Ngươi Cưới Góa Phụ, Ta Gả Chồng Khác. - 2
Cập nhật lúc: 2025-06-23 17:15:28
Lượt xem: 962
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Có thể , mười mấy năm thanh mai trúc mã, tận hưởng trọn vẹn mười mấy năm sủng ái của Tần Trạch.
Tất nhiên, đối với cũng chẳng bạc bẽo. Bút mực giấy nghiên, y phục ngọc bội, cũng từng mua ít cho .
Tần Trạch, từng là lựa chọn nhất của khi .
Cứ như , chúng thuận theo lẽ thường mà thành .
Ta chí lớn gì. Kiếp từng điều hành một công ty niêm yết, ngày nào cũng bận tối tăm mặt mũi, kiếp thể sống chậm , tận hưởng cuộc sống, mãn nguyện.
Gả cho Tần Trạch, sống cả đời bình an vui vẻ, giúp chồng dạy con, cam tâm tình nguyện.
Chỉ là, tất cả bắt đầu đổi kể từ khi Tình Tuyết xuất hiện.
Ta ăn mì gà xé sợi, nhưng Tình Tuyết chịu nổi mùi tanh của nước gà, thế là trong bếp còn thấy nổi một cọng lông gà nào nữa.
Ta ăn bánh đào ở Tây thành, nhưng Tình Tuyết thèm bánh chà là ở Nam thành, thế là hề do dự mà ngay đến Nam thành.
Nếu giận dỗi, nũng một chút, liền trưởng thành, nên hiểu chuyện, rằng Tình Tuyết đang mang thai, nhường nàng .
Mấy như , cũng lười chẳng buồn so đo nữa.
Cảm xúc và ấm ức của , trong lòng Tần Trạch chẳng còn quan trọng.
Một nam nhân nếu nghiêng lòng, thì kéo cũng đầu .
Ta là sống nổi nếu nam nhân.
Huống hồ là một kẻ mù mắt mù lòng — kẻ như thế, khinh chẳng thèm giữ.
Chỉ cách nửa năm, Tần Trạch chẳng còn là thiếu niên năm xưa, kẻ từng đem chất đầy trong mắt trong tim.
Nửa năm , trong lúc bái đường, truyền đến tin dữ Giang Nam xảy lũ lớn.
Vừa vái xong trời đất, còn kịp động phòng, khẩn cấp điều Giang Nam.
Với phận Thị lang bộ Công, thể chối từ trọng trách.
Trước khi , nắm c.h.ặ.t t.a.y , : “Chờ trở về.”
Nhất Phiến Băng Tâm
Nửa năm , quả thật trở về — nhưng phía mang theo Tình Tuyết.
Hiện giờ, trong lòng đê điều Giang Nam, công vụ của bộ Công, tình thâm, ơn cứu mạng, riêng Tình Tuyết — duy chỉ còn .
Lời thề non hẹn biển khi thành , rốt cuộc cũng thời gian cuốn trôi sạch sẽ, sạch hơn cả con đường trận mưa quét.
Nực , thời gian đó chỉ vỏn vẹn nửa năm.
Không nên than thất bại, là nên than Tình Tuyết thủ đoạn cao minh.
02
Nắng trưa thu rực rỡ, tâm tình cũng theo đó mà sáng sủa hơn ít.
Ngoài cửa vang lên tiếng bước chân nhẹ nhàng, cần lắng cũng là Tần Trạch.
Hắn mặc một bộ trường bào trắng pha lam, bước thẳng đến mặt : “Ninh Nguyệt, ngày lành để Tình Tuyết gả phủ định xong ? Khi nãy mẫu cũng hỏi đến.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/nguoi-cuoi-goa-phu-ta-ga-chong-khac/2.html.]
Là chính thê quản lý việc nhà, cho rằng đây là việc trong bổn phận của .
Ta thẳng trong ghế chủ vị, điềm tĩnh nâng chén lên nhấp một ngụm.
“Ta , chuyện quản.”
Sắc mặt Tần Trạch sa sầm, càng lúc càng lạnh.
“Ninh Nguyệt, chuyện khiến nàng thấy tủi , nhưng cho Tình Tuyết một danh phận.”
“Tình Tuyết cô đơn góa bụa, thường lưu manh quấy nhiễu, Truyền Cẩn là ân nhân cứu mạng của , thể ngơ.”
“Hơn nữa, Tình Tuyết chỉ cần một danh phận thôi, nàng vẫn là chính thất, là chủ mẫu của Tần phủ, sẽ ảnh hưởng đến nàng .”
“Tình Tuyết sắp lâm bồn , cưới phủ, tự và mẫu chăm sóc, nàng cần bận tâm.”
Hắn đường hoàng chính khí, như thể nếu đồng ý thì là hiểu chuyện, là kẻ bạc tình vong ân .
Nghe , , câu nào cũng rời khỏi Tình Tuyết.
Từ khi quyết định hoà ly, gì cũng chẳng còn khiến tâm gợn sóng.
“Tần Trạch, báo ân trăm ngàn cách, đem thê t.ử của ân nhân lên giường để báo ân — ngươi là kẻ duy nhất trong thiên hạ đấy.”
Tần Trạch phản bác, nhưng mở miệng nữa, chặn lời .
“Ngươi cũng cần những lời đường hoàng gì. Hôm đó đẩy ngươi khỏi chỗ sập chỉ một Tống Truyền Cẩn, bao khác cũng góp sức. Vậy thấy ngươi đưa thê t.ử của bọn họ về phủ mà chăm sóc?”
“Sao chỉ Tình Tuyết là đặc biệt ?”
Có lẽ ánh mắt mỉa mai của chọc giận , đập mạnh tay xuống bàn, phắt dậy: “Ninh Nguyệt, nàng nay là thiển cận như ! Tình Tuyết giống những khác.”
Ta chậm rãi nhấp một ngụm , thong thả cất lời:
“Có gì mà giống? Cùng là ân nhân cứu mạng, trong lòng ngươi cũng phân chia cao thấp ?”
“Huống hồ, một tháng , Hoàng thượng hạ chỉ, dặn dò an trí chu cho gia quyến của những quan viên t.ử nạn vì lũ lụt Giang Nam, còn cấp phát hậu lễ chu , đủ để họ sống yên cả đời.”
Tình Tuyết mất phu quân, đúng là phận đáng thương, nhưng về chuyện ăn mặc chi tiêu, tuyệt đối đến mức thiếu thốn.
Bị lưu manh quấy rối thì ?
Đến nha môn Kinh Triệu Doãn trình báo, nàng là goá phụ của công thần, Kinh Triệu Doãn dám ngơ.
Nếu vẫn yên tâm, thì Tần phủ còn phủ binh, điều đến bảo vệ cũng gì khó.
“Tần phủ thể cho bạc, cho , nhất định đón nàng phủ?”
“Hơn nữa còn là danh phận bình thê?”
“Thế còn thể diện của để ở ?”
Một câu của khiến Tần Trạch nghẹn họng trong chốc lát, nhưng bao lâu liền phản bác.
“Nàng là nữ t.ử mang thai, trong nhà chỉ một bà bà già yếu, nơi nương tựa, ức h.i.ế.p, sống khổ bao nhiêu.”
“Trong bụng nàng còn là huyết mạch của Truyền Cẩn, thể trơ mắt thê t.ử và cốt nhục của ân nhân chịu khổ.”