Ngọc Bội Bảo Mạng Bà Nội Cho Tôi Nổ Tung Rồi - Chương 4

Cập nhật lúc: 2026-03-14 18:49:32
Lượt xem: 18

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

ngoan ngoãn gật đầu, tiện tay chặn tài khoản của Liễu Sở Sở ngay mặt bố . Bố lôi một chiếc ghế đẩu nhỏ ngoài ban công, lẳng lặng hút t.h.u.ố.c. Ông đăm đăm đám mây rực đỏ như lửa cháy phía xa xa, ánh mắt trĩu nặng, chậm rãi nhả một ngụm khói đục.

 

“Lần , kẻ tới .”

 

Cả nhà chúng bắt đầu ru rú trong nhà, cửa đóng then cài. Đối với sự kiện thôn Tam Gia, bố kể chung chung, chẳng tình tiết cụ thể nào cả. để khiến nhiều treo cổ tự sát cùng một lúc như thế, e rằng ngoài ma quỷ thì chẳng ai bản lĩnh .

 

Trong khi đó, chuỗi ngày của Liễu Sở Sở và Hứa Dương trôi qua cực kỳ phơi phới. Ban ngày cô dạo trung tâm thương mại, ăn uống ở nhà hàng cao cấp, tối đến thì cùng Hứa Dương lên du thuyền mở tiệc tùng.

 

Mọi thứ trông vẻ hào nhoáng và hoa lệ là thế, mãi cho đến giữa tháng , chuyện đó mới chính thức xuất hiện.

 

Biệt thự nhà họ Hứa ma ám.

 

Chuyện ầm ĩ khắp các cõi mạng, dù cho tài khoản của Liễu Sở Sở sổ đen nhưng vẫn lướt thấy tin tức qua các tài khoản hóng drama hoặc qua miệng mấy streamer khác. Cả nhà họ Hứa đều sống chung trong một căn biệt thự rộng lớn.

 

Đêm đó, Liễu Sở Sở thức giấc lúc nửa đêm, mơ màng thấy tiếng . Lúc não cô vẫn tỉnh hẳn nên cũng chẳng màng bận tâm. Cho đến khi tiếng thút thít ngày một lớn dần, càng lúc càng thê lương, tiếng ré lên sắc lẹm như d.a.o cạo. Cô mới giật chú ý tới, tiếng nỉ non vọng từ chính ban công phòng .

 

mà... ban công phòng cô tận tầng bốn!

 

Trước khi ngủ cô kéo rèm ban công, bèn liếc mắt ngoài. Chỉ thấy một phụ nữ mặc chiếc váy liền áo màu trắng đang lưng về phía cô , mái tóc dài rũ xuống tận thắt lưng, ả đang ôm c.h.ặ.t lấy đầu gối mà . Liễu Sở Sở sợ hãi thét lên ch.ói tai ngay tại chỗ, thế nhưng đợi đến lúc quản gia và hầu chạy tới nơi, cửa ban công vẫn khóa trái vô cùng chắc chắn, còn bên ngoài thì trống hoác chẳng một bóng .

 

6

 

Người nhà họ Hứa đều cho rằng cô nhầm.

 

Cho đến khi chuyện thứ hai xảy .

 

Em trai Hứa Dương vốn tật mộng du. Đêm hôm đó, trong lúc mộng du thấy một cô gái mặc váy trắng đang xổm bên hồ bơi của biệt thự. Vì tò mò, bèn bước tới vỗ nhẹ vai cô gái nọ.

 

Cô gái đột nhiên bật . Giọng nhọn hoắt, càng lúc càng lớn, cứ văng vẳng dội khắp căn biệt thự như tiếng vang. Đợi đến khi em trai Hứa Dương hồn, cô gái biến mất tăm. Cậu ngó nghiêng tìm kiếm xung quanh, bỗng một thứ gì đó giật mạnh lôi tuột xuống hồ bơi!

