NGỌC VỤN TRÚC TAN - Chương 1

Cập nhật lúc: 2026-02-06 14:32:31
Lượt xem: 69

1

Ba ngày , khi nhận bức mật thư của tiểu cô Tần Tuyết, chỉ thấy trời đất cuồng, đến đầu ngón tay cũng run rẩy.

“Tư thông… Nó dám chuyện tày đình ngay trong cung cấm!”

Trước mắt tối sầm, suýt nữa ngã khuỵu xuống sập, tờ thư tay nhẹ nhàng rơi xuống.

Nguyệt Ảnh vội vàng tiến lên, vuốt n.g.ự.c cho thuận khí, hạ giọng :

“Vị khi còn ở trong phủ quen thói nuông chiều, nay cung mà vẫn thu liễm…”

Ta nhắm mắt hồi lâu, mới miễn cưỡng lấy bình tĩnh.

“Khoan , nó đang m.a.n.g t.h.a.i ?”

Chính vì t.h.a.i nên Tần Tuyết mới tấn phong Bảo lâm.

Không thể nào…

Gặng hỏi kỹ càng đưa thư, mới Tần Tuyết và tên thị vệ quen từ lâu, thường xuyên lén lút gặp gỡ ở lãnh cung.

Lần đang lúc đ i ê n loan đảo phượng thì Hoàng hậu ngang qua bắt gặp tại trận.

Hiện giờ đang giam lỏng trong cung Hoàng hậu, sống c h ế t rõ.

Đứa con trong bụng , e rằng cũng chẳng là cốt nhục của vị đang long ỷ…

Ta tức đến mức run b.ắ.n, vung tay ném mạnh chén xuống đất, mảnh sứ vỡ b.ắ.n tung tóe khắp nơi.

“Nó thật to gan lớn mật! Tính mạng của hơn hai trăm con Tần gia, nó kéo tất cả xuống m ồ c h ô n cùng !”

Sau khi bình tĩnh , buộc gượng dậy để thu dọn tàn cuộc cho nó.

Ta gọi đại quản sự trong phủ đến kiểm kê bạc dư, c.ắ.n răng lấy hơn nửa tiền tích góp, sai tức tốc tìm một miếng ngọc cổ thượng hạng.

Tổng quản nội giám năm xưa từng chịu ơn của cha , vốn tính si mê ngọc cổ.

Có ông ngầm giúp đỡ, may thể đưa t.h.u.ố.c giả c h ế t cung, lặng lẽ đưa Tần Tuyết ngoài.

Còn về phần Hoàng hậu, bà vốn chỉ là con cờ trong cuộc tranh quyền giữa Hoàng thượng và Thái hậu, chỉ cần hứa cho đứa bất tài của bà chút lợi lộc, bà hẳn sẽ chịu ém nhẹm vụ bê bối .

Cho dù Hoàng thượng phong thanh điều gì, chỉ cần còn”, c h ế t đối chứng, thì cũng đến mức đuổi cùng g i ế t tận Tần gia.

Ta cứ ngỡ tính toán vẹn từng bước, nhưng vạn vạn ngờ… tất cả hủy hoại trong tay Tần Ôn Thư!

2

Tần Ôn Thư khẽ đặt cây sáo trúc lên môi, một khúc nhạc trong trẻo vang lên, lan tỏa khắp thủy đình.

Hắn vốn là công t.ử phong nhã nổi tiếng nhất kinh thành, cầm kỳ thi họa đều tinh thông, đặc biệt là âm luật, tiếng sáo cất lên, đến cá trong hồ cũng ngưng bơi lội.

Khúc nhạc dứt, nhẹ nhàng vuốt ve sáo, ánh mắt long lanh đầy vẻ dịu dàng, khẽ thở dài:

“Thế gian Kỳ trúc dễ kiếm, nhưng tri âm khó tìm.”

“Nếu Miêu Miêu là tri kỷ, quãng đời còn đằng đẵng , e rằng chỉ sống hồn hồn ngơ ngơ, chẳng thế nào cho .”

Đến khi sang , sự dịu dàng trong mắt liền tan biến trong tích tắc.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/ngoc-vun-truc-tan/chuong-1.html.]

