NGUYỆT MINH NHƯ TÍCH - Chương 1

Cập nhật lúc: 2026-02-04 13:47:57
Lượt xem: 481

Ta lấy lòng biểu suốt năm năm, mà trong mắt , vẫn chướng tai gai mắt.

 

Mỗi gặp mặt, đều để vị thứ dung mạo tuấn tú ứng phó với .

 

Cho đến một ngày, biểu rơi xuống hồ, chính nhảy xuống cứu lên.

 

Hắn hứa với một điều:

 

“Cả nhân duyên cũng .”

 

Ta vui mừng khôn xiết, liền hỏi:

 

“Nếu của , thấy thế nào?”

 

Biểu sững .

 

Chương 1:

 

Ta che ô đợi ngoài học đường nửa khắc.

 

Mãi mới thấy biểu một đám vây quanh bước .

 

Các đồng môn cùng trông thấy , liền cợt:

 

“Chậc, vẫn là Thẩm Tông phúc! Giai nhân đợi sẵn, gió mưa cũng chẳng ngăn .”

 

Bước chân của Thẩm Tông khựng , ánh mắt lướt qua kẻ mở miệng, sắc mặt thoáng chốc trầm xuống.

 

Hắn mím môi, sải bước màn mưa, dừng ngay mặt .

 

Mưa thu rơi xiên xéo, ướt một bên vai áo .

 

“Sao ngươi tới đây?” Giọng còn lạnh hơn cả cơn mưa thu.

 

Ta nhón chân, đưa ô lên che cho , giọng đầy hứng khởi:

 

“Hôm nay là lễ hoa đăng, định—”

 

Chưa kịp hết câu, giơ tay ngăn .

 

Ánh mắt Thẩm Tông quét đến, tựa như bầu trời xám xịt .

 

Chẳng chút ấm áp, còn mang theo vài phần hờ hững.

 

“Ta còn việc, . Để Thẩm Toản với ngươi.”

 

Dứt lời, nữa, cũng chẳng chờ đáp, xoay lên xe ngựa rời .

 

Ta ngẩn theo chiếc xe ngựa khuất bóng, trong lòng thoáng sững một lúc.

 

Hắn việc , liên quan gì đến chứ?

 

Ta vốn dĩ… định rủ .

 

Trước cổng học đường, vài học trò vẫn rời hết, ánh mắt dán lên như từng sợi tơ nhện ẩm ướt, mang theo sự dò xét hề che giấu, cùng những lời thì thầm bàn tán.

 

“Thấy ? Lại cho leo cây .”

 

“Thẩm Tông thật chẳng khách khí gì cả…”

 

“Suỵt, nhỏ tiếng thôi, kìa, Thẩm Toản—”

 

Một bóng cao gầy lặng lẽ bên cạnh .

 

Chắn cơn gió lưng, cũng chắn luôn những ánh khó chịu .

 

Ta theo phản xạ sang, đập mắt là gương mặt của Thẩm Toản.

 

Sương mưa mờ ảo, càng tôn lên làn da trắng lạnh như bạch ngọc.

 

Hắn đưa tay đón lấy chiếc ô, đôi mắt hồ ly xinh khẽ cong lên:

 

“Tiệm bánh ở thành Tây món thích ăn. Muốn qua đó thử ? Đợi tối thả hoa đăng.”

 

… Thôi .

 

Quá trình cũng , dù gì… cùng là Thẩm Toản.

 

Nghĩ , khẽ mỉm ngọt ngào với :

 

“Được.”

 

 

Bánh ngọt mềm dẻo thơm ngon, hoa đăng rực rỡ ch.ói lòa.

 

Thẩm Toản mua một chiếc đèn thỏ tuyết trắng muốt, khung tre mảnh mai, giấy mỏng dán thành, dáng vẻ ngốc nghếch đáng yêu.

 

Hắn đưa đèn cho , đầu ngón tay vô tình lướt qua mu bàn tay , vội vàng rút .

 

Ta xách chiếc đèn thỏ , ánh sáng đèn lay động chân, tim cũng theo vòng sáng mà nhẹ nhàng chao đảo.

 

Về đến phủ, trăng ngã về tây.

 

Ánh trăng lạnh lẽo như nước đổ xuống, lan khắp sân viện như dải ngân hà lấp lánh.