 

Dưới làn nước, rõ mặt cô gái nhưng hai ngón tay chọc thẳng hốc mắt, dường như sống sờ sờ móc văng hai nhãn cầu của . Tiếng la hét t.h.ả.m thiết của Hứa Dương thu hút sự chú ý của bảo vệ, nhờ thế em trai mới cứu sống.

 

Một chuyện thể coi là trùng hợp nhưng xảy liên tiếp như thì chắc chắn là chuyện ngẫu nhiên nữa .

 

Những chuyện đều do chính miệng Liễu Sở Sở kể lể livestream. Dù đó cô Hứa Dương mắng cho một trận vì tội “ hổ ai” nhưng chuyện nhà họ Hứa ma ám lan truyền khắp cõi mạng.

 

Sau khi một blogger thuật chuyện , sống lưng lạnh toát. Chuyện kinh khủng đến mức mà mới chỉ là món khai vị thôi ? dám tưởng tượng nổi, rốt cuộc còn chuyện gì khủng khiếp hơn cả vụ diệt môn trong một đêm ở thôn Tam Gia nữa.

 

lấy nửa miếng ngọc bội vỡ từ trong ngăn kéo . Nhìn nó, khỏi thầm ơn sự tiên kiến sáng suốt của bà nội.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/ngoc-boi-bao-mang-ba-noi-cho-toi-no-tung-roi/chuong-4.html.]

 

Đột nhiên chuông điện thoại vang lên. Là cuộc gọi từ Tô Vi.

 

ấn , giọng Tô Vi truyền đến: “Alo, Gia Đường đấy ?”

 

hờ hững đáp một tiếng: “Ừ, thế?”

 

“À thì... Gia Đường, chuyện nhà Liễu Sở Sở chắc cũng nhỉ?”

 

“Ừ.”

 

“Gia Đường , suy nghĩ gì ? Cậu thấy cô đang ai đó trả thù ? Nếu thì nhà họ Hứa đang yên đang lành hết tới khác gặp ma ?”

 

cau mày: “Ý là do giở trò? chẳng gì cả.”

 

Tô Vi vội vàng xoa dịu: “Không , ý... ý là ác giả ác báo mà. À chuyện là Gia Đường ơi, bà nội ngày xưa là bà đồng nức tiếng khắp mười dặm tám thôn, bói toán linh nghiệm lắm.”

 

“Mình cũng bà nội qua đời , chỉ hỏi xem... trong nhà ai kế thừa ngón nghề của bà , quen vị đạo sĩ nào cao tay ?”

 

“Không .”

 

Nói đến đây liền dứt khoát cúp máy. Ánh mắt sầm xuống.

 

Chuyện bà nội là bà đồng, chỉ từng kể cho duy nhất một , đó là cô bạn Liễu Sở Sở. Nghe những lời Tô Vi cộng với chuỗi sự kiện của nhà họ Liễu dạo gần đây, thừa sức đoán Tô Vi chính là “gián điệp” do cô phái tới. Chắc mẩm đợt nhắn tin Wechat là định lừa lỡ miệng hớ, để cô bêu rếu bộ mặt tồi tệ của lên mạng nhưng thành. Lần xảy cơ sự, nhờ giải quyết giúp.

 

Không đời nào. Cô mơ giữa ban ngày .

 

Bữa tối, mang chuyện kể cho bố . Bố nhíu mày, trầm ngâm suy nghĩ gì đó. Một lúc , bố mới cất lời: “Chuyện , bà nội con cũng tính .”

 

suýt chút nữa thì sặc cơm, vội vàng tu ực một ngụm nước: “Trời đất! Bà nội con đúng là thần tiên mà!”

 

“Đại kiếp thể tránh khỏi, miếng ngọc bà nội để cũng chỉ thể chắn tai ương cho một con thôi, những khác tự dựa cơ duyên của chính .” Bố thở dài một : “Còn về phần con nhỏ bạn , haizz... Con nhờ nhắn với cô , tìm cao nhân ở ngôi chùa núi Tẩy Y ở phía Nam thành phố bọn họ .”

 

“Còn cuối cùng độ thì xem tạo hóa của cô .”

 

7

 

Bố đúng là mềm lòng.

 

 

 

Loading...