Ngọc Bội Bảo Mạng Bà Nội Cho Tôi Nổ Tung Rồi - Chương 1
Cập nhật lúc: 2026-03-14 18:49:29
Lượt xem: 19
1
“Gia Đường, tối qua chỉ là sự cố thôi, lỡ mặc nhầm váy cưới của , còn Hứa Dương thì uống nhiều quá nên rõ...”
Ngoài miệng cô bạn Liễu Sở Sở nhưng vẻ kiêu ngạo nơi đáy mắt giấu chẳng xong.
Đương nhiên cô đang đắc ý điều gì.
Hứa Dương gia thế hiển hách, ngoại hình khí chất đều xuất chúng, những thế còn cực kỳ chiều chuộng bạn gái. Trong nửa năm theo đuổi, tặng những món quà trị giá một triệu tệ. Nào ngờ hẹn hò nửa năm, ngay lúc rốt cuộc cũng gật đầu đồng ý kết hôn thì xảy chuyện nực thế .
Cảnh tượng mắt thật vô cùng châm biếm.
Liễu Sở Sở khoác bộ váy cưới xé tơi tả, những dấu vết làn da trần trụi rêu rao trọn vẹn chuyện xảy đêm qua. Còn bạn trai - Hứa Dương thì cúi gằm mặt, chừng như chẳng dám ngẩng lên . Bố tung chân đạp thẳng đùi Hứa Dương, dù nhân viên phục vụ cản nhưng vẫn chỉ thẳng mặt mà c.h.ử.i bới xối xả.
Hứa Dương lồm cồm bò dậy khỏi mặt đất, bước đến mặt trao một cái ôm hờ hững.
“Gia Đường, là với em nhưng ván đóng thuyền, phiền em hãy thành cho bọn .”
Câu quả thật vô liêm sỉ đến cùng cực.
cũng chẳng kẻ ngốc, sự mãn nguyện của dành cho Liễu Sở Sở. Vóc dáng của cô đúng là bốc lửa hơn , tính tình cũng phóng khoáng hơn. Lúc còn yêu , Hứa Dương nhiều bóng gió ám chỉ chuyện mật nhưng chỉ giữ chuyện đó đến đêm tân hôn.
Ngay lúc tất cả đều cho rằng sẽ tát một cái điếng “hỏi thăm” cả mười tám đời tổ tông nhà thì mỉm gật đầu: “Được thôi.”
Không chỉ , còn bồi thêm: “Dù khách sạn cũng đặt xong xuôi , hôm nay hai kết hôn luôn , ngay tại đây.”
Hứa Dương thở phào nhẹ nhõm: “Gia Đường, em là một cô gái bao dung mà.”
Bố suýt chút nữa thì những lời của cho tức c.h.ế.t, thậm chí còn giật lấy cây chổi của nhân viên phục vụ để phang một trận.
“Hà Gia Đường! Mày cứ thế mà buông tha cho đôi cẩu nam nữ ! Thế mặt mũi của bố mày vứt ?”
vội vã kéo bố đang giận bốc hỏa đầu rời .
Ở ngã rẽ hành lang, móc từ trong áo miếng ngọc bội vỡ đôi.
“Bố , đây là ngọc bội bà nội để cho con.”
Bố thấy miếng ngọc màu xanh nhạt vốn nhẵn nhụi tì vết nay gãy đôi, cơn giận trong lòng lập tức tiêu tán.
Mẹ kéo tay bước nhanh thang máy. Bà liếc camera giám sát một cái hỏi: “Cái ... mới vỡ ?”
Sắc mặt bố cũng từ đỏ lựng như gan heo chuyển sang trắng bệch, ngón tay ông run rẩy: “Không thể nào?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/ngoc-boi-bao-mang-ba-noi-cho-toi-no-tung-roi/chuong-1.html.]
gật đầu: “Lúc nãy Hứa Dương ôm con thì nó vỡ.”
Bố đưa mắt , hàng chân mày cau c.h.ặ.t giãn . Vừa bước khỏi thang máy khách sạn, bố liền dứt khoát tuyên bố.