 

Cũng soi rõ bóng cao gầy, lẻ loi hành lang.

 

— Là Thẩm Tông.

 

Hắn dường như đó lâu, vạt áo dính sương đêm, cả chìm trong bóng tối mù mịt chân mái hiên, thấy rõ sắc mặt.

 

Hắn bước khỏi màn đêm:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/nguyet-minh-nhu-tich/chuong-1.html.]

 

Giọng Thẩm Toản ôn hòa:

 

“Huynh trưởng còn nghỉ?”

 

Thẩm Tông để ý tới , chỉ hỏi:

 

“Chơi vui lắm ?”

 

🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻

Thẩm Toản khẽ :

 

“Tất nhiên là vui . A Tích còn khen đèn chọn hợp với .”

 

Ta đang cúi đầu nghịch chùm tua đèn, liền gật đầu:

 

“Phải đó.”

 

Ánh mắt Thẩm Tông rơi thẳng chiếc đèn trong tay .

 

Bất chợt, bật khẩy:

 

“Xấu.”

 

Dứt lời liền vung tay áo, xoay rời .

 

Ta câu chẳng đầu chẳng đuôi của cho sững .

 

“… Hắn nữa đây?”

 

Thẩm Toản dịu dàng vỗ vai , giọng càng thêm mềm mỏng:

 

“Huynh tính tình lãnh đạm, với ai cũng thế cả…”

 

“Tháng còn vì túi thơm của Lý tiểu thư tặng hợp ý mà ném trả ngay giữa buổi tiệc.”

 

“A Tích đừng chấp nhặt với .”

 

Ta cũng chẳng để tâm, bởi quen .

 

Thẩm Tông xưa nay vẫn mắt.

 

Ngay cả chiếc đèn thích, rơi mắt cũng thành khó coi — gì lạ .

 

Ta luôn cảm thấy Thẩm Tông hợp kẻ đòi nợ.

 

Ví dụ như lúc

 

Mọi đều đang dùng bữa, chỉ là sắc mặt u ám.

 

Thỉnh thoảng liếc tới một cái như d.a.o, lạnh lẽo đến rợn .

 

Ta thật sự chịu nổi, xoay đũa gắp một miếng măng muối bỏ bát .

 

“Biểu , ăn .”

 

Thẩm Tông khựng đũa , ánh mắt rơi xuống miếng măng trong bát.

 

Một lúc , mới miễn cưỡng gắp lên ăn.

 

Ta thở phào nhẹ nhõm.

 

Sắc mặt Thẩm Tông rõ ràng dịu thấy rõ.

 

Một miếng măng muối mà thể hóa sát khí thành ôn hòa, đúng là kỳ tích.

 

Tiếc rằng, sự yên chẳng kéo dài bao lâu.

 

Thẩm Toản vẫn đang cúi đầu ăn cháo.

 

Ta thuận tay gắp cho một miếng đồ ăn.

 

Đầu đũa chạm vành bát Thẩm Toản, đối diện liền vang lên một tiếng “chát”.

 

Đũa của Thẩm Tông đập mạnh xuống bàn.

 

Cả bàn lặng thinh.

 

Hắn dậy, vạt áo hất đổ cả chén .

 

Nước vấy ướt nửa ống tay áo, chẳng buồn liếc lấy một cái, cứ thế sải bước ngoài.

 

Thẩm Toản khẽ lắc đầu , lấy khăn tay lau giọt nước văng lên mu bàn tay .

 

“Không bỏng chứ?”

 

Đầu ngón tay lướt nhẹ qua da tay .

 

Có chút nhột, như thể thứ gì đó cào nhẹ tim.

 

Ta vô thức rụt tay , ngẩng đầu , mà cụp mắt xuống .

 

Mặt hình như nóng lên, khẽ lắc đầu:

 

“Không .”

 

Dùng bữa xong, đến chỗ cô mẫu.

 

Trong viện yên tĩnh.

 

Chuông đồng mái hiên thỉnh thoảng gió khẽ lay, ngân lên một tiếng, chìm lặng lẽ.

 

“Tông nhi tính tình lạnh lùng cứng cỏi, con bao dung cho nó một chút.” – cô mẫu bỗng mở lời.

 

Động tác xỏ kim của thoáng khựng .

Loading...