NGUYỆN TRONG HOA ĐĂNG CHƯA TỪNG LÀ CHÀNG - 1

Cập nhật lúc: 2026-04-04 23:00:45
Lượt xem: 140

Phu quân nạp , vẫn như cũ đoan trang hiền thục.

 

Cô nương mặc giá y đỏ chính thất cửa, cho phép.

 

Cô nương ngày ngày đến chính viện thỉnh an, cho phép.

 

Cô nương chê canh tránh t.h.a.i đắng chịu uống, cho phép.

 

Cho đến khi nàng nũng, đòi chiếc đèn lưu ly ngày ngày lau chùi đặt án.

 

—— Ta đầu đổi sắc mặt.

 

Phu quân thấy hồi lâu , chủ động kể với Lạc Uyển Khanh về tiền duyên của chiếc đèn .

 

“Năm tiết Hoa triêu, Xuân Tiệm đối gặp đem lòng, trong đèn ước chừng nguyện cùng dài lâu bên .”

 

Lạc Uyển Khanh sững trong chốc lát, phần ảm đạm thương thần.

 

“Tiết Hoa triêu…” nàng lẩm bẩm, “thuở niên thiếu, cũng từng mong cùng yêu sánh vai du ngoạn.”

 

Trong mắt Tống Luật Ngôn rõ ràng thoáng qua một tia đau xót.

 

Năm xưa cùng Lạc Uyển Khanh thanh mai trúc mã, từng thề nàng cưới.

 

Đáng tiếc đó Lạc Uyển Khanh cho quyền thần, quyền thần mắc tội, nàng lưu lạc nhiều phen, cuối cùng rơi chốn thanh lâu.

 

Ngay khi nhận tin, liền kịp chờ đợi chuộc nàng về.

 

Vốn định cưới nàng bình thê, lão phu nhân quở trách, mới đành lùi một bước, nạp nàng .

 

thái độ của lão phu nhân khiến bất mãn.

 

Vì thế chọn cho nàng viện nhất, chọn cho nàng một giá y đỏ thắm, ôm nàng từ chính môn tiến .

 

Làm lễ vượt quy củ như cưới chính thất, khiến tân khách xôn xao.

 

Hắn từng bạc đãi ánh trăng sáng thuở thiếu thời của .

 

, thể bạc đãi bất kỳ ai khác.

 

Tống Luật Ngôn sang , giọng mang chút áy náy.

 

“Xuân Tiệm, chẳng qua chỉ là một chiếc đèn, hiểu tâm ý của nàng, vật nàng nhường cho Khanh Khanh, ?”

 

thấy xưa nay ôn nhu hiền thục, đoan trang đại phương — đầu thu nụ mặt.

 

Một lát , thản nhiên : “Không .”

 

Những việc khác đều thể đáp ứng.

 

Chỉ duy chiếc đèn .

 

—— Nguyện ước trong đèn , hề liên quan đến Tống Luật Ngôn.

Ta tuyệt thể để .

 

Tống Luật Ngôn kinh ngạc.

 

Lạc Uyển Khanh cũng khựng , mở đôi mắt long lanh, chút luống cuống .

 

“Ta chỉ thấy chiếc đèn trong suốt tinh xảo, , ngờ tỷ tỷ , là của , nên đoạt thứ khác yêu thích…”

 

Nàng xưa nay chuyện đều như .

 

Ngoài mềm trong cứng, ý tứ sâu xa.

 

Sắc mặt Tống Luật Ngôn cũng trở nên khó coi.

 

Hắn trách : “Xuân Tiệm, còn khen nàng mặt Khanh Khanh rằng là chính thất hiền thục ôn hòa, tất sẽ khó nàng , so đo ở việc nhỏ ?”

 

Ta thu cảm xúc, dịu giọng : “Phu quân, chỉ cảm thấy chiếc đèn cũ, năm ngoái còn sứt một góc, hợp với .”

 

“Chi bằng thế , tự sai quản gia Lưu đưa đến kho chọn vài món quý,” ôn hòa, “vật cũ , cứ để giữ đồ bày.”

