NGỌC VỤN TRÚC TAN - Chương 2
Cập nhật lúc: 2026-02-06 14:32:53
Lượt xem: 78
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Ta thành gia lập thất, chúng … nữa .”
Tống Thanh Miêu tranh biện, chỉ lẳng lặng lấy cây sáo trúc , kề lên môi thổi.
Giai điệu quen thuộc uyển chuyển vang lên, cánh tay Tần Ôn Thư siết c.h.ặ.t, ôm trong lòng sâu hơn.
Tiếng sáo triền miên thê lương, hòa cùng mưa bụi giăng giăng, khiến khỏi sinh lòng trắc ẩn.
Nếu Tần Ôn Thư là phu quân của , lẽ cũng cái sự “bất đắc dĩ” của bọn họ cho cảm động.
Ta cầm ô hành lang, tim thắt , lẳng lặng đôi uyên ương khổ mệnh kể lể tình trường.
Tần Ôn Thư nhận sự hiện diện của , lập tức đẩy Tống Thanh Miêu lao về phía .
…
Hắn vòng tay ôm lấy eo , gục đầu vai .
“Ta chỉ coi nàng là , nàng chớ đa tâm.”
“Hơn nữa… Mẫu sẽ cho phép và nàng ở bên .”
Điều thì tin.
Bà bà dù coi thường đến , cũng tuyệt đối dung thứ cho Tống Thanh Miêu bước cửa.
Dù sổ sách Tần phủ vẫn còn dựa của hồi môn của để bù đắp.
Bà công khai nhận Tống Thanh Miêu nghĩa nữ, ngoài mặt là thiết, thực chất là răn đe.
Bà vỗ nhẹ lên mu bàn tay Tống Thanh Miêu, nụ ẩn chứa sự cảnh cáo:
“Con xuất con nhà quan, thể chịu thiệt lẽ . Nếu thì lão gì cũng tác thành cho các con.”
Tống Thanh Miêu trở thành nghĩa danh nghĩa của Tần Ôn Thư, cứ ngỡ thế là c.h.ặ.t đứt tâm tư của bọn họ.
bà bà nuốt lời.
Gả Tần phủ tròn một năm, bụng vẫn động tĩnh gì.
Thái độ của bà bà đối với từ hòa nhã ban đầu dần chuyển thành những lời châm chọc, mỉa mai mặt.
Hôm nay thì : “Trương phu nhân nhà bên cạnh mới qua cửa nửa năm tin vui .”
Ngày mai bảo: “Tần gia chúng thể tuyệt hậu !”
Thêm đó, khi tin Tần Tuyết mang long t.h.a.i truyền , ban thưởng cứ như nước chảy Tần phủ.
Hoàng đế đang độ xuân thu nhưng con cái ít ỏi, đối với đứa trẻ ngài đặc biệt mong chờ, thậm chí hứa hẹn khi sinh xong bất kể nam nữ, đều sẽ phong Tần Tuyết Phi.
Thái độ của bà bà đối với đổi .
Bà lười chẳng buồn bộ tịch nữa, mấy ngang qua hành lang đều thấy bà than thở với các phu nhân phủ khác:
“Không mắt của cao, thực sự là… hiện giờ nhi t.ử dù gì cũng coi là Quốc cữu gia, mà cưới một ả thương nữ. Nếu Bảo lâm phúc trạch sâu dày, thật sự sinh hạ Hoàng t.ử cho Bệ hạ, thì mặt mũi Tần gia chúng … Haizz!”
Mỗi bà , tiếng thở dài càng thêm phần ghét bỏ, cứ như thể trở thành vết nhơ thể gột rửa con đường thăng tiến của Tần gia.
Bà bà ngày ngày kéo Tần Ôn Thư đến Phúc Thọ Đường chuyện, mỗi bàn bạc là cả canh giờ.
Ánh mắt Tần Ôn Thư , cũng ngày một lạnh nhạt hơn.
Tần Tuyết đắc thế, bà bà tự thấy chỗ dựa, liền vứt bỏ nốt chút kiêng dè cuối cùng.
Không những ngăn cản, bà còn sức trải đường cho Tống Thanh Miêu.
Hôm nay mời nàng thưởng , ngày mai mời ngắm tranh, lúc nào cũng cố tình gán ghép nàng và Tần Ôn Thư một chỗ.
Ý đồ đó, rõ ràng đến mức ngay cả bà già quét sân chậm chạp nhất trong phủ cũng .
Hiện giờ, chẳng còn tâm trí mà đau lòng. Giữ cái mạng nhỏ mới là việc cấp bách nhất.
Ta vội vã chạy đến Phúc Thọ Đường của bà bà, định bàn bạc đối sách với bà .
Chưa kịp bước cửa, thấy từng tràng vui vẻ vọng .
Ta dừng bước, bên cửa trong.
Gương mặt đầy nếp nhăn của bà bà lúc tươi như đóa cúc mùa thu nở rộ.
Bà mật nắm lấy tay Tống Thanh Miêu, đến nghiêng ngả:
“Hài t.ử ngoan, vẫn là con hiểu tâm ý của nhất!”
Trong tay bà đang cầm một chiếc kèn đất nung hình thù thô kệch, lồi lõm, trông cứ như ai đó dùng chân giẫm .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/ngoc-vun-truc-tan/chuong-2.html.]
