Ngộ Lan Nhân - Chương 7

Cập nhật lúc: 2026-03-08 09:08:29
Lượt xem: 78

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tuyết trắng của quả hồ đào rơi boong thuyền, tấm vải sa đỏ cũng dính đầy những mảnh vỏ quả, trông bẩn thỉu. Ta nhặt pho tượng nhỏ lên, vẫn nhét trong n.g.ự.c, dựa trong khoang thuyền, mơ mơ màng màng ngủ .

Trong khoảnh khắc nửa mộng nửa tỉnh, trưởng mất tích một nữa xuất hiện mặt .

so với , dường như chút khác.

Chỉ thấy trưởng lơ lửng giữa trung, đầu xuất hiện một vòng phật quang màu vàng, áo bào nhẹ nhàng rũ xuống, cả thần thánh mà thanh thoát.

“Tiểu , ngươi xem, tu thành chính quả.”

“Cái gì?”

Ta dụi mắt: “Ca ca, chẳng ngươi thi ?”

Hắn lắc đầu: “Ta quy y Phật Tổ, nay cần quan nữa.”

Có lẽ nên tin. bộ thường phục đang lơ lửng lấm tấm vết m.á.u, mơ hồ lộ điều chẳng lành.

Đôi môi tím tái của trưởng vẫn ngừng mấp máy: “Ta tu thành chính quả, khi rảnh ngươi hãy đến tìm .”

Ta định chạy tới kéo , nhưng bóng dáng càng bay càng cao.

“Ca! Bây giờ ngươi ?!”

Hắn trả lời câu hỏi của , chỉ ngừng lặp câu : “Ta tu thành chính quả, khi rảnh ngươi hãy đến tìm .

Ta tu thành chính quả, khi rảnh ngươi hãy đến tìm .”

Lúc còn thế nào là sợ hãi nữa, liền gật đầu: “Được, đến ngay.”

Ta đang định bước thêm một bước thì chân bỗng đau nhói.

Ta giật tỉnh , mới phát hiện từ lúc nào tới đầu mũi thuyền.

Chỉ cần bước thêm một bước nữa là mênh m.ô.n.g sông nước, nước cuồn cuộn cả ướt sũng!

Ta cúi đầu chân.

Pho tượng nhỏ rơi bên cạnh.

Có lẽ chính “Thần” nhắc nhở .

Trước mắt dường như hiện bóng dáng thanh nhã xinh .

Ta bỗng hiểu điều gì: “Xin , nên dùng đầu ngươi để đập vỡ hồ đào.”

Ta cất pho tượng nhỏ hành lý, tờ giấy trưởng để cuối.

Trên đó mơ hồ mấy chữ mực: “Sinh t.ử mệnh, họa phúc tự ỷ.”

Nét chữ thon dài vặn vẹo, như những con bò sát màu mực uốn lượn.

Trong lòng bỗng dâng lên một cảm giác chán ghét khó tả.

Ta vo tờ giấy thành một cục, ném xa xuống sông.

Giang Nam là đất , Kim Lăng là châu của đế vương.

So với ngôi làng nhỏ nơi lớn lên, thành Kim Lăng đường phố rộng rãi, ngang dọc đan xen, cổng thành thẳng tắp, đủ cho chín cỗ xe chạy song song.

Trên phố dài hương xa nối mấy dặm, gia nô thành hàng.

Không kịp thưởng ngoạn khắp nơi, chúng gọi xe thẳng đến trường thi trong kinh.

Trên tường dán bố cáo: “Thi hội sẽ tổ chức ba ngày.”

Thi hội dời sớm trọn một tháng?

Lúc , một viên quan áo tím bước khỏi cổng viện.

Đại Vĩ vội tiến lên giữ : “Đại nhân, thi hội chẳng tháng tám ?”

Người ngẩn : “Bởi vì nghênh Phật cốt, bệ hạ cho thi hội tổ chức sớm.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/ngo-lan-nhan/chuong-7.html.]

“Cái gì? Thánh nhân chuyện hoang đường như …”

Hắn nửa câu chuyển đề tài: “Đại nhân, xin hỏi nơi từng một thư sinh tên Tô Chiêu Mai ?”

Người áo tím lẩm bẩm mấy : “Tô… quen tai?”

Thấy nhíu mày, lặng lẽ nhét qua một thỏi bạc nhỏ.

“Phiền đại nhân giúp tra xem.”

Người khá khí khái, xua tay nhận bạc: “Chuyện nhỏ thôi, đáng nhắc.”

Nói xong liền trường thi.

Nửa canh giờ , chờ đến sốt ruột, cuối cùng thấy : “Ta tra hồ sơ năm ngoái, thấy .”

Ta cầu: “Đại nhân, thể kiểm tra ?”

“Ta tìm mấy đồng liêu tra nhiều , vẫn .”

Hắn lắc đầu.

cái tên dường như ấn tượng. Hình như là một tiến sĩ năm nào đó? Chuyện nhiều năm, lẽ nhớ nhầm…”

Nghe , chán nản vô cùng.

Không khó , cảm tạ vị quan áo tím.

Sau đó chờ Đại Vĩ báo danh thi hội.

Thấy ghi tên hàng cống sinh, trong lòng bỗng động.

Ta cũng tới sổ đăng ký, ngay ngắn xuống ba chữ mực.

“Từ hôm nay trở … Ta chính là Tô Chiêu Mai.”

Vì đoạn tình nghĩa đường, Đại Vĩ chân thành mời tới nhà họ hàng ở: “Dượng gia nghiệp lớn, thiếu ăn thiếu uống. Nếu Tô chê, thể ở cùng .”

“Như tiện?”

Hắn gãi đầu: “Không giấu gì , tiểu hai mươi tuổi mới đỗ tú tài, e khó vượt Long Môn. Ta thấy Tô mặt mây tía, sớm muộn cũng quan tiến tước. Chút việc nhỏ đáng gì?”

“Hắc hắc, đài phú quý , đừng quên nhé!”

Ta: “……”

Một nén nhang , xe ngựa rời nội phường, dừng một đại trạch cửa cao tường lớn.

Vài tên ăn mày lập tức vây tới, bàn tay bẩn thỉu chìa : “Lão gia bụng, cho chút ăn …”

“Tiểu nhân mấy ngày ăn hạt gạo nào…”

Đáng tiếc tới gần xa phu đuổi .

Ta xuống xe, kinh ngạc: “Dưới chân thiên t.ử mà cũng nhiều ăn mày ?”

Xa phu kỳ lạ: “Thư sinh lão gia, lời nên !

Đây là thời thịnh trị đấy!”

Ta nhất thời gì.

Kim Lăng còn , huống chi nơi khác?

Dượng của Đại Vĩ dường như bận.

Sau khi nội trạch, sai hạ nhân dẫn chúng tới phòng trống.

Ta sắp xếp ngủ ở một kho xa xôi.

Trong đó chất đầy những thứ kỳ lạ, trông giống thiên bình, nhưng vẽ đầy vạn tự phù.

 

Loading...