Ngọt Như Mật - 2
Cập nhật lúc: 2026-04-02 10:33:24
Lượt xem: 33
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lâm Kỳ đột nhiên dịu giọng, há hốc miệng, ngẩn ngơ . Cậu khẽ chế nhạo, đóng cửa bước . yếu ớt dậy đập mạnh tay xuống giường!!
Nhờ tác dụng của t.h.u.ố.c, một giấc ngủ ngon lành.
nếu rằng đó sẽ xảy một chuyện hổ đến mức khiến thu dọn hành lý rời khỏi thành phố ngay trong đêm, thà rằng đừng tỉnh còn hơn.
Khi mở mắt thì trời tối, điện thoại để xem giờ, đó dậy xuống giường, đặt chân xuống đất, thì đột nhiên cảm thấy một dòng nóng bốc lên từ bụng . Một dòng nhiệt ngừng, mạnh mẽ đe dọa đến mức thể chống đỡ nổi. Tim lạnh toát, nhanh ch.óng ôm lấy m.ô.n.g và chạy vội nhà vệ sinh. Cùng lúc đó, bên ngoài vang lên tiếng bấm mật khẩu.
"A... ơ ơ a!"
Ai rơi viên bi xuống sàn !! Khoan ... hình như là chuỗi hạt rơi vài ngày . Lâm Kỳ thấy tiếng kêu t.h.ả.m thiết của , liền lo lắng bước đến cửa nhà vệ sinh.
"Tiêu Uyển, chị chứ?"
, thấy trong nhà ai nên khóa cửa. ngay giây tiếp theo, cửa đẩy mở . Và thế là cảnh tượng đầu tiên thấy là trong một tư thế vô cùng méo mó, đầy "thông minh," ngã lăn sàn, tay còn cầm một chiếc quần lót dính m.á.u.
vội vàng giấu chiếc quần lót lưng. Lúc , thật sự ơn vì mặc một chiếc váy dài, gây thêm thiệt hại nào nữa.
Lâm Kỳ im lặng vài giây, hỏi.
"Chị cần em ngoài ?"
???
Một lạnh lùng, vô tình và khoanh tay như là em trai ! Ha ha! lạnh một tiếng, cố gắng tự dậy, nhưng cử động, eo và hông đau nhói. Có lẽ thấy cảnh cố gắng ngọ nguậy quá thê t.h.ả.m, nên âm thầm tiến , để tay vòng qua cổ , một tay luồn gối .
Hôm nay, cuối cùng cũng nhận cái ôm công chúa, khà khà, nhẹ.
"A..." rên lên "Nhẹ... nhẹ chút..."
Lâm Kỳ, đôi lông mi dài, ngừng một chút, chậm rãi di chuyển từng bước phòng ngủ của , nhẹ nhàng đặt xuống giường.
"Đợi ... eo chị thể thẳng, nghiêng một chút..."
Cậu điều chỉnh tư thế, đặt nghiêng giường. Đột nhiên, ngưng khi thu tay về.
Mông cảm nhận một luồng khí mát lạnh. chợt nhận điều gì đó, và cũng cứng đơ .
"Váy chị hất lên ." Cậu .
Sau một trận hỗn loạn, tạm thời lấy hình dạng con .
"Cậu thấy..."
ôm hy vọng mong manh.
"Có."
Cậu giường, bình thản bôi t.h.u.ố.c lên vết thương đầu gối của , nhận xét.
"Xấu xí quá."
Xấu... xí... quá…
Ba từ như sét đ.á.n.h giữa trời quang, khiến tê liệt .
... Cậu nghĩ cái của lắm ? Cũng đen thui thôi...
Được , rõ.
"Còn đau ?"
Cậu dường như nhận lời của sức ảnh hưởng thế nào, tự nhiên chuyển chủ đề.
"... Không đau nữa." Không cần lo.
"Ừ."
Nguyệt
Cậu thu dọn lọ iốt, dậy.
