NGỌC VỤN TRÚC TAN - Chương 7

Cập nhật lúc: 2026-02-06 14:34:04
Lượt xem: 97

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nàng mềm nhũn, quỳ cũng vững.

Thấy Hoàng hậu mặt lạnh tanh, căn bản để ý đến , nàng đành mang theo tia hy vọng về phía Tần Tuyết.

“Bảo lâm nương nương, cứu với! Muội là tẩu t.ử qua cửa của , thể…”

nàng còn hết câu, Tần Tuyết nghiêm giọng cắt ngang.

“Câm miệng! Huynh trưởng thể cưới loại dâm loạn cung đình như ngươi?”

sang trưởng thỉnh tội với Hoàng hậu, Tần Ôn Thư rõ, để cho nghĩa liêm sỉ trộn cung.

Tống Thanh Miêu mấy ma ma thô kệch bẻ quặt tay , liều mạng giãy giụa lắc đầu:

“Không! Ta , ! Ta oan! Tần Tuyết, Tần Tuyết cứu với -”

Lời còn dứt, trong miệng nhét một nùi giẻ, chỉ còn tiếng ư ử.

Tuy nhiên còn lôi xa, Tần Ôn Thư tin như điên xông .

Vừa thấy bộ dạng của Tống Thanh Miêu, hốc mắt đỏ quạch, như con thú hoang chọc giận, vung nắm đ.ấ.m nện tên thị vệ đang chảy nước dãi ngây ngốc bên cạnh.

Hiện trường đại loạn, khó khăn lắm cung nhân mới cưỡng chế kéo .

“Dâm loạn cung đình chính là tội c.h.é.m đầu! Nô tài việc trong cung bao năm nay, đây là đầu thấy Bệ hạ nổi trận lôi đình lớn đến thế, ngay cả cha nuôi cũng co rúm trong góc dám khuyên can!”

“Nói thì… Tần Bá gia đúng là một kẻ si tình…” Lời tiểu thái giám khựng , cẩn thận quan sát sắc mặt , tiếp tục:

“Hắn quỳ điện, sống c.h.ế.t tin Tống cô nương sẽ tư thông với thị vệ, miệng nam mô cầu xin Bệ hạ triệt tra, nhất quyết c.h.ế.t thôi với kẻ hạ t.h.u.ố.c… Bảo lâm cuống đến mức suýt vò nát khăn tay.”

Trong lòng như thứ gì đó khẽ va , âm ỉ, nhưng thấy đau.

Tần Ôn Thư quả thực nhất vãng tình thâm với Tống Thanh Miêu, nhưng nên tiêu tiền của , lợi dụng , cuối cùng còn đẩy xuống vực sâu vạn kiếp bất phục!

“Ngược là Tống đại nhân…”

Tiểu thái giám bĩu môi, vẻ mặt đầy khinh bỉ.

“Ông lăn lê bò toài đại điện, tát Tống tiểu thư hai cái thật mạnh, ngay mặt Bệ hạ tuyên bố cắt đứt quan hệ cha con, còn khẩn cầu Bệ hạ dùng cực hình với hai để nghiêm cung quy.”

Nằm trong dự liệu.

Năm xưa Tần gia gặp nạn, Tống phụ vội vã hủy hôn, trả canh .

Nay vì tiền đồ của , hy sinh một đứa nữ nhi thì tính là gì?

Thấy tiểu thái giám khô cả cổ, hiệu cho Nguyệt Ảnh dâng .

Hắn nhận lấy uống một cạn sạch, giọng vang lên mấy phần:

“Ngay lúc Bệ hạ hạ lệnh lôi hai ngoài đ.á.n.h c.h.ế.t, Sở Quốc công đột nhiên tới.”

Ta rũ mắt khẽ.

Lúc Tần Ôn Thư và Tống Thanh Miêu hớn hở cung dự tiệc, thì mật thư sai gửi , cũng đến tay Sở Quốc công.

Sở Quốc công là lão thần hai triều, công phò tá.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/ngoc-vun-truc-tan/chuong-7.html.]

