Người anh không công khai - Chương 3

Cập nhật lúc: 2026-03-28 08:51:29
Lượt xem: 112

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mở miệng, giọng khẽ:

“Được.”

Anh thở phào nhẹ nhõm, lúc ngang qua bên cạnh , còn quên mang cho Tô Ngôn một đĩa dâu tây.

Ăn xong bữa tối, về phòng thu dọn đồ đạc.

Bộ quần áo phối sẵn, định mặc trời mưa băng, lấy ném cùng tờ giới thiệu về mưa băng thùng rác.

Kéo khóa nữa, chiếc vali nhẹ ít.

Vé máy bay là mua gấp, tối đó lên máy bay.

Mười phút khi cất cánh, mưa băng chòm Anh Tiên xé rách bầu trời.

Tất cả đều kinh ngạc, video chụp ảnh, lấy điện thoại , thấy một tin nhắn .

“Mọi thứ sắp xếp xong , chú và dì nghỉ ngơi , đợi em ở sân bay.”

Máy bay chầm chậm nâng lên.

tựa lưng ghế, từ từ nhắm mắt .

Trình Khuyết, giữa chúng , sẽ năm nữa.

5

Một trận mưa băng khiến nhóm chat náo nhiệt hẳn lên.

Từ khi ngôi đầu tiên xuất hiện, hễ ai tham gia chuyến du lịch đều liên tục chụp ảnh gửi nhóm.

điện thoại bình thường khó chụp ảnh , huống hồ khách sạn vốn điểm quan sát nhất.

Thế nên Trình Khuyết gửi tới ảnh vệt băng chụp bằng máy ảnh chuyên nghiệp, khiến cả nhóm bùng nổ.

“Quả nhiên vẫn là điểm quan sát, vẫn là máy ảnh chuyên nghiệp!”

“Trình Khuyết, , để tối nay cùng Tô Ngôn xem mưa băng, chuẩn từ lâu ?”

“Hôm nay thấy máy ảnh Trình Khuyết dùng để chụp cho Tô Ngôn , ngay cả ống kính cũng là bộ riêng, chắc mấy chục nghìn tệ nhỉ?”

Thấy cuộc thảo luận trong nhóm, Trình Khuyết khẽ .

Máy ảnh với ống kính cộng , ít nhất cũng hơn ba vạn tệ.

Đó là món quà nghiệp do Nam Sơ nhờ bạn học trong câu lạc bộ nhiếp ảnh phối sẵn giúp , tặng cho .

Đáng tiếc vali của cô nhét , nếu thể mang hết tới đây, ảnh chụp mưa băng chắc chắn sẽ càng chấn động hơn.

Bỗng nhiên, Trình Khuyết khựng .

Anh chợt nhớ đến chiếc vali của Nam Sơ.

Trước lúc lên đường, từng xách thử, nặng, nên khi lên máy bay còn trả thêm phí quá cân.

lúc đó nghĩ, dù cũng định công khai mối quan hệ của hai , đến lúc cả vali lẫn túi đều do xách, một chiếc vali còn hơn hai chiếc.

Vì thế nhét hết đồ của cùng máy ảnh trong, Nam Sơ tốn nhiều công sức mới kéo khóa .

Ai ngờ đến khách sạn, lớp trưởng đột nhiên đề nghị bốc ghép đôi.

Anh lén tìm lớp trưởng, và Nam Sơ đang yêu , hai bọn họ sẽ tham gia bốc nữa.

còn kịp mở miệng, lớp trưởng bí hiểm khoác vai :

“Anh em, sắp đến phút ch.ót .”

“Lát bốc bóng sẽ để bốc cùng Tô Ngôn , tìm quả chỗ nhô tròn lên , cố ý giữ cho hai .”

Anh ngẩn , trong lòng như thứ gì đó bật , xao động yên.

Lớp trưởng ghé sát tai :

“Tô Ngôn gật đầu , ý của cô là gì, hiểu chứ?”

“Đừng phụ lòng của . Nếu bỏ lỡ, hai gặp , khi chỉ còn là buổi họp lớp một năm một thôi.”

Họp lớp một năm một , gặp cô đợi đến một năm .

Xa quá.

Vì thế đồng ý, chạm trúng quả 7, thuận lý thành chương ở cùng phòng với Tô Ngôn.

Giữa chừng còn chạy sang phòng Nam Sơ một chuyến, lấy đồ của .

Anh nghĩ như thì vali sẽ nhẹ hơn, cô tự cũng thể xách nổi.

, cô xách nổi chứ?

Trình Khuyết bỗng chút yên lòng, bèn mở nhóm chat xem một vòng, thấy Nam Sơ đăng ảnh, đến cả lời cũng một câu.

Khẽ nhíu mày, tìm WeChat của cô:

“Không xem băng , khách sạn cũng thấy một chút.”

