Cư dân mạng tràn phòng phát sóng thi khen ngợi nhan sắc của cô .
Liễu Sở Sở mỉm gật đầu: “Hôm nay chán nên mở live rủ trò chuyện chút thôi.”
Sau khi tiện tay giới thiệu vài mẫu túi xách hàng hiệu, những bình luận của cư dân mạng mớm lời, cô một nữa réo tên .
“Cô á? Chắc là bẩm sinh hưởng , cơm dâng tận miệng cũng đường nuốt hihi.”
“Bạn ư? Trước thì đúng là ... nhưng cô thật sự coi là bạn ? Lúc quen Hứa Dương còn giấu giếm, lúc yêu mới kể, chắc sợ cướp mất đàn ông của cô chứ gì? Rõ là mắc bệnh hơn thua với phụ nữ mà, haha.”
“Bây giờ cô đang ở á? Chắc là nhà sợ c.h.ế.t khiếp nên ngay đêm với Hứa Dương kết hôn cuống cuồng bỏ trốn đó, sợ thành phu nhân nhà giàu trả đũa họ mà.”...
Nhìn phụ nữ vô cùng xa lạ màn hình, khỏi thở dài, rốt cuộc mù mắt cỡ nào nhỉ? Liễu Sở Sở vẫn đang thao thao bất tuyệt bôi nhọ nhưng cư dân mạng tinh mắt trong phòng live bắt đầu thấy một cảnh tượng kỳ dị.
[Chị Liễu ơi, tủ quần áo phía lưng chị hình như nhúc nhích kìa?]
[ còn tưởng mỗi hoa mắt chứ, cứ cảm giác bên trong thứ gì đó?]
[ đấy, chủ kênh thử qua xem , là cún con?]
Ban đầu Liễu Sở Sở chú ý đến những bình luận . Cho đến khi bình luận chạy rợp trời, nhà nhà đều nhắc cô cẩn thận phía lưng. Mà ban nãy cũng thấy .
Chiếc tủ quần áo lưng Liễu Sở Sở khép hờ, hé một khe hở, thấp thoáng như một con mắt đang chằm chằm ngoài. Góc độ thật sự quá quái lạ, bởi nếu đó là một đôi mắt thì con mắt sát sạt đáy tủ.
Liễu Sở Sở bực bội chép miệng một cái, túm c.h.ặ.t chiếc áo lông vai: “Mấy cái quỷ quái chỉ giỏi dọa , tối nay trong biệt thự ai , đừng dọa sợ đấy.”
Nói đoạn, dường như để chứng minh hề sợ hãi, cô giẫm giày cao gót lộc cộc bước thẳng đến tủ quần áo.
“Nè, nhé!” Cô vung tay giật phăng cánh cửa tủ.
“Rầm!!”
Một gã đàn ông lộn ngược đầu mặc áo da đen từ trong tủ lăn lông lốc ngoài, ngã oạch xuống đất. Gã đeo khẩu trang đen kín mít, rơi vãi một mớ trang sức đắt tiền xuống sàn nhà, xem chừng là một tên trộm. Thế nhưng chẳng những bỏ chạy, mà ngược còn run bần bật thu co rúm góc tường, ánh mắt dại , sắc mặt xám ngoét.
“Ma... ma... ma... đừng g.i.ế.c ... đừng... ...”
Vừa thấy chiếc cổ trắng ngần của Liễu Sở Sở, gã liền rú lên t.h.ả.m thiết, quỳ rạp xuống đất liên tục dập đầu lạy lục cô .
“ quỳ xuống xin cô, cầu xin cô đừng g.i.ế.c , đừng g.i.ế.c , cố ý ... Tha cho , tha cho ...”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/ngoc-boi-bao-mang-ba-noi-cho-toi-no-tung-roi/chuong-3.html.]
