần ranh giới Hắc Sơn.
hai bờ sông chỉ cây đa dày đặc, tiếng vượn kêu vang, hề thấy dãy núi hùng vĩ.
Quay đầu , chiếc đỉnh chỉ còn cách vài thước!
Ta đáy thuyền, giơ tượng nhỏ bằng sa đỏ n.g.ự.c, lẩm bẩm:
“A Tu La… A Tu La…”
“Hãy đưa tới Hắc Sơn!”
“Hãy đưa đến bên ngươi…!”
Phía , một đôi tay lạnh buốt đặt lên vai . Một luồng khí mạnh tràn thuyền, khiến chiếc thuyền nhỏ rung lắc dữ dội.
Mặt sông vốn yên tĩnh bỗng nổi sóng lớn, thậm chí hất văng hoàng đế trở trong đỉnh!
Ngay đó, con thuyền sóng lớn đẩy mạnh về phía bờ.
Khoảnh khắc lao rừng rậm, ánh sáng mắt biến đổi dãy Hắc Sơn hùng vĩ xuất hiện!
Giữa thung lũng lưu động, một ảnh cao lớn thon dài tỏa ánh sáng nhạt.
Người buông hai tay áo rộng xuống, tư thế như đang mời gọi.
Thần thánh. Nhân từ.
“A Tu La!”
Ta chạy điên cuồng về phía Hắc Sơn.
Quay đầu chiếc đỉnh, thấy nó cũng sóng đ.á.n.h ngã bờ. Bên trong phát tiếng sôi sùng sục như nấu nước, dường như thứ gì đó đang bò .
Trong lúc chạy, vô tình . Và thấy cảnh tượng kinh khủng nhất đời .
Một thứ quái vật đang đuổi theo.
“Thần” trông giống Phật.
Đầu vòng hào quang vàng.
Tóc xoắn ốc, b.úi thịt đầu, hình béo.
Mắt dài tới thái dương.
Hai tay kết ấn.
vị “Phật” đôi chân cực kỳ ngắn và dị dạng.
Hắn chỉ thể nhờ vật cưỡi phía mà bò tới.
Khi tiến gần, thấy bên hông một chiếc trống đỏ như m.á.u.
Ở mép trống còn treo một cái đầu nhỏ ép chỉ bằng nắm tay…
Ta chỉ thoáng qua, nước mắt trào : “Công chúa!”
Dù chạy nhanh thế nào, thứ đáng sợ vẫn dần đuổi kịp.
Vừa đuổi gào về phía Hắc Sơn: “A Tu La! ……”
A Tu La quát lớn: “Đấu mỗ!”
Bọn họ… dường như đang tranh giành quyền sở hữu .
Ta chạy gào: “A Tu La! Ta thuộc về ngươi!”
“Đừng giao cho ! Xin ngươi!”
Ta tuyệt đối thành huyết lừa.
Cũng thành trống đầu !
Lời còn dứt, Hắc Sơn tới mắt.
Thân ảnh phát sáng mở rộng tay áo.
Ta kịp dừng cả lao thẳng trong!
Trước mắt lập tức xuất hiện tiểu thế giới Bạch Thủy – Hắc Sơn.
Ta kiệt sức, ngã vật xuống đất.
Có lẽ vì ở trong tay áo của A Tu La, thể thấy đấu mỗ giáng thế.
Hắn cưỡi huyết lừa, giơ hai chân dị dạng lên:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/ngo-lan-nhan/chuong-18.html.]
“Yến gia nữ!”
“Yến gia nữ!”
Hắn dường như tức giận với vì thiếu một yếu tố nào đó nên thể giáng lâm chỉnh.
A Tu La bình tĩnh : “Nàng dâng tất cả cho .”
“Nàng thuộc về .”
Vừa dứt lời, Phật Đà mở miệng lớn phun một luồng sương đen! …đánh ?!
Thế giới hiển nhiên mong manh.
Ngay lập tức, con sông Bạch Thủy tĩnh lặng sương đen xé toạc.
Đấu mỗ bỏ yêu cổ, bỏ huyết lừa, bò thẳng lên bờ!
Vô ánh sáng từ bờ sông dâng lên như mạng nhện, trói c.h.ặ.t t.a.y chân “thần”.
Đó là cuộc chiến của bọn họ.
Nguyên thủy.
Khó hiểu.
Không thể miêu tả.
Thoạt , A Tu La đang chiếm ưu thế.
thấy trốn trong Hắc Sơn, thứ cam lòng.
Nó sang c.ắ.n xé chính tay chân !
Đầu tiên là hai tay kết ấn.
Sau đó là đôi chân dị dạng.
Rất nhanh, đấu mỗ vứt bỏ tứ chi, thoát khỏi trói buộc.
Ta trốn trong đám Hắc Thái Tuế vặn vẹo, bỗng thấy một chiếc ghế màu da.
.
Chính là chiếc ghế từng thấy ở Bùi trạch.
Ta lập tức nhảy lên ôm lấy: “Chạy!”
Chiếc ghế hoảng hốt bỏ chạy.
phía , Phật Đà bay tới!
Thấy chạy xa, nổi giận, bỏ luôn thể, chỉ còn cái đầu khổng lồ.
Gương mặt nứt toác, lộ vô xúc tu.
Ta ghế đầu c.h.ử.i: “Đệt! Ngươi xong ?!”
Nghe c.h.ử.i, đuổi càng gấp.
Ta túm hai chân ghế: “Chạy nhanh! Không đem ngươi cho đấu mỗ ăn!”
Chiếc ghế sợ quá, bốn chân tách thành tám chân.
Tốc độ lập tức tăng gấp đôi!
Ta điều khiển nó đ.â.m các đám Hắc Thái Tuế.
Trong thế giới : Bạch Thái Tuế là nước. Hắc Thái Tuế là đất.
Chỉ thời gian hỗn loạn của thế giới mới chôn vùi đấu mỗ.
Dần dần, xúc tu của “thần” đất đen phủ kín, tốc độ chậm .
Ta lái chiếc ghế chạy qua hết hẻm núi đến hẻm núi khác.
Tiếng gào phía ngày càng xa…
Cuối cùng biến mất.
Khi chiếc ghế kiệt sức bệt xuống, đầu đấu mỗ biến mất.
lúc đó “chiếc ghế” thật là một con bạch tuộc khổng lồ thoát khỏi tay , bơi thung lũng.
Còn ngửa đáy vực… Rồi ngất .
Khi tỉnh nữa, tia nắng đầu tiên của bình minh đang lướt qua bầu trời.
Có phía nâng cổ lên.
Một dòng nước lạnh đổ đôi môi khô nứt của , lập tức mang đến cảm giác mát lạnh khó tả.