Ngươi Cưới Góa Phụ, Ta Gả Chồng Khác. - 4

Cập nhật lúc: 2025-06-23 17:16:33
Lượt xem: 1,939

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trước đây khi còn Tần Trạch sủng ái, bà nhắm một mắt, mở một mắt, còn mong sớm sinh cháu nối dõi cho Tần gia.

 

Giờ trái ý bà, bà liền đem tất cả bất mãn ngày xưa phát tiết, lời lẽ cay nghiệt kể xiết.

 

Ta giả vờ hiểu sắc mặt khó coi của bà.

Nhất Phiến Băng Tâm

 

Đã đến nước còn chuyện hoà ly, nể mặt bà nữa ?

 

Một cưng con như mạng, nể mặt Tần Trạch nên còn nguyện kính trọng mấy phần.

 

Còn bây giờ ư?

 

Một mang tâm bệnh ái t.ử như bà, cứ theo nhi t.ử quý báu của bà, cùng tân tức phụ mà sống .

 

Chưa đến ngày mai, trăng treo cao giữa trời, Tần Trạch mang rượu đến phòng .

 

Ánh mắt sâu lắng, đầy thâm tình: “Ninh Nguyệt, hôm đại hôn liền rời là khiến nàng chịu ấm ức. Đêm nay xem như đêm động phòng hoa chúc của chúng , ?”

 

Vừa đưa tay nắm lấy tay .

 

Hắn cho rằng vì chuyện canh cánh trong lòng nên mới giận dỗi.

 

Ta nghiêng né tránh, để chạm một chút nào, ánh mắt tràn đầy chán ghét, còn dùng khăn tay lau mạnh bàn tay như thể dơ bẩn.

 

“Ta thấy ấm ức, cho nên mới hoà ly.”

 

Động tác chán ghét của khiến mắt đỏ lên, nét mặt cũng trở nên vặn vẹo:

 

“Sở Ninh Nguyệt, nàng nhất định ầm lên như ? Ta sẽ bù đắp cho nàng, nàng còn thế nào nữa?”

 

Có lẽ thấy giọng quá lớn, dịu xuống: “Chúng … đừng hoà ly, ?”

 

Trông chẳng khác gì một con ch.ó lớn đáng thương.

 

Ta vẫn thờ ơ như cũ: “Hoà ly thư, ngươi ký thôi.”

 

Nói trong lòng đau, là giả.

 

Hai đời , Tần Trạch cũng xem như mối tình đầu của .

 

Mười mấy năm gắn bó, một sớm nhổ tận gốc khỏi tim, thể để một cái hố sâu rướm m.á.u?

 

là một cái gai, càng để lâu càng đ.â.m sâu — đau đến mấy, cũng nhổ , nếu sẽ là họa lớn về .

 

“Nàng đổi , nàng còn là Ninh Nguyệt dịu dàng hiểu chuyện của nữa.”

 

“Ngươi đổi, ngươi thì ? Ngươi rõ, trong mắt , dung cát bụi.”

 

“Bụi gì chứ? Ta chỉ yêu một nàng thôi mà.”

 

“Vậy còn Tình Tuyết?”

 

“Nàng … nàng …”

 

Hắn thể nên lời, chỉ buông lời lẩm bẩm đầy uể oải: “Chúng thành thế ?”

 

“Ta… chỉ là báo ân mà thôi…”

 

Bị Lục Châu và Lục Ý đẩy khỏi cửa, mới lảo đảo rời khỏi viện của .

 

04

 

Sáng sớm hôm .

 

Phu nhân hạ đến viện của , phía còn dẫn theo Tần Trạch, ồ, dĩ nhiên còn cả Tình Tuyết.

 

“Ninh Nguyệt, mẫu hỏi con nữa — con thật sự nguyện ý để Tình Tuyết cửa ?”

 

Ta lắc đầu: “Không nguyện ý.”

 

Tần Trạch quát lớn: “Ninh Nguyệt…”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/nguoi-cuoi-goa-phu-ta-ga-chong-khac/4.html.]

