NGỌC VỤN TRÚC TAN - Chương 5
Cập nhật lúc: 2026-02-06 14:33:43
Lượt xem: 62
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
Cập nhật lúc: 2026-02-06 14:33:43
Lượt xem: 62
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
“Ôn Thư, lập tức hưu con tiện phụ cho !”
Tuy nhiên Tần Ôn Thư còn kịp lên tiếng, bên ngoài sảnh đột nhiên vang lên một trận ồn ào.
Tiếng bước chân dồn dập, một đám xông thẳng sảnh.
Người đến là mấy vị tộc lão vai vế cao nhất trong Tần gia.
Tuổi cao, ngủ chẳng dễ dàng gì.
Bị sai gọi dậy, cả bụng oán khí đang chỗ phát tiết đây.
Bọn họ bước tiền sảnh, liền sang quở trách Tần mẫu và Tần Ôn Thư xối xả:
“Ôn Thư, kỳ thi mùa xuân năm sắp đến , tại ngươi tự tiện dừng tộc học? Ngươi c.h.ặ.t đứt tiền đồ của con cháu Tần gia, hủy hoại căn cơ Tần gia !”
“Nửa đêm nửa hôm dám dẹp bỏ hương hỏa tế tổ, ngươi điên !”
“Nhà chúng đang ở, các thu là thu! Trời đông giá rét thế , định đuổi mấy cái già đầu đường xó chợ ? Tần gia bao giờ sinh thứ con cháu tàn nhẫn như ngươi!”
Ta lặng một bên, lạnh mắt Tần Ôn Thư và Tần mẫu mặt mày trắng bệch, mồ hôi như mưa sự chỉ trích của .
Tần Ôn Thư bỗng giậm chân mạnh một cái, chen qua đám đông, đôi mắt đỏ ngầu trừng trừng , giọng như rít qua kẽ răng:
“Thẩm Bắc Nhạn, rốt cuộc ngươi cái gì?”
Lại dám hỏi gì?
Ta từ trong tay áo rút tờ hòa ly chuẩn sẵn, hiệu cho Nguyệt Ảnh dâng b.út mực lên.
“Bá gia nguyện lấy Tống tiểu thư thế vị trí chính thê của , tự nhiên tác thành.”
“Hôm nay xin các vị tộc lão ở đây chứng, hai từ nay đường ai nấy , mỗi tự tìm niềm vui riêng.”
“Dựa ! Là nhi t.ử hưu ngươi! Ngươi hòa ly? Nằm mơ!”
Giọng ch.ói tai của Tần mẫu vang lên, trong sảnh phút chốc im bặt.
Khoảnh khắc tiếp theo, mũi dùi đều chĩa về phía .
“Ngươi một đứa nữ nhi nhà buôn, gả Bá tước phủ là trèo cao, nay dám chủ động đòi hòa ly? Quả là điều!”
“Còn mau trả khế ước nhà đất! Ngỗ nghịch bất hiếu như , bắt từ đường quỳ lạy tổ tông tạ tội!”
“Lão phu nhân chính là quá khoan dung, mới dung túng ngươi đến mức vô pháp vô thiên!”
Ta nhanh chậm giơ tay lên.
Nguyệt Ảnh lập tức bưng một quyển sổ cái thật dày.
Kể từ khi gả Tần gia, từng khoản chi tiêu cho tông thất Tần gia, đều ghi chép rõ ràng đó.
“Muốn hưu ? Muốn tạ tội? Được thôi.” Giọng cao, nhưng từng chữ rõ ràng, “ đó, xin chư vị xem cho kỹ…”
Trang sổ lật qua lật , giấy trắng mực đen ghi chép vàng thật bạc trắng, đ.â.m mắt khiến cứng họng.
Ánh mắt chậm rãi quét qua từng gương mặt.
“Không ký thư hòa ly , thì xin mời Tần gia – đem bạc nuốt những năm qua, một xu thiếu, trả bộ!”
“Đủ ! Tiện phụ thiển cận, cho ngươi là nâng đỡ ngươi !”
