Ngọc Bội Bảo Mạng Bà Nội Cho Tôi Nổ Tung Rồi - Chương 5

Cập nhật lúc: 2026-03-14 18:49:33
Lượt xem: 17

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Thật vốn chẳng ý định cứu Liễu Sở Sở. bố , cũng đành gật đầu.

 

đem nguyên xi lời bố dặn nhắn cho Tô Vi, nhờ cô chuyển lời tới nhà họ Hứa. Nhà họ Hứa hành động nhanh gọn, lập tức phái lên núi tìm cao nhân.

 

Còn nhà chúng thì tiếp tục ru rú trong nhà con rùa rụt cổ. Vừa chuyển đến khu chung cư mới , mỗi khi ngoài chúng đều cố gắng lảng tránh hàng xóm. Chẳng những thế, hễ khỏi cửa là cả nhà đều đeo khẩu trang kín mít cốt để ai nhận . Công tác bảo mật của chúng , cho đến nay vẫn một ai nhận chúng chính là gia đình nhát cáy cộng đồng mạng chê . Tất nhiên, đây đều là yêu cầu của bố . Bố bảo đó là lời bà nội dặn.

 

Cứ tưởng lời khuyên thiện chí của chúng , bọn Liễu Sở Sở sẽ thoát một kiếp. Nào ngờ, là do chúng nghĩ quá nhiều.

 

Nhà họ Hứa c.h.ế.t.

 

Người c.h.ế.t đầu tiên, chính là bố của Hứa Dương. Chuyện nhanh ch.óng leo lên bảng hot search, cư dân mạng bàn tán xôn xao, đua suy đoán xem ông cụ sát hại tự sát.

 

Đêm xảy án mạng cũng chính là lễ mừng thọ bảy mươi tuổi của ông cụ. Vì thế nên nhà họ Hứa cực kỳ coi trọng, tổ chức một buổi tiệc thọ vô cùng hoành tráng. Vậy mà vị thọ tinh khi cắt bánh kem lên lầu nghỉ ngơi, t.ử vong đầy dị thường.

 

Ông cụ c.h.ế.t ngay trong bồn cầu phòng . Theo kết quả điều tra của cảnh sát, ông c.h.ế.t đuối sống sờ sờ. cái c.h.ế.t ẩn chứa vô vàn uẩn khúc, bởi những dấu vết vương vãi quanh bồn cầu chứng tỏ khi còn sống ông cụ kháng cự cực kỳ kịch liệt. Hơn nữa mặt ông còn xuất hiện nhiều vết cào xước.

 

Mọi bằng chứng đều chĩa về một đáp án mà chẳng ai dám tin. Hoặc là ông cụ tự biên tự diễn, hoặc là... từ trong bồn cầu thò một bàn tay tóm c.h.ặ.t lấy mặt ông , dìm cho đến c.h.ế.t đuối.

 

Sinh nhật thoắt cái biến thành ngày giỗ, cả nhà họ Hứa chìm trong hoảng loạn cực độ.

 

Bố theo dõi tin tức mà trầm ngâm: “Không đúng nhỉ? Theo lời bà nội con , dù vị cao nhân cách chắn đại kiếp cho bọn họ thì ít nhất cũng thể kéo dài thời gian kiếp nạn ập tới chứ.”

 

“Thế mà mới qua bao lâu, c.h.ế.t ?”

 

Cả nhà chúng đưa mắt đầy hoài nghi, thở dài: “Có lẽ đây chính là mệnh.”

 

Bố chau mày: “Hay là... bọn họ tìm vị cao nhân đó? Tiểu Đường, con gọi điện thoại hỏi thử xem. Nhớ kỹ, tuyệt đối để lộ vị trí của nhà đấy.”

 

gật đầu, gọi một cuộc cho Tô Vi. Giọng Tô Vi xen lẫn chút mệt mỏi: “Alo, Tiểu Đường, thế?”

 

thẳng vấn đề: “Tô Vi, chuyện vị cao nhân bảo , báo cho bọn họ ?”

 

“Hả? Chuyện đó...”

 

Bố khoanh tay liếc xéo, nghi ngờ cô chuyển lời hoặc truyền đạt sai ý. Tô Vi ấp úng mãi mới : “À thì... Tiểu Đường, bây giờ nhà đang ở ?”