Nét mặt Tình Tuyết đầy nước mắt, nàng lập tức quỳ xuống mặt phu nhân:

 

“Lão phu nhân, đều là của Tình Tuyết, Tình Tuyết sẽ rời khỏi phủ ngay, để phu nhân đau lòng thêm nữa.”

 

Tần Trạch vội kéo nàng dậy: “Tình Tuyết, nàng lên, chuyện liên quan đến nàng.”

 

“Ninh Nguyệt, Tình Tuyết đang mang thai, lòng nàng thể sắt đá như thế?”

 

“Phải, lòng sắt đá, ghen tuông, cho nên xin mời ký hoà ly thư .”

 

Phu nhân giận đến run : “Ngươi thật sự hoà ly? Không hối hận ?”

 

Ta kiên quyết: “Không hối hận.”

 

“Trạch nhi, cùng nàng hoà ly! Rồi sẽ ngày nó hối hận!”

 

“Tần phủ chúng cần ngươi! Để xem một kẻ ruồng bỏ như ngươi, ai dám rước về vợ!”

 

Tần Trạch cam lòng: “Mẫu ?”

 

“Ngày hôm nay nếu con chịu hoà ly, mẫu , mẫu sẽ…”

 

bộ như sắp ngất xỉu.

 

Tình Tuyết hoảng hốt bước lên đỡ lấy bà: “Lão phu nhân, giữ gìn sức khỏe, đều là của Tình Tuyết.”

 

Rồi nàng liền quỳ xuống mặt :

 

“Phu nhân, xin … xin đừng hoà ly với Trạch ca ca… , với Tần đại nhân. Vì đáng , lập tức rời , sẽ xuất hiện mặt nữa.”

 

Nói liền bỏ chạy, nhưng mới chạy vài bước, còn khỏi viện, ôm bụng, đau đớn sụp xuống:

 

“A… đau quá…”

 

Ánh mắt Tần Trạch đỏ rực, trừng thẳng : “Giờ thì nàng lòng chứ? Ta ký! Rồi nàng sẽ hối hận!”

 

Lục Châu đưa b.út tới, Tần Trạch ký tên lên hoà ly thư, bế Tình Tuyết lên, gọi đại phu rời .

 

“Lục Châu, đến Sở phủ, bảo mẫu phái tới đưa của hồi môn về.”

 

Lục Châu rơm rớm nước mắt vội vàng rời .

 

Nàng sợ đến chậm, của hồi môn của sẽ Tần phủ giữ .

 

“Lục Ý, gọi mấy tiểu đồng đến, lấp giếng trong viện .”

 

Nữ nhi nhà quan xuất giá, bên nhà đẻ sẽ cho đào một cái giếng trong viện của nhà chồng, tượng trưng cho khí phách.

 

Ngươi xem, con gái nhà uống nước giếng nhà , ăn mặc chi tiêu đều dùng của hồi môn mang theo, ăn bát cơm nào, uống ngụm nước nào của nhà các ngươi — các ngươi dựa mà dám khinh rẻ con gái ?

 

Giếng lấp, bộ Tần phủ đều hiểu — thật sự hoà ly .

 

Mẫu đến nhanh, gặp ôm chầm lấy .

 

“Con chịu ấm ức .”

 

“Mẫu , , nữ nhi sẽ luôn ở bên .”

 

“Để tìm bọn họ lý lẽ một trận.”

 

“Không cần nữa , chúng thôi. Về chuyện hôn nhân nam nữ, nữ nhi dính líu gì nữa.”

 

Ta ngăn mẫu , giận dữ vì những kẻ đáng, đáng chút nào.

 

Mẫu mang theo ít tới.

 

Khi xưa gả , là thập lý hồng trang; nay, từng món sính lễ ngày đó đều mang về hết.

 

Người cử đến nha môn Kinh Triệu Doãn cũng lập hồ sơ, hoà ly là chuyện định, tuyệt đối thể đổi.

 

Chỉ trong chốc lát, liền trở thành đề tài dư t.ửu hậu của kinh thành.

 

Loading...