“Chuyển nhà, mau lên!!”
Lúc ngang qua tấm biển tên cô dâu chú rể đặt ngoài sảnh, bố sút bay tấm hình của Hứa Dương vác luôn tấm hình của mang .
Mẹ lập tức gọi điện cho phụ trách trang trí hôn lễ, yêu cầu tháo gỡ bộ chữ và hình ảnh liên quan đến mang hết, tuyệt đối để dù chỉ là một dấu vết nhỏ.
Nhìn vẻ mặt căng thẳng tột độ của bố , cũng hiểu mức độ nghiêm trọng của vấn đề, bèn xóa sạch sành sanh ảnh chụp và phương thức liên lạc của Hứa Dương trong điện thoại.
Gia đình chúng cứ thế tháo chạy khỏi khách sạn trong sự hoang mang tột độ. Ngay trong đêm đó, cả nhà dọn dẹp đồ đạc, dứt áo rời khỏi thành phố .
2
Sở dĩ chúng hoảng hốt đến , tất cả là vì miếng ngọc bội bà nội để .
Bà nội là bà đồng linh thiêng nhất khắp mười dặm tám thôn quanh đây. Từ t.h.ả.m án kinh thiên động địa cho đến chuyện mất trộm ch.ó mèo cỏn con, chuyện gì bà cũng tính . Thậm chí còn đồn bà trần mắt thịt, mà là động vật thành tinh hóa kiếp. Bởi lẽ cả đời bà từng bói sai một chuyện nào.
Bà nội sống thọ đúng chín mươi chín tuổi. Ngày bà mất là một ngày mùa đông nắng ấm. Bà phơi nắng chiếc ghế bập bênh ngoài sân, vuốt ve con ch.ó vàng trong nhà hai cái cất tiếng gọi tên .
“Tiểu Đường!”
Năm đó mới tám tuổi, lon ton bước tới, bà nội liền tháo miếng ngọc bội bà đeo cả đời l.ồ.ng lên cổ .
“Tiểu Đường, cháu đeo miếng ngọc cho cẩn thận, tuyệt đối tháo xuống. Nếu một ngày nào đó trong tương lai miếng ngọc vỡ , chứng tỏ nó đỡ đòn cháu.”
“Cháu lập tức tránh xa kẻ ở gần cháu nhất ngay tại khoảnh khắc ngọc vỡ.”
“Ngọc vỡ chắn đại kiếp, một kiếp nạn kinh thiên động địa.”
Lúc vẫn hiểu chuyện gì, ngây ngô hỏi: “Bà ơi? Đại kiếp gì cơ ạ?”
Bà nội một cái sâu thẳm, đôi môi móm mém chậm rãi thốt lên: “Thôn Tam Gia.”
Chỉ để đúng ba chữ , bà nhắm mắt ngả lưng lên ghế bập bênh, một cách thanh thản.
Tang lễ của bà nội tổ chức vô cùng long trọng. Chẳng những dân thôn , mà ngay cả những m.á.u mặt ở sáu thôn làng lân cận cũng đều tề tựu đông đủ. đem chuyện bà nội giao ngọc bội kể hết cho bố . hỏi họ “Thôn Tam Gia” là gì nhưng bố kín như bưng hé nửa lời, ngoắt thu dọn đồ đạc, đưa cả nhà dọn lên thành phố sống.
Và giờ đây, ký ức phủ bụi mờ bao năm qua một nữa thức tỉnh.
Chuyện nực giữa , Hứa Dương và Liễu Sở Sở lan truyền khắp vòng bạn bè. Ban đầu, đều cảm thấy Liễu Sở Sở là bạn của mà loại chuyện quả thật quá mức đê tiện. khi chuyện chẳng những tức giận mà còn lưng nhường luôn cả chú rể lẫn hôn lễ, bắt đầu mắng c.h.ử.i là kẻ hèn nhát, bạn và bạn trai lăn lộn giường với mà vẫn dám căng.