"Nếu ngày mai mà chị còn đau, chúng sẽ đến bệnh viện."
Ha ha, chắc chắn là đau , đau từ gan, tim, phổi đến thận luôn đây nè!!!
Sáng hôm , Lâm Kỳ tự tay bữa sáng cho , rằng tay nghề của khá , nhưng vẫn còn bực bội vì chuyện tối qua. Đặc biệt là câu nhận xét của .
Xấu?
cảm thấy x.úc p.hạ.m nghiêm trọng, thể ngừng nghi ngờ liệu Lâm Kỳ là gay .
Làm một trai thể nghĩ rằng chỗ đó chứ?
Trong khi đang dằn vặt với lời của Lâm Kỳ, lo lắng ảnh hưởng đến mối quan hệ hòa hợp giữa và bạn trai tương lai của , thậm chí nghiêm túc suy nghĩ nên đến thẩm mỹ viện để phẫu thuật thẩm mỹ chỗ . Thì kẻ đầu sỏ khi nhận thấy ăn ngon, tâm trạng u uất đặt cốc nước mặt , nhíu mày hỏi.
"Chị ?"
Câu hỏi của kìm nước mắt, lòng chua xót.
“Nếu bạn trai chị ghét chị vì chuyện đó thì ?"
Lâm Kỳ mất một lúc mới hiểu đang về chuyện gì, biểu cảm chút kỳ lạ, mở miệng định gì đó nhưng lẽ để an ủi .
"Cũng hẳn là ."
Cậu suy nghĩ một chút, .
"Cũng mà."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/ngot-nhu-mat/2.html.]
: "..."
Mẹ dặn sống hòa thuận với Lâm Kỳ, coi như em trai ruột, nếu gì hiểu trong công việc thì chỉ dạy cho .
Ha ha, còn hiểu nhiều hơn luôn đấy, theo nhiều nghĩa khác kìa. Một đàn ông rõ sự khác biệt giữa bỉm đêm và bỉm lớn thì còn gì mà chứ?
khéo léo : “Cậu giỏi lắm, con dạy nổi .”
Mẹ : “Vậy thì con học hỏi từ nhiều , chị em xa nhà chăm sóc lẫn !”
dám với bà rằng gần đây ba bữa mỗi ngày của đều do Lâm Kỳ nấu. Mỗi sáng đều chuẩn một hộp cơm để mang đến công ty, vấn đề là các món ăn nhạt nhẽo đến mức thấy một chút dầu mỡ, mà món ghét nhất là bông cải xanh thì ngày nào cũng !!
Một ngày nọ, khi đến chỗ để lấy báo cáo dữ liệu, cúi xuống và thấy trong thùng rác vài miếng bông cải xanh quen thuộc, từ từ ngẩng đầu lên đầy sâu sắc. lập tức bộ mặt ngây thơ, cố gắng diễn tả rằng chúng "vô tình" rơi đó nên ăn .
cứ nghĩ rằng hộp cơm ngày hôm sẽ còn bông cải xanh nữa, nhưng cuối cùng vẫn , thậm chí nó còn chiếm phần lớn, và Lâm Kỳ yêu cầu ăn xong chụp ảnh gửi cho , cả hộp cơm lẫn thùng rác đều chụp.
... rơi nước mắt ăn hết cả tô bông cải xanh.
Một trai mới đến mời cả phòng uống sữa, khi phân phát xong vẫn còn thừa một ly, liếc mắt một vòng đặt ly sữa thừa đó mặt , tươi .
"Chị Tiểu Uyển ăn chay mỗi ngày, uống thêm một ly cũng sợ mập."
Cử chỉ cúi của thật trai, khiến tim lỡ mất một nhịp. Lâm Kỳ ngang qua chỗ , liếc mắt . Một phút , nhận một tin nhắn WeChat.
Em trai Lâm: [Đừng uống sữa.]