Thay đó là vẻ mất kiên nhẫn thoáng qua cùng sự chán ghét hề che giấu.

“Thôi bỏ với nàng những thứ gì, nàng nào hiểu.”

“Nàng suốt ngày bạn với mấy thứ vàng bạc thế tục, vì một lạng bạc cũng thể tranh cãi với cả buổi… Tục khí như , thể hiểu tiếng sáo thanh tao, thâm tình trong khúc nhạc?”

Nói đoạn, nâng niu cây sáo rách nát như bảo vật trần gian, lưng bỏ .

Tần Ôn Thư cái điệu bộ , e là quên mất năm xưa Tống Thanh Miêu sỉ nhục như thế nào !

Tống Thanh Miêu vốn là thanh mai trúc mã hôn ước từ nhỏ với Tần Ôn Thư.

Năm đó Tần lão Bá gia vì t ộ i tham ô đày Nhai Châu, c h ế t ngay đường .

Tống gia lập tức sai trả canh , vội vã phủi sạch quan hệ.

Tống Thanh Miêu càng quá quắt, nàng ném tất cả những kỷ vật Tần Ôn Thư tặng khỏi cửa mặt bao .

Sáo ngọc, tập thơ, túi thơm…

Từng món từng món vương vãi bậc thềm.

Trên mặt nàng tuy lộ vẻ tiếc nuối, nhưng giọng điệu c.h.é.m đinh c.h.ặ.t sắt:

“Ta và Tần công t.ử lương duyên, từ nay đường ai nấy , chớ nên dây dưa.”

Tần gia khi đó nghèo túng thất vọng, gần như cầm cố đồ đạc để sống qua ngày.

Tần mẫu nhắm trúng gia sản phú khả địch quốc của nhà , cha đ.á.n.h cược Tần gia sẽ ngày trở , còn nhất kiến chung tình với Tần Ôn Thư, diện mạo như ngọc.

Ngày xem mắt, ngoài viện đàn cho khúc “Phượng Cầu Hoàng”.

Ta chỉ đến câu “Hà duyên giao cảnh vi uyên ương, hồ hiệt kháng hề cộng cao tường” (Duyên gì đầu gối uyên ương, bay liệng cùng chung sải cánh), liền mở cửa bước .

Ta e thẹn cúi đầu, nên cũng chẳng thấy sự mờ mịt và nhẫn nhịn trong đáy mắt .

Nhờ của hồi môn hậu hĩnh mang đến, Tần gia ngày càng thoát khỏi cảnh túng quẫn, bọn họ đương nhiên hài lòng.

Tần Tuyết tiến cung, Hoàng đế chuẩn cho Tần Ôn Thư tập tước, cha đ.á.n.h cược thắng.

Còn , cũng như nguyện gả cho , trở thành thê t.ử của .

Rõ ràng là cục diện cả ba cùng thắng.

trớ trêu , Tống Thanh Miêu thấy Tần Ôn Thư tập tước, nàng hối hận .

Vào buổi chiều mưa lất phất hôm , Tống Thanh Miêu ôm một cây sáo trúc, gõ cửa Tần phủ.

Thân Tống Thanh Miêu mềm nhũn, run rẩy ngã lòng Tần Ôn Thư, y phục thấm đẫm nước mưa càng tăng thêm vài phần thê lương.

“Ôn Thư ca ca… những lời tuyệt tình năm xưa, câu nào là xuất phát từ lòng cả!”

“Là phụ ép buộc . Ông nếu cắt đứt sạch sẽ, sẽ khiến Tần gia thể chân ở kinh thành…”

“Huynh và là thanh mai trúc mã, cùng lớn lên từ nhỏ, tâm ý của , lẽ nào ?”

Những ngón tay lạnh lẽo của nàng lướt qua gò má Tần Ôn Thư, nước mắt hòa lẫn nước mưa, lặng lẽ chảy vạt áo.

… rốt cuộc vẫn buông bỏ !”

Yết hầu Tần Ôn Thư chuyển động, đáy mắt thoáng qua tia xúc động, nhưng vẫn cố cứng rắn mặt .

Loading...