Núi Chóp, đúng hơn là mỏ của Hi Hữu, nhô lên ít nhất mười mét bằng mắt thường thể thấy .
hét lên về phía Điển Vi, đang bám một cái cọc neo khác: "Thấy ! Lần do tao gở nhé! Đừng đổ hết chuyện lên đầu tao!"
Điển Vi còn tâm trạng đôi co với , dán c.h.ặ.t mắt cái mỏ, hét về phía chiếc điện thoại vệ tinh: "Không thời gian chờ mấy cử tới nữa ! Chắc chắn thời gian phá vỏ đến mười ngày !"
23
Khi mặt đất ngừng rung chuyển, mỏ của Hi Hữu tăng thêm vài trăm mét.
buông cọc neo, khó khăn lắm mới bò dậy , nhặt chiếc điện thoại vệ tinh ở góc.
"Anh gì ơi, thông báo với cấp , cần cử đội tác chiến nữa, hãy thiết kế ngay phương án lộ trình. sẽ ."
Giọng trong điện thoại khựng .
"Cậu Điền Mục, chắc chắn ?"
trả lời, mà nhanh ch.óng mô tả hiện trạng của trại.
"Lều trong trại thể chế tạo tạm thời thành dù lượn. Thuốc nổ cũng đủ dùng, chỉ đồ ăn tiếp tế là vấn đề, nhưng gom góp thì cũng tạm . Về chiếu sáng, nhân viên trong trại trang đèn pin chuyên dụng, chế độ ánh sáng yếu dùng 400 giờ, chế độ siêu sáng dùng 4 giờ. sẽ mang thêm vài cái, đủ để thành nhiệm vụ. Và..."
Lời còn dứt, một giọng uy nghiêm truyền đến từ điện thoại vệ tinh.
"Đồng chí Tiểu Điền, hiểu rằng, đây là một chuyến một chiều, khả năng sống sót là cực kỳ mong manh. Cậu và Tiểu Đường mạo hiểm tính mạng để đột phá cực Nam, mang về thông tin chính xác cho nhân loại, đây là công trạng lưu danh sử sách . Tổ chức hy vọng ở trại, chờ tiếp tế và hỗ trợ. Việc chuyên môn cứ để cho chuyên môn giải quyết."
khổ: "Nếu chọn, cũng c.h.ế.t, nhưng những việc luôn cần . Xin hãy thiết kế phương án lộ trình càng sớm càng . Chúng chậm trễ một giây thì thời điểm Hi Hữu phá vỏ đến sớm hơn một giây."
Bên điện thoại im lặng lâu, cuối cùng : " mặt đất nước cảm ơn sự hy sinh của vì nhân loại."
Đến lúc , mới nhận rốt cuộc ở đầu dây bên là ai. Trong phút chốc, nên gì. Vô ý nghĩ va chạm trong đầu, cuối cùng đẩy hai dòng chữ lên hàng đầu.
thẳng , cất giọng sang sảng: "Trên cha già, vợ con! Một một , dũng cảm hy sinh! Học tập hai mươi năm, chút thành tựu nhỏ. Chỉ mong cống hiến, hổ thẹn với lương tâm!"
Ngay đó, cách đó 15.000 km, ai đó nắm c.h.ặ.t chiếc điện thoại đỏ, nữa đáp : "Phê chuẩn. Cầu mong bình an!"
24
Theo phương án cấp gửi đến, cùng vài chuyên gia phối hợp, cắt bạt lều trại chế tạo một chiếc dù lượn đơn giản.
Sau khi tính toán, nếu rơi tự do mở dù ở độ cao thấp, cả và dù sẽ lực hấp dẫn xé nát. bắt buộc nhảy mỏ chim của Hi Hữu mở dù ngay lập tức. Tính toán sơ bộ, quãng đường giảm tốc 700 km cần 18 giờ 40 phút.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/ngon-nui-ki-la/chuong-9.html.]
Gấp dù lượn nhét ba lô, bắt đầu kiểm kê vật dụng.
Toàn bộ t.h.u.ố.c nổ trong khu căn cứ, đủ thức ăn và nước uống, năm chiếc đèn pin nghiên cứu khoa học, một cái xẻng công binh, vài cuộn dây thừng và một chiếc bật lửa dầu hỏa.
còn mang theo hai cây b.út và một cuốn sổ, dùng để ghi những điều thấy và di thư.
Một khi nhiệm vụ thành, Hi Hữu thể phá vỏ, nhân loại sẽ đủ thời gian để nghĩ cách tiêu diệt nó, và sớm muộn gì di thư của cũng sẽ thấy ánh mặt trời.
Những khác trong doanh trại lấy thức ăn ít ỏi còn , gom góp đủ khẩu phần cho .
khoác ba lô dù, đeo túi đồ dùng n.g.ự.c, nhờ sự giúp đỡ của mà đến khe nứt của "núi Chóp".
Nhìn xuống , chỉ thấy một màu đen sâu thẳm. 700 km, đối với con mà , chẳng khác gì một vực sâu đáy, và sắp nhảy xuống vực sâu đó, để thành một nhiệm vụ chắc chắn c.h.ế.t.
Điển Vi vỗ vai từ phía , cợt: "Lão Điền, rụt cổ ?"
đang định trả đũa vài câu thì đầu , phát hiện Điển Vi cũng đang đeo chiếc dù lượn giống hệt, toe toét .
"Nhát thì gọi một tiếng Đường , cầu xin Đường đây cùng mày một chuyến!"
ngây một lát, nghiêm mặt mắng: "Cút ngay! Mày tới đây gì hả? Tao cô đơn một , c.h.ế.t thì c.h.ế.t thôi. mày thì khác! Nếu mày c.h.ế.t , ai sẽ chăm sóc bố mày, ai chăm sóc em gái mày?"
Điển Vi xòe tay: "Lão Điền, mày tự mà, nhà tao em gái, em bạn bè cũng thể giúp đỡ, bố cũng lo, mày lo lắng cái quái gì."
Thấy vẻ mặt đăm chiêu, Điển Vi bổ sung: "Yên tâm , tao mới lời tạm biệt xong. Bố tao còn khen tao là hùng, bảo là trong gia phả sẽ thêm một trang đó."
Thật hiểu rõ, nhiệm vụ thế , một khó lòng thành.
thấy Điển Vi c.h.ế.t cùng , dù chúng cũng cùng sinh t.ử, thà dùng mạng đổi lấy bình an về nước.
mà...
"Đường Điển Vi." Đây là đầu tiên gọi tên đầy đủ của .
Điển Vi nghi ngờ : "Sao ?"
mạnh mẽ lau khóe mắt đang ướt, nghiêm túc với Điển Vi: "Cảm ơn mày."
Điển Vi hì hì: "Cảm ơn cái gì chứ, cái thằng ngốc ."