“Nếu thấy thì lên tầng thượng, trong tờ giới thiệu đấy, nữa thì hỏi lễ tân xem chỗ nào .”

Vừa gửi xong, Tô Ngôn gọi :

“Trình Khuyết, chụp cho với băng một tấm , điện thoại chụp .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/nguoi-anh-khong-cong-khai/chuong-3.html.]

Anh hồn, lập tức đặt điện thoại xuống chụp cho cô.

Chụp xong cô chụp ảnh chung, bận bận hơn một tiếng đồng hồ, chụp đến mức bộ nhớ đầy sạch, thế là tìm thẻ nhớ dự phòng.

Khi truyền máy tính xách tay, liếc một cái.

Cả màn hình dày đặc, là ảnh chụp chung của Tô Ngôn hoặc của hai bọn họ.

lúc đầu Nam Sơ tặng máy ảnh, là để chụp ảnh của hai họ.

Trình Khuyết nhất thời chút chột , dứt khoát ngừng truyền dữ liệu, cầm lấy điện thoại.

Vẫn trả lời.

Anh gõ bàn phím:

“Vẫn thấy ? thấy trong nhóm đều thấy , cô tìm lớp trưởng , chỗ của lớp trưởng cũng khá .”

Gửi xong, nghĩ một lát bổ sung thêm một câu:

“Đừng bảo cô , chuyện của chúng nhất đừng để các bạn học , đừng họ hoảng.”

Tin nhắn gửi , Trình Khuyết vẫn yên tâm.

Anh tranh thủ lúc Tô Ngôn đang ngắm băng, nhanh ch.óng gửi thêm mấy câu:

mãi mãi công khai, chỉ là thấy chúng nghiệp, cần một quá trình để họ tiếp nhận.”

“Sau chuyến du lịch chúng còn nhận việc, bây giờ vẫn nên lấy sự nghiệp trọng.”

“Đợi công việc định, định cư ở Thượng Hải , sẽ lập tức sắp xếp một buổi họp lớp, công khai mặt , tiện thể cầu hôn cô, thế nào?”

Gửi xong tin nhắn, xuống.

Tô Ngôn cũng sát gần .

 

Hương thơm quẩn quanh đầu mũi, thứ mùi hương khiến mê mẩn từ năm nhất đến tận bây giờ. Trình Khuyết khẽ điều chỉnh nhịp thở, cô hỏi:

“Trình Khuyết, lớp trưởng nhận offer của một công ty lớn, là thật ?”

Anh gật đầu: “Ngày mai sẽ thủ tục nhận việc.”

Tô Ngôn đến mức đôi mắt đều nheo thành một đường:

“Công ty lớn đó chỉ thành tích thôi, nhét tiền cũng đấy!”

“Trình Khuyết, giỏi quá!”

Anh khen đến lâng lâng, nhận áp sát hơn, cả gần như chui hẳn lòng .

… nhân viên của công ty đó thể sắp xếp việc cho nhà, thể giúp nội tiến ?”

“Anh mà, nhà gần đó nhất, chúng về nhà cũng tiện.”

Lưng Trình Khuyết cứng đờ.

Anh né khỏi ánh mắt nóng bỏng của Tô Ngôn, giọng điệu mơ hồ:

, nội tiến …”

“Tại ? xem thông tin trang web , ngay cả khi chính thức nhận việc, khi offer là thể nội tiến , chỉ là một câu thôi mà.”

Cô ngừng một lát, phần tủi :

“Hay là… định lo cho em …”

“Không !”

Trình Khuyết vội vàng phủ nhận. Thấy vành mắt cô đỏ lên, như sắp đến nơi, đành c.ắ.n răng :

cũng là khác tiến cử , nên quyền …”

“Hay là, em xem thêm những cơ hội việc khác .”

Tô Ngôn lập tức rút khỏi lòng .

“Anh ai tiến cử ?”

6

Đương nhiên Trình Khuyết dám nhắc đến tên Nam Sơ.

Nội tiến cho nhân viên, chỉ thể là nhà hoặc yêu. Anh mà nhắc đến Nam Sơ, chẳng khác nào công khai quan hệ giữa hai họ.

mặt Tô Ngôn, .

Cô gái từng yêu , là chỗ mềm mại nhất trong lòng .

Cho dù đó thích Nam Sơ, yêu cô ba năm, trong lòng vẫn luôn chừa một chỗ cho Tô Ngôn.

Vì thế mới đồng ý sắp xếp của lớp trưởng, mới công khai theo kế hoạch, nên với trận mưa băng, chọn cô.

Anh nghĩ, chắc chắn sẽ sống t.ử tế với Nam Sơ.

Lần chẳng bằng cứ theo lòng một , coi như mối tình từng rực rỡ của vẽ một dấu chấm hết.

Thế là tiện miệng nội tiến, cùng Tô Ngôn về khách sạn.

cô vẫn buồn bực vui, mắt đỏ hoe, về phòng nghỉ .

Loading...