NGỌC VỤN TRÚC TAN - Chương 6
Cập nhật lúc: 2026-02-06 14:33:54
Lượt xem: 96
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ngày yến tiệc thưởng mai, xe ngựa của Tần phủ cố ý đường vòng, dừng cửa trang viện của .
Tống Thanh Miêu khoác tay Tần Ôn Thư nhẹ nhàng xuống xe, ném tờ ngân phiếu mười vạn lượng xuống chân , giọng điệu đắc ý:
“Xuất con buôn đúng là thiển cận.”
“Hôm nay yến tiệc thưởng mai trong cung, chính là để công bố tin vui Bảo lâm tấn vị. Đây là vinh quang của Tần gia, vốn dĩ cũng là vinh quang của tỷ tỷ… Thật là đáng tiếc nha!”
Nàng chằm chằm mặt , mong chờ thấy sự cam lòng và hối hận của .
Tiếc , vẫn vân đạm phong khinh, nàng định là thất vọng .
Cúi nhặt tờ ngân phiếu lên, soi kỹ ánh sáng.
Lại là phiếu của Tống gia gửi ở tiền trang Thông Bảo, bên còn đóng ấn riêng của Tống phụ.
Xem , Tống gia cũng đặt cược hết cái bụng của Tần Tuyết, đ.á.n.h cược một phen công trạng tòng long.
Thật là… niềm vui ngoài ý .
Giữa đôi lông mày dần lan tỏa ý nhẹ nhàng.
Rời khỏi Tần phủ hai ngày nay, ăn ngon ngủ yên, cần dậy sớm mỗi ngày lo liệu việc bếp núc, cần đối phó với sự khó dễ của bà bà, càng cần chăm sóc cái lòng tự trọng đáng thương của Tần Ôn Thư.
Ta thần thanh khí sảng, mày ngài rạng rỡ.
Hôm nay nổi hứng, còn đặc biệt chải kiểu tóc Phi Tiên, cây trâm vàng theo cái cúi đầu nhấp của mà khẽ đung đưa, ánh sáng lung linh uyển chuyển.
Tần Ôn Thư , nhất thời ngẩn ngơ, trong mắt thoáng qua tia kinh diễm mà chính cũng nhận .
Tống Thanh Miêu thấy như , ghen ghét đến suýt c.ắ.n nát môi.
“Tỷ tỷ đừng giả vờ nữa, hôm nay do tỷ cung dự tiệc, trong lòng tỷ e là buồn c.h.ế.t !”
Nàng đổi giọng, liếc cây trâm vàng tóc , “Trang điểm long trọng thế , chẳng là để gợi lòng thương xót của Ôn Thư ca ca, mong hồi tâm chuyển ý ?”
Nghe lời , Tần Ôn Thư như bừng tỉnh đại ngộ, đáy mắt lập tức dâng lên vài phần đắc ý giấu , ngay cả sống lưng cũng thẳng hơn chút:
“Ta sớm nàng sẽ hối hận… Đáng tiếc hôm nay hứa đưa Miêu Miêu cung. Lần nếu về, nàng tạ tội với mẫu , cầu xin các tộc lão tha thứ…”
“Được , còn , cung yến sắp muộn đấy.”
Ta cắt ngang sự tự cho là đúng của , phất tay bảo Nguyệt Ảnh tiễn khách.
Nhìn theo bụi trần nhẹ bay khi xe ngựa xa, thật sự nảy sinh vài phần tò mò.
Hôm nay dự tiệc thưởng mai, Tần Tuyết liệu còn theo kế hoạch ban đầu, chuyển mục tiêu sang Tống Thanh Miêu ?
Một bên là ruột m.á.u mủ tình thâm, một bên là nghĩa đặt đầu quả tim.
Tần Ôn Thư sẽ lựa chọn thế nào đây?
Rất nhanh thôi, sẽ sự lựa chọn của .
Tần Ôn Thư dẫn theo Tống Thanh Miêu dạo bước trong rừng mai.
Trận tuyết đêm qua càng tôn lên vẻ rực rỡ của những đóa hồng mai cành.
Ánh mắt Tống Thanh Miêu chẳng đặt hồng mai, nàng một lòng chỉ đợi mắt mặt Tần Tuyết.
Nàng và Tần Tuyết cũng coi như là quen cũ.
Vị Bảo lâm sắp tấn thăng , chắc chắn thể công khai cho nàng một phần thể diện.
Tần gia những năm nay chìm nổi thất thường, nàng hủy hôn ước với Tần Ôn Thư, nay danh phận thường xuyên Tần phủ, thanh danh sớm chẳng còn mấy.
Lần chuyện Tần Ôn Thư và Thẩm Bắc Nhạn hòa ly đồn đại khắp thành, huyên náo cả lên.
Nàng cứ ngỡ quét sạch chướng ngại, nào ngờ ánh mắt ném tới là ngưỡng mộ, mà là sự soi mói và xa lánh hề che giấu.
Cho dù nàng gượng chủ động chào hỏi, những phu nhân tiểu thư cũng chỉ khách sáo đôi câu kiếm cớ rời , bỏ nàng trơ trọi giữa trời tuyết, đầu ngón tay lạnh buốt.
Nàng lén lút kéo tay áo Tần Ôn Thư, trông mong giải vây cho .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/ngoc-vun-truc-tan/chuong-6.html.]
vị Bá gia đang mải ngâm thơ đối với một cây hồng mai, nhận sự lúng túng của nàng .