Gã đàn ông dập đầu mạnh đến nỗi trán ứa một mảng m.á.u lớn, thậm chí dập đầu càng lúc càng nhanh. Liễu Sở Sở mới đầu còn sững sờ, ngay đó liền ôm n.g.ự.c bỏ chạy hét toáng lên.
“Cứu mạng! Có trộm! Cứu mạng với!”
Trong lúc hỗn loạn, chiếc điện thoại đang livestream gạt văng xuống đất, màn hình tối đen che khuất cảnh tượng tiếp theo. dáng vẻ vỡ mật kinh hoàng của tên trộm mà trong lòng giật hoảng sợ. Rốt cuộc thấy thứ gì mà dọa cho nông nỗi ?
Nhớ vụ án thôn Tam Gia mà kể, trong lòng dấy lên một linh cảm chẳng lành. Có lẽ đây chính là điềm báo cho cơn đại kiếp . Trong căn biệt thự của nhà họ Hứa hiện giờ tuyệt đối thứ sạch sẽ đang lẩn khuất.
5
Chuyện nhà Liễu Sở Sở trộm đột nhập lập tức bạo hồng mạng. Hứa Dương tức tốc chạy về nhà ngay trong đêm để dỗ dành cô . Ban đầu vẫn nán xem diễn biến trong phòng live nhưng thấy Hứa Dương lọt ống kính, liền thoát ngay lập tức. Đại kiếp cận kề, chẳng thiết tha dính líu đến chút nào.
“Ting tong!”
Tiếng chuông thông báo Wechat vang lên. cầm điện thoại lên xem, là Tô Vi. Tô Vi là bạn cùng phòng đại học của , điều, cô cũng quen Liễu Sở Sở, dẫu bọn đều từng chung một phòng ký túc xá mà.
Tô Vi: [Gia Đường, chuyện Liễu Sở Sở phản bội , đừng buồn quá nhé.]
Thật cũng chẳng đau lòng gì cho cam nên chỉ đáp một câu “Cảm ơn ”.
Tô Vi: [Liễu Sở Sở quá đáng thật đấy, dám cái trò cướp bạn trai của bạn . Gia Đường , dạy cho cô một bài học ? Chỗ một cách đấy.]
Đọc đến đây, sững . Nhớ lầm thì quan hệ giữa Tô Vi và Liễu Sở Sở vốn luôn mà nhỉ? đúng là ghét ả họ Liễu nhưng hiện giờ tuyệt đối dại gì mà trêu chọc cô . Cô giờ đang là kề gối chung chăn của Hứa Dương đấy. từ chối đề nghị của Tô Vi nhưng cô cứ bám riết gặng hỏi mãi buông, khăng khăng trả đũa. dứt khoát bật chế độ miễn phiền đối với tin nhắn của cô luôn.
Mấy ngày nay bố vô cùng căng thẳng, liên tục ngoài mua sắm vật tư. Trong nhà chất đầy đủ loại gạo mì dầu muối, trái cây rau củ, thậm chí để chiều theo khẩu vị của , bố còn mua thêm nhiều đồ chay và đồ ăn vặt.
trố mắt kinh ngạc: “Bố ơi, nhà định tích trữ lương thực để đón tận thế đấy ?”
Bố nhét mấy chai nước thích uống tủ lạnh, quệt mồ hôi bảo: “Bớt dăm ba cái tiểu thuyết tận thế nhưng mà... e là cũng chẳng khác tận thế là bao .”
Mẹ cũng chen lời: “Trong vòng một tháng tới cả nhà tuyệt đối khỏi cửa, con xin nghỉ phép với sếp , ông mà duyệt thì con xin nghỉ việc luôn, sống sót là quan trọng nhất.”
“Phải c.h.ặ.t đứt bộ những yếu tố thể ảnh hưởng bởi đại kiếp !”
“Còn nữa...” Bố đầu : “Bố con nhỏ bạn c.h.ế.t tiệt của con đang giở trò livestream gì đó, con cũng cấm xem tiếp nữa.”