Rồi chuyển tiếp cho một bài về lưu ý và kiêng kỵ khi viêm túi mật. Trong đó một đoạn rằng sữa chứa nhiều chất hóa học, chất béo khó tiêu hóa và hấp thụ, thể kích thích tăng tiết mật, l..m t.ì.n.h trạng nặng thêm. gửi một biểu cảm dễ thương chu môi.
: [Thôi , em trai thật sự là quan tâm chị từng chút một nha.]
Cậu : ** [ Đừng suy nghĩ nhiều, bố chị bệnh nên lo lắng, dặn chăm sóc chị nhiều hơn.]
... Xem chúng đều ép tròn trách nhiệm .
—------------
Những quảng cáo khổ sở như chúng chẳng xứng một cơ thể khỏe mạnh. Chỉ riêng phương án quảng bá sản phẩm từ chối bao nhiêu , sếp chỉ cần lệnh, khách hàng hài lòng thì sửa cho đến khi họ còn gì để , chỉ còn cách c.ắ.n răng mà tăng ca.
9 giờ, 10 giờ, 11 giờ... May mà vẫn còn những chị em khổ sở cùng chịu đựng. Em trai Lâm nhắn tin hỏi khi nào về.
: [Sắp , sắp , một lát nữa sẽ bắt xe về.]
Chiếc xe cũ kỹ quá tuổi đời, đem bộ giảm xóc.
Cuối cùng cũng xong việc, và Carrie kéo thể mệt mỏi rời khỏi công ty, chúng gặp Lâm Kỳ ngay tại cửa thang máy.
Lúc , cầm một chiếc ô còn ướt nước bước khỏi thang máy, thấy biểu cảm mặt , khựng , đó. ngẩn hỏi.
"Ngoài trời đang mưa ?"
Cậu gật đầu, vô cùng cảm động.
"Cậu đến đón ?"
Cậu mỉm mà gì. Carrie phía bước tới, mặt lộ vẻ vui mừng.
"Cậu thật sự đến ?"
Cô thiết khoác tay , giọng điệu nhõng nhẽo.
" còn tưởng sẽ đến."
một bên ngẩn ngơ như cây gỗ.
Ồ.
Chuyện tình công sở ?
Lâm Kỳ mới đến vài ngày thôi mà, hai họ " trúng" từ khi nào ?
Ba chúng trong thang máy chật chội, khí xung quanh ngập tràn niềm vui (của Carrie). Carrie gọi xe, còn bụng hỏi cùng , để tài xế đưa về . lắc đầu, thầm nghĩ rằng đêm nay em trai Lâm sẽ về , là về cái tổ ấm nhỏ nhưng ấm cúng của , là căn hộ cao cấp lạnh lẽo của Carrie.
Kết quả thì rõ ràng, đàn ông là loài động vật thực tế, liếc một cái, che ô cùng Carrie rời .
Không một lời chào.
cơn mưa như trút nước, chiếc xe đặt Didi còn cách hai cây , mất 10 phút nữa mới tới, lặng lẽ nắm c.h.ặ.t điện thoại, bước cửa hàng tiện lợi gần đó.
Khi đang cầm cốc Oden nóng hổi chuẩn lấp đầy nỗi trống trải trong lòng thì cửa tự động kêu lên một tiếng, và Lâm Kỳ trở . Cậu nhận lấy cốc giấy từ tay , với nhân viên cửa hàng.
"Lấy cho cô một bắp ngô nướng."
Cậu ăn gì, mà đưa cốc Oden cho nhân viên. trơ mắt cốc Oden thơm phức rời xa , còn trong tay thì là một bắp ngô vàng nhạt, ngọt lịm.
Chiếc xe đến, Lâm Kỳ cùng . hỏi.
"Sao ?"
Ý : Không qua đêm ?
Lâm Kỳ mỉm . chợt lóe lên một suy nghĩ.
"Người yêu cũ?"
Cậu "ừm" một tiếng.
Có định tái hợp nhỉ?