 

Lời đến mức , đẽ chu , giữ đủ thể diện.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/nguyen-trong-hoa-dang-chua-tung-la-chang/1.html.]

 

Lạc Uyển Khanh c.ắ.n môi nhận lời.

 

Tống Luật Ngôn như nhớ điều gì.

 

Hắn xuất thần, ánh mắt dần trở nên dịu .

 

Mang theo chút hoài niệm khiến khó chịu.

 

Đêm đó, Tống Luật Ngôn hiếm khi bước viện của .

 

Ta đang mài mực, bên cạnh là một bức chữ phơi xong.

 

Hắn hỏi : “Xuân Tiệm, nàng đang gì?”

 

Bút khựng : “Văn tế trưởng.”

 

“Còn hơn một tháng nữa mới đến Thanh minh, nàng dụng tâm như .”

 

Ánh mắt dịu vài phần, tiến lên ôm lấy vai .

 

“Trong nhà việc nàng đều xử lý đấy, từng khiến lo, những năm thật vất vả cho nàng.”

 

Ta giấu cảm xúc trong mắt, dịu dàng đáp: “Đó là bổn phận của vợ.”

 

Hắn : “Hôm nay thấy nàng coi trọng chiếc đèn như , nhớ lúc chúng thành khi còn trẻ, tuy ban đầu tình cảm với nàng, nhưng nhiều năm bên , nàng đối với , đều ghi nhớ.”

 

Ánh mắt khẽ lệch, về chiếc đèn ngày ngày lau chùi.

 

“Năm đó phụ chiến t.ử nơi sa trường, bệ hạ nổi giận, phủ một sớm sa sút.”

 

“Ta ngày ngày mượn rượu giải sầu, tổ mẫu bệnh nặng, ngoài đều tránh xa Tống gia, chỉ nàng, mang theo một tấm chân tình gả , lo toan gia sự, chăm sóc tổ mẫu, chống đỡ cả Hầu phủ.”

 

Hắn lải nhải kể những năm tháng hai nương tựa, khích lệ sách tiến .

 

Ta một câu bỏ một câu, đợi chính đề.

 

Hắn quả nhiên : “Ta nghĩ , Xuân Tiệm, từ nay hậu viện của chỉ nàng và Khanh Khanh, chỉ cần nàng hòa thuận với nàng , còn gì tiếc nuối.”

 

Ta nhắc rằng, năm đó say rượu, chăm sóc cả đêm, lúc tỉnh dậy ôm rơi lệ .

 

“Xuân Tiệm, đời chỉ cùng nàng bạc đầu.”

 

Khi đó khựng lâu, đáp lời, chỉ nhẹ vỗ lưng .

 

Ta mỉm : “Phu quân yên tâm, đợi tổ mẫu khỏe hơn, sẽ cùng bà bàn việc nâng bình thê, để nàng chịu thiệt.”

 

Tống Luật Ngôn sững , hồn.

 

“Đêm qua Khanh Khanh mộng thấy chuyện cũ, kinh hãi tỉnh giấc, tiện chính thất chèn ép, an ủi nàng…”

 

“Vậy miễn thỉnh an cho .”

 

Ta cắt lời .

 

“Ta cũng lo nàng quen sinh hoạt, cho lập tiểu trù phòng, phu quân thể cùng nàng dùng bữa ở Thu Thủy uyển.”

 

Tống Luật Ngôn ngây .

 

Thân hình ẩn trong ánh đèn, thần sắc biến đổi.

 

Một lúc lâu mới : “Xuân Tiệm, nàng tức giận ?”

 

Ta vẫn mỉm : “Phu quân đùa, nàng là trong lòng phu quân, phu quân toại nguyện, giận?”

 

Hắn do dự: “Còn một việc với nàng, t.h.u.ố.c tránh t.h.a.i sáng nay, Khanh Khanh chê đắng, …”

 

Ta chút kinh ngạc.

 

Thuốc do sai đưa.

 

Vậy là ý của tổ mẫu.

 

 

 

Loading...