Tần mẫu quát lớn, ngón tay bảo dưỡng kỹ lưỡng suýt nữa chọc mặt , “Đợi Bảo lâm sinh hạ Hoàng t.ử, … …”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/ngoc-vun-truc-tan/chuong-5.html.]
Bà dám tiếp, nhưng dã tâm cuồn cuộn trong đáy mắt thì ai cũng thấy rõ.
Các tông , bạc bọn họ mà bỏ nổi.
Vị tộc lão đức cao vọng trọng nhất của Tần gia vuốt chòm râu lưa thưa, đập bàn quyết định.
“Đã là thê t.ử Ôn Thư đức hạnh khiếm khuyết, nguyện an phận nơi nội thất… thì cứ để nó .”
Được tộc lão gật đầu, Tần mẫu một tay kéo Tần Ôn Thư , chỉ thư hòa ly giục giã:
“Mau ký ! Vài lượng bạc thì tính là gì? Con chính là Quốc cữu gia tương lai, còn sợ núi vàng núi bạc ?”
“Nếu tiểu Hoàng t.ử tranh khí, chừng…”
Bà tuy rõ, nhưng ý tứ phía ai mà chẳng hiểu.
Tần Ôn Thư bà kích động, ánh mắt ngày càng sáng rực.
Hắn cầm b.út lên, hít sâu một , cuối cùng về phía :
“Thẩm Bắc Nhạn, nàng hãy nghĩ cho kỹ. Chữ đặt xuống, vinh hoa phú quý ngất trời , sẽ còn chút quan hệ gì với nàng nữa !”
Bọn họ đều tưởng là phú quý ngất trời, nhưng nếu là đại họa ngập đầu thì ?
“Chàng lề mề như , là bỏ nổi mười vạn lượng ?”
Một năm qua, bạc bù đắp cho Tần gia chỉ mười vạn lượng.
Nên tiền , nhất định đòi về!
Tần Ôn Thư châm chọc đến thẹn quá hóa giận, vung b.út ký mạnh cái tên xuống.
Ta vội bảo Nguyệt Ảnh cất kỹ thư hòa ly, thể cho cơ hội hối hận.
Sau đó, bước lên phía , một tay túm lấy miếng ngọc cổ cổ Tống Thanh Miêu, dùng sức giật mạnh xuống.
Tống Thanh Miêu thất thanh hét lên.
Tần Ôn Thư ném b.út che chắn nàng lưng, gầm lên với :
“Thẩm Bắc Nhạn, chữ cũng ký , ngươi còn dám động thủ với Miêu Miêu? Thô bỉ độc ác, lúc đầu đúng là mù mắt!”
Tống Thanh Miêu xoa cái cổ siết đỏ bừng nức nở:
“Tỷ tỷ nhẫn tâm ghen tuông thì cũng thôi, miếng ngọc bội , đưa cho tỷ là , hà tất tay đả thương ?”
Mọi nhao nhao chỉ trích .
Trong miệng bọn họ, trở nên thập ác bất xá.
Lấy ngọc của , giống như cường hào cướp đoạt đồ của khác .
Thứ cần lấy đều tới tay, cũng chẳng cần tranh cãi miệng lưỡi gì.
“Hạn cho các trong vòng ba ngày, chuẩn đủ mười vạn lượng, nếu nhất định sẽ náo loạn đến đại điện!”
Ta xoay bỏ , về phòng liền lập tức dặn dò:
“Cầm thư hòa ly quan phủ lục, càng nhanh càng !”
“Còn miếng ngọc , đưa đến cho Ngụy công công. Chúng chịu ơn của ông , cũng chút biểu thị.”
Mấy ngày tiếp theo, để cái tin “hòa ly” truyền khắp kinh thành mới .
Vui lòng mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo lỗi đúng sẽ được thưởng ngay 1,000 xu.
Đối với mỗi báo cáo "Truyện không chính chủ" chính xác sẽ nhận ngay 10,000 xu.