Người Gác Đêm Trong Tuyết - Chương 1
Cập nhật lúc: 2026-03-14 22:27:55
Lượt xem: 9
1
Mẹ theo gã tóc dài bước trong nhà.
Căn nhà chẳng lấy một cái lò sưởi, thể gọi là ấm áp nhưng chí ít cũng gió rét cắt da cắt thịt lùa .
Mẹ xoa xoa đôi bàn tay chi chít vết cước vì cóng, liên miệng lời cảm ơn gã tóc dài.
Gã kéo đến một chiếc ghế ọp ẹp, vờ vịt lau lớp bụi bặm tồn tại đon đả với :
“Chị , mau nghỉ một lát . Căn nhà bình thường chẳng ai lui tới, bẩn thỉu lộn xộn một chút, chị đừng để bụng nhé.”
“ mà chị ơi, hôm nay là đêm ba mươi Tết , ngày mà cả nhà đoàn viên, chị về nhà đón Tết ?”
Mẹ buông tiếng thở dài, trút bầu tâm sự với gã:
“Nửa năm , con gái mất tích ngay con đường .
“Bố thì mất sớm, chồng cũng bạo bệnh mà qua đời. chỉ mụn con gái duy nhất, mà giờ con bé cũng mất tích .
“Nếu tìm nó, gì còn nhà để về nữa...”
Nghe , gã tóc dài cũng vẻ đồng cảm, thở dài sườn sượt.
khóe miệng gã, lén lút nhếch lên một nụ đắc ý tột độ.
2
Nửa năm , đạp xe một dọc theo con đường quốc lộ .
Nơi đây cách xa trung tâm thành phố, bóng thưa thớt, ngoại trừ mấy chiếc xe tải thỉnh thoảng chạy ngang qua thì hầu như chẳng ai.
Ngày hôm đó, khi đạp xe ngang qua căn nhà ngói rách nát , thấy một gã đàn ông để tóc dài sõng soài mặt đất, rõ sống c.h.ế.t .
vội vàng dừng xe, thụp xuống bên cạnh gã, một tay dò thở mũi gã, tay rút điện thoại , chuẩn gọi cấp cứu.
Còn kịp bấm , gã tóc dài đột ngột vùng dậy tóm c.h.ặ.t lấy cổ tay dùng một chiếc khăn tay ẩm ướt bịt kín miệng và mũi .
tức khắc lịm , mất ý thức.
Và bây giờ, vì tìm , bước nhầm lãnh địa của con ác quỷ .
Bà hề , lôi tấm ảnh của , đưa cho gã xem.
“Chú ơi, đây là ảnh của con gái , chú từng thấy con bé bao giờ ?”
Gã tóc dài cầm lấy bức ảnh, vờ vịt ngắm nghía cẩn thận vài bận lắc đầu bảo:
“Chưa thấy bao giờ chị ạ. Haizz, đứa trẻ còn trẻ trung mà xinh xắn thế , mất tích cơ chứ.”
“Chị , tên là Vương Tu Đức, chị cứ gọi là tiểu Vương là . Chị tên là gì thế?”
Mẹ cất bức ảnh , đáp lời:
“ tên là Phùng Hà, con gái tên là Phùng Nhược Tuyết.”
Vương Tu Đức chép chép miệng, dường như đang nhẩn nha nhấm nháp hai cái tên .
Đột nhiên cất tiếng hỏi:
“Chú Tu Đức , bình thường chú sống ở đây đúng ?”
Vương Tu Đức chẳng mảy may suy nghĩ buột miệng đáp nhanh: “Vâng, bình thường ở thành phố.”
“Thế...”
Mẹ ngập ngừng một thoáng lặp y chang câu hỏi ban nãy:
“Hôm nay là đêm ba mươi Tết, chú về nhà đón Tết ?”
Nét mặt Vương Tu Đức lập tức trở nên căng thẳng, thấy rõ bằng mắt thường.