Ông điện liền rạp xuống thỉnh tội, cái đầu bạc phơ dập mạnh xuống đất:

“Lão thần dạy con nghiêm, tội đáng muôn c.h.ế.t! Nghịch t.ử ba năm đuổi khỏi nhà, nào ngờ phạm đại họa tày đình như … Lão thần nguyện lấy cái c.h.ế.t tạ tội, chỉ cầu Bệ hạ niệm tình hơn ba trăm mạng trong phủ Quốc công gì, tha cho họ một con đường sống!”

Sự việc liên quan đến hậu duệ của khai quốc công thần, Hoàng đế cũng thể thận trọng.

Ngài trầm ngâm giây lát, trầm giọng hỏi:

“Ái khanh rốt cuộc phạm tội gì ?”

Sở Quốc công run rẩy, nước mắt già nua tuôn rơi:

“Là… là tư thông với Tần Bảo lâm, mang… mang nghiệt chủng lẫn lộn hoàng thất!”

Lời dứt, cả điện tĩnh lặng như tờ.

Ngay cả chuông đồng mái hiên dường như cũng kinh hãi lời , dám phát tiếng động.

Chuỗi ngọc tay Hoàng đế “tách” một tiếng đứt lìa, những hạt ngọc bích rơi lả tả xuống nền gạch vàng.

Tần Tuyết mặt cắt còn giọt m.á.u ngã ngửa , cung nữ vội vàng đỡ lấy.

Hoàng hậu cúi đầu nín thở, hình run rẩy lùi phía , hận thể ẩn lưng đám cung nhân.

Tống Thanh Miêu kinh hoàng tột độ, nhưng cũng quên trừng mắt Tần Tuyết, khóe mắt nứt .

Còn Tần Ôn Thư… cuối cùng cũng ý thức điều gì, giống như rút mất hồn phách, đôi mắt luôn tự cao tự đại giờ trống rỗng lên trần điện.

Tiểu thái giám sinh động mô tả cảnh tượng lúc đó:

“Sở Quốc công run rẩy lấy từ trong tay áo một bức tiểu tượng của Bảo lâm, còn một miếng ngọc bội phù dung cấm bộ tùy của nàng , là lục soát trong nhà cũ của tên nghịch t.ử .”

Trong mật thư chỉ báo cho Sở Quốc công , chuyện con thứ tư thông với Tần Bảo lâm bại lộ, Hoàng hậu giữ .

Thời gian cấp bách, phủ Quốc công lục soát nhà cũ của tên con thứ, đinh ninh chuyện vỡ lở, còn tưởng Hoàng đế chuyện, nên mới vội vã cung thỉnh tội…

Hoàng đế nổi trận lôi đình, lập tức tuyên Thái y Thừa lệnh yết kiến.

Ba vị thái y luân phiên bắt mạch, cuối cùng quỳ bẩm Bệ hạ:

“Mạch tượng của Tần Bảo lâm cho thấy, long t.h.a.i hơn ba tháng.”

Tần Tuyết c.ắ.n răng quỳ xuống, nước mắt như mưa.

“Bệ hạ minh giám, thần oan! Thần cung nửa năm, ba tháng cũng từng Bệ hạ lâm hạnh… Thần nguyện lấy tính mạng hai trăm Tần gia thề, đứa bé ngàn vạn là huyết mạch của Bệ hạ!”

Khi thấy Tần Tuyết lấy tính mạng cả nhà Tần phủ thề, Tần Ôn Thư đột ngột ngẩng đầu lên.

môi run rẩy, thốt nửa lời.

Tần Tuyết căn bản lo nhiều như thế, ả ôm n.g.ự.c, từng tiếng như đẫm m.á.u.

“Miếng ngọc bội mất từ lâu, chỉ dựa một bức tranh và vật mất mà định tội thần , thần c.h.ế.t nhắm mắt!”

Hoàng đế khẽ động lòng, dường như những lời lẽ thuyết phục.

Hoàng hậu liếc mắt Hoàng đế đang do dự long ỷ, nắm c.h.ặ.t lòng bàn tay, khoan t.h.a.i bước .

“Bệ hạ, Tần Bảo lâm từ khi cung, phẩm hạnh đoan trang, văn nhã hiền thục, dâm loạn hậu cung. Thần nguyện lấy ngôi vị trung cung đảm bảo, chuyện lẫn lộn long thai… tuyệt đối thể nào!”

Loading...