Lúc tặng bà bức bình phong hai mặt thêu bằng gỗ kim tơ nam mộc, cũng từng thấy bà sảng khoái đến thế.
Tần Ôn Thư nhẹ nhàng vỗ vai Tống Thanh Miêu, giọng điệu dịu dàng mà từng :
“Đây là do Miêu Miêu tự tay , tâm ý là vô giá. Ta xưa nay tự xưng là phong nhã, hôm nay mới hiểu, cái thú phong nhã thực sự ở chỗ tự tay tạo tác.”
“Chỉ vật dồn hết tâm huyết, mới thể tương thông với lòng !”
Bọn họ sóng vai đó, mỉm , trông hệt như một đôi bích nhân trời sinh.
Ta nhấc chân bước , tiếng trong phòng im bặt.
Nụ mặt bà bà nhạt dần, bà thong thả nhấp một ngụm , mới hờ hững ngước mắt lên hỏi :
“Ngươi đến đây gì? Mấy hôm còn sổ sách trong tiệm rõ ràng, cần tra xét kỹ ?”
Ta đáp lời, chỉ chằm chằm Tần Ôn Thư.
Hắn khẽ chau mày, đôi môi mỏng mím thành một đường thẳng tắp.
Ánh mắt đó, giống như đang một giọt mực vô tình rơi bức danh họa – chướng mắt, nhưng lau .
Thứ đeo cổ Tống Thanh Miêu, chính là miếng ngọc cổ mà mua.
Nàng nhận ánh mắt của , đắc ý hất cằm lên, nhẹ nhàng bĩu môi về phía Tần Ôn Thư.
Đôi mày đang nhíu c.h.ặ.t của Tần Ôn Thư giãn ngay tức khắc, ngay cả đuôi mắt cũng nhuốm ý ấm áp.
Những chi tiết nhỏ nhặt mà đây từng để ý, giờ phút như mây đen ùn ùn kéo đến phủ đầu.
Còn đợi suy nghĩ thông suốt, giọng lạnh lùng của Tần Ôn Thư vang lên:
“Miêu Miêu cứ ở mãi trong viện của mẫu , rốt cuộc cũng tiện…”
Ta sững sờ, tưởng cuối cùng cũng hiểu việc Tống Thanh Miêu ở lâu trong Tần phủ là hợp lễ nghi.
câu tiếp theo của khiến trợn tròn mắt.
“Ta và mẫu bàn bạc , sẽ sửa sang một viện trong phủ cho Miêu Miêu, để nàng tá túc cũng thuận tiện hơn. Việc giao cho nàng , trong viện nhất định trồng đầy trúc Tiêu Tương, bày đá Thái Sơn thượng hạng. Phải , Miêu Miêu thích nhất là trân châu, trong kho của nàng chẳng còn mấy hộc trân châu Nam Hải ? Vừa khéo lấy khảm cho nàng một chiếc chiếu trân châu…”
“Tần Ôn Thư!”
Ta nghiêm giọng cắt ngang lời , cố sức đè nén cơn giận dữ trong lòng.
“Sau khi tiểu cô cung, khuê phòng của nàng vẫn luôn để trống. Tống cô nương ở đó là , cũng thể hưởng chút quý khí trong cung.”
Ta đầu Tống Thanh Miêu đang bĩu môi.
“Hay là Tống cô nương cảm thấy… nơi mà ngay cả Bảo lâm trong cung từng ở, cũng xứng với sự phong nhã của ngươi?”
Một câu , đ.â.m toạc thể diện của cả ba mặt.
cũng chẳng thèm bận tâm nữa.
Chuyện Tần Tuyết tư thông, giống như lưỡi d.a.o sắc treo lơ lửng đầu, khi nào sẽ rơi xuống.
Bà bà đập mạnh xuống bàn:
“Đủ ! Ngày thường ngươi trốn việc lười biếng chịu lập quy củ thì thôi, nay đến việc bổn phận cũng đùn đẩy? Chuyện cái viện ngươi lo, sẽ tự lo!”
Tần Ôn Thư cũng nổi giận, bước lên một bước giật lấy tay .
“Thẩm Bắc Nhạn, ngươi dám đ.á.n.h chủ ý lên khuê phòng của Tuyết nhi, còn phiền mẫu bận lòng ?”
Hắn đầu Tống Thanh Miêu đang mỉm với , như thể nhận sự khích lệ.
Bàn tay đang nắm lấy tay càng thêm dùng sức.
Ta cảm thấy cánh tay đau nhói.
“Ta thấy, chi bằng nhường cái viện của ngươi ! Ngày mai sẽ sai nhổ sạch đám mẫu đơn dung tục của ngươi , bằng hoa thủy tiên mà Miêu Miêu thích. Còn cây hợp hoan ngươi trồng lúc mới gả , lâu như mới cao bằng một , chi bằng c.h.ặ.t củi đốt…”
“Còn cha của ngươi nữa, cống phẩm qua tay ông nếu như mất vài món…”
Hắn đang ép .
Giờ khắc đó, chuyện Tần Tuyết tư thông, một chữ cũng .
Có lẽ việc cấp bách là bàn bạc với họ cứu Tần Tuyết.
Mà là nhanh ch.óng phủi sạch quan hệ với Tần gia.
Để tai họa của Tần gia vạ lây sang .
Đêm đó, Tần Ôn Thư quả nhiên về phòng.
Ta nhẹ nhàng xoa vết bầm tím cổ tay.