Từ vị trí xa, thấu chuyện, bàn tay trái của Vương Tu Đức lặng lẽ siết c.h.ặ.t lấy con d.a.o nhọn giấu trong ống tay áo.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/nguoi-gac-dem-trong-tuyet/chuong-1.html.]
3
Bất thình lình, Vương Tu Đức buông lỏng cán d.a.o, phá lên xòa xòa:
“Chị Phùng ạ, thật với chị, khu Giêng là giải tỏa .
“ định bụng tranh thủ qua đây dọn dẹp chút đỉnh, nhà ở với nhà hoang, tiền đền bù chênh lệch nhiều lắm đấy.”
lời giải thích của gã càng khơi gợi sự nghi ngờ trong lòng .
“Giải tỏa á? Sao gì nhỉ.”
“Tin tức nội bộ, tin tức nội bộ chị ạ...” Vương Tu Đức gượng gạo: “Chị Phùng ngàn vạn đừng rêu rao ngoài nhé, kẻo thằng em gánh trách nhiệm đấy.”
Mẹ còn định hỏi thêm điều gì đó nhưng Vương Tu Đức đột ngột cắt ngang:
“Chị Phùng, lẽ nào chị đang nghi ngờ... chuyện con gái chị mất tích liên quan đến ?”
4
Bầu khí trong phòng trở nên căng thẳng tột độ nhưng dường như hề nhận , bà vẫn thẳng thắn bộc bạch:
“Nói thật với chú Tu Đức, lặn lội tìm kiếm con đường suốt nửa năm nay , ai cũng thấy khả nghi.
“ linh cảm, chú là .
“Dọc theo mười mấy cây đường quốc lộ , chí ít cũng đến vài trăm hộ gia đình, chú là đầu tiên mở lời mời nhà nghỉ ngơi đấy.”
Vương Tu Đức lúc mới triệt để thở phào nhẹ nhõm, với :
“Thế chị Phùng, sẽ chứng minh sự trong sạch của .”
Gã thò tay túi áo khoác lấy chiếc ví , rút một tấm thẻ căn cước đưa cho .
“Chị Phùng xem , thật sự tên là Vương Tu Đức.
“ là một nghệ sĩ ý niệm, trong giới cũng coi như chút tiếng tăm.
“Nghệ sĩ ý niệm , chính là đem những khái niệm, tư tưởng và cảm hứng, thổi hồn các đồ vật hoặc bối cảnh, để tạo những tác phẩm nghệ thuật độc nhất vô nhị.”
Mẹ gật gật đầu, vẻ như hiểu mà như hiểu trả tấm thẻ căn cước cho gã.
Vương Tu Đức mở ví , nhét thẻ căn cước của ngăn bí mật.
Ngay bên cạnh, một tấm thẻ căn cước khác đang im lìm.
Cái tên in đó là: Phùng Nhược Tuyết.
“Ối chà!”
Mẹ thốt lên một tiếng thảng thốt, Vương Tu Đức giật thót .
“Chú Tu Đức ơi, cái thùng phuy dầu rỗng tuếch gốc cây cũng là tác phẩm của chú đấy ?”
5
Vương Tu Đức ngơ ngác hiểu gì: “Thùng nào cơ?”
Mẹ sốt sắng giải thích:
“Thì cái thùng sắt màu xanh lam gốc cây , ban nãy tiện tay mở nắp ngó thử, bên trong trống .”
Vương Tu Đức xuyên qua cửa sổ, đưa mắt theo hướng tay chỉ, lắc đầu bảo:
“Không .”
“Không thì , cứ nơm nớp lo lỡ tay hỏng tác phẩm của chú.”
Mẹ thở hắt một nhẹ nhõm, giãi bày với Vương Tu Đức:
“Chú ạ, chú đừng nhé, bây giờ cứ thấy cái gì to đủ nhét một con , là đầu óc cứ suy nghĩ lung tung.”