Nàng chỉ đành c.ắ.n răng nhẫn nhịn, gửi gắm bộ hy vọng Tần Tuyết.
Chỉ cần Tần Tuyết mặt nâng đỡ nàng một câu, những quý nữ mắt cao hơn đầu sẽ buộc cúi đầu!
Nàng đang thầm bực bội, thấy Tần Ôn Thư bỗng rảo bước về phía xa.
Hóa là mấy vị huân quý trẻ tuổi quen đang tụ tập gốc mai trò chuyện đùa.
Tần Ôn Thư vốn định tiến lên hàn huyên, ai ngờ tới gần, một trong đó liền khinh khỉnh hất cằm.
“Tần thật là nhã hứng, hòa ly với thiên kim nhà buôn, dẫn theo tình mới thưởng mai . Có điều … vị Tống cô nương hiện giờ lấy phận gì để bầu bạn đây?”
Một khác lập tức tiếp lời:
“Nghe Tống tiểu thư năm xưa lúc hủy hôn từng buông lời: Thà gả vợ kẻ nghèo, cửa nhà họ Tần? Giờ , đúng là sông khúc lúc nha.”
“Cây đàn Tiêu Vĩ, đàn Không Hầu đầu phượng của Tần vẫn còn chứ? Hahaha! Nhắc mới nhớ, thật đúng là chúc mừng Thẩm tiểu thư. Chúc mừng nàng thoát khỏi bể khổ, cần bỏ tiền mua vui cho cái sự phong nhã của nữa!”
Mấy tiếng nhạo báng theo gió truyền đến, sắc mặt Tần Ôn Thư cứng đờ.
Hắn hiểu, những sự ngưỡng mộ lâu ngày sẽ ủ thành ghen ghét trong lòng .
Nhất là khi xưa vì mà thu thập trân bảo khắp nơi, khiến nổi đình nổi đám giữa các công t.ử kinh thành.
Ngày rộng tháng dài, ai mà thật lòng thuận mắt cho ?
Giờ đây “chậu châu báu” bay mất , khối kẻ chờ giậu đổ bìm leo.
Tần Ôn Thư xưa nay quen tâng bốc, nào chịu nổi sự sỉ nhục mặt thế ?
Ngay lập tức tức đến mặt mày xanh lét, bỏ , đến cả Tống Thanh Miêu bên cạnh cũng quên chào hỏi.
Hai lánh xa đám đông, cố nén sự khó chịu, một lòng mong Tần Tuyết mau ch.óng xuất hiện.
Mong mỏi mãi, cuối cùng cũng đợi Hoàng hậu nương nương dẫn theo các phi tần yểu điệu tiến tới.
Tiếng hô thiên tuế dứt, Tống Thanh Miêu vội vàng thẳng dậy, đối diện ngay với đôi mắt đầy sự kinh ngạc của Tần Tuyết.
Tiểu thái giám đến truyền tin, lúc đang trong trang viên của .
Lần , còn vẻ vội vã như , ngược ung dung tự tại, thong dong vô cùng.
“Miếng ngọc cổ Thẩm tiểu thư gửi đến, cha nuôi thích lắm, đặc biệt sai tiểu nhân đến tiếng cảm ơn.”
Hắn tiến gần hai bước, giọng hạ thấp, ngữ điệu trầm bổng phân minh mang theo vài phần hả hê khi gặp họa giấu .
Hắn kể tường tận diễn biến đó của yến tiệc thưởng mai.
Tần Tuyết cũng là tên lên dây, dù phát hiện đến dự tiệc đổi thành Tống Thanh Miêu, ả cũng chỉ đành c.ắ.n răng tiếp tục.
Trong lòng ả e là oán trách Tần Ôn Thư cả ngàn – tại chuyện lớn như Thẩm Bắc Nhạn đến chẳng ai báo cho ả?
con mắt bao , ả chỉ đành quy quy củ củ theo bên cạnh Hoàng hậu, đến một ánh mắt thừa thãi cũng dám đưa.
Hoàng hậu từng gặp , nếu cái danh cha giàu nhất vùng quá vang dội, bà e là đến tên cũng chẳng nhớ.
Cho nên bà chỉ ôn hòa, thấy cung nữ dẫn Tống Thanh Miêu “vô tình” ướt y phục xuống.
Chỉ chừng một tuần , Hoàng hậu liền dẫn các mệnh phụ tiểu thư dạo tiêu thực, “tình cờ” ngang qua thiên điện, thấy bên trong truyền tiếng động bất thường.
Đẩy cửa , tất cả đều kinh hãi.
Chỉ thấy tên thị vệ và Tống Thanh Miêu đang lăn lộn một chỗ, y phục sớm trút bỏ, chiếc yếm uyên ương đỏ thẫm quấn nơi mắt cá chân nữ t.ử, theo động tác nhấp nhô mà lắc lư kịch liệt.
Cảnh tượng hương diễm khiến trợn mắt há mồm.
Tên thị vệ hai mắt đỏ ngầu, thần trí rõ ràng tỉnh táo.
Còn Tống Thanh Miêu đến hoa lê đái vũ, một mực khăng khăng là hãm hại.
Nàng túm lấy áo lót, che n.g.ự.c, dập đầu liên tục.
“Hoàng hậu nương nương minh giám, thần nữ giữ trong sạch, hôm nay cũng là đầu tiên cung, thể quen tên thị vệ ? Thần nữ là hạ t.h.u.ố.c!”