 

Lời thốt , cả nhà lập tức cảnh giác cao độ, vểnh tai ngóng điện thoại của . dằn cơn bực dọc xuống: “Đừng quan tâm , trả lời câu hỏi đầu tiên của .”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/ngoc-boi-bao-mang-ba-noi-cho-toi-no-tung-roi/chuong-5.html.]

Giọng Tô Vi bắt đầu run rẩy: “Chuyện vị cao nhân đó, báo cho họ nhưng mà... nhưng mà Liễu Sở Sở với , vị cao nhân ... hù c.h.ế.t ...”

 

“Cái gì?”

 

Cao nhân c.h.ế.t !

 

Sắc mặt bố chấn động tột độ, biểu cảm sợ hãi tột cùng từng thấy gương mặt bất kỳ ai. cau mày gặng hỏi: “Cậu kể chi tiết hơn xem nào.”

 

8

 

Theo lời Tô Vi kể.

 

Liễu Sở Sở lập tức báo chuyện cho Hứa Dương, ngay ngày hôm Hứa Dương liền phái lên núi Tẩy Y tìm vị cao nhân nọ. Ngay tối đó họ thỉnh cao nhân về nhà lập đàn phép.

 

Vị cao nhân gầy gò chỉ còn da bọc xương, khoác bộ đạo bào màu vàng đặc trưng, mái tóc dài b.úi qua loa bằng một thanh gỗ. Ông dường như chẳng hề bất ngờ sự ghé thăm của nhà họ Hứa, chỉ dặn dò t.ử nhớ cho mèo ăn đúng giờ thu dọn chút hành lý xuống núi.

 

Ông xem phong thủy cho nhà họ Hứa phán đây là điềm báo đại hung đang cận kề. Người nhà họ Hứa hoảng vía, ngay trong đêm đó cả nhà dọn khỏi biệt thự, để gian cho cao nhân phép.

 

Cao nhân dán bùa chú kín mít khắp căn biệt thự, chuẩn thêm một thứ chất lỏng kỳ dị tẩm mặt đất để vẽ bùa. Cả căn biệt thự biến tấu đến mức chẳng còn hình thù một ngôi nhà, mà giống hệt một cỗ quan tài khổng lồ.

 

Ròng rã suốt một đêm, đám bảo vệ nhà họ Hứa canh chừng bên ngoài hề thấy bất cứ động tĩnh gì. Bọn họ cứ ngỡ cao nhân xử lý êm xuôi nên sáng hôm trời hửng sáng, cả đám nôn nóng chen chúc ùa biệt thự.

 

Cảnh trí bên trong vẫn y hệt cách bài trí đêm qua, chỉ điều cao nhân biến mất. Bọn họ chia lùng sục khắp căn biệt thự rộng lớn. Cuối cùng, Hứa Dương tìm thấy vị cao nhân đang sợ hãi đến phát điên bên trong chiếc chum đựng gạo lớn ở nhà bếp.

 

Nhìn kỹ , bộ gạo trắng trong chum thế mà đều biến thành màu đen kịt cháy khét. Sắc mặt cao nhân xanh đen bệch bạc, hai đồng t.ử mất kiểm soát cứ đảo điên dại, miệng lẩm bẩm ngừng: “Là của ... là của , đừng đến nữa đừng đến nữa... của của ...”

 

Hứa Dương giật nảy , định cất lời hỏi xem xảy chuyện gì thì chợt thấy ông hét lên t.h.ả.m thiết tự tay chọc mù hai mắt !

 

Nghe Tô Vi kể xong, lặng thinh lâu.

 

Tô Vi dè dặt dò hỏi: “Tiểu Đường, còn cách giải quyết nào khác ?”

 

Bố nháy mắt hiệu bảo cúp máy. buông thõng một câu “Không dập máy luôn. Bố vỗ đùi đ.á.n.h đét: “C.h.ế.t chắc !”

 

“Đi thôi, chỗ nữa, chúng rời khỏi tỉnh!”

 

Cả nhà chúng vội vã tháo chạy, thậm chí chẳng buồn mang theo vật tư tích trữ trong nhà, cứ thế cuống cuồng mua vé máy bay rời khỏi tỉnh.

 

 

 

Loading...