NGUYỆT MINH NHƯ TÍCH - Chương 5

Cập nhật lúc: 2026-02-04 13:48:17
Lượt xem: 1,204

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Thẩm Tông mái hành lang, lặng một lúc, xoay rời .

 

Từ hôm đó, thể nào đối xử bình thường với Tống Minh Tích nữa.

 

Tống Minh Tích, ngươi đối với — rốt cuộc là bao nhiêu phần thật lòng?

 

Lại bao nhiêu phần là bất đắc dĩ mà nịnh bợ?

 

Mỗi cử chỉ, mỗi nụ , dường như đều khắc sẵn bốn chữ “ mưu đồ riêng”.

 

Thế là xa lánh nàng, đẩy nàng , thậm chí năng cay nghiệt.

 

Rồi đến tiệc sinh thần hôm , nàng mấy công t.ử bên cạnh châm chọc.

 

Hắn thấy.

 

Thấy , Tống Minh Tích.

 

Đây là vòng tròn mà ngươi gắng hết sức chen .

 

Ngươi cùng cô mẫu ngươi, trong mắt họ — chẳng qua chỉ là một trò .

 

Hắn vung tay áo rời , hề dừng .

 

🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻

Còn giờ đây, chỉ :

 

Tống Minh Tích, ngươi đối với Thẩm Toản — là thật lòng ?

 

Nếu , thì mới là lựa chọn nhất cho ngươi.

 

Nếu … thì vẫn còn cơ hội để xoay chuyển.

 

 

Thẩm Tông sẽ thành cho , mà suốt mấy ngày liền chẳng thấy bóng dáng .

 

Tới khi xuất hiện, mời ngoài thành ngắm rừng phong.

 

Ta lười biếng, chẳng .

 

Hắn như nghẹn gì đó nơi cổ họng, mất một lúc mới tiếp:

 

“Thẩm Toản cũng , … mượn dịp giúp hai gần gũi.”

 

Mắt lập tức sáng lên: “Thật ?”

 

Thẩm Tông trả lời, chỉ lạnh lùng ném một câu:

 

“Giờ Thìn hai khắc, cổng phủ.”

 

Nói xong liền rời .

 

 

Sáng hôm .

 

Ta đặc biệt một chiếc áo vàng nhạt mới may, còn soi gương thoa son môi cẩn thận.

 

Chạy một mạch đến cổng phủ.

 

Xe ngựa đợi sẵn.

 

Ta theo bản năng đưa mắt tìm Thẩm Toản, đập ngay mắt một mảng đỏ ch.ói lóa.

 

Thẩm Tông cạnh chiếc xe ngựa đầu tiên.

 

Ngày thường luôn ăn mặc giản dị, hoặc xanh, hoặc trắng.

 

Vậy mà hôm nay…

 

Chẳng quá gây chú ý ?

 

“A Tích thấy bộ của trưởng thế nào?”

 

Thẩm Toản chẳng tới bên cạnh từ lúc nào.

 

Hôm nay chỉ mặc một bộ áo lụa màu xanh ngọc, vô cùng hài hòa với trang phục vàng nhạt của .

 

Ta cân nhắc lựa lời:

 

“… Biểu hợp với màu đỏ lắm.”

 

Ta thật.

 

Diện mạo của Thẩm Tông vốn tệ, như đóa sen trong nước, hợp với màu sắc thanh nhã như xanh trúc trắng tuyết.

 

Trên luôn chút khí chất kiêu bạc, lạnh lẽo.

 

Thế nhưng cái màu đỏ rực

 

Như một bức tranh thủy mặc thanh nhã bất chợt hắt nguyên cả lọ chu sa — hợp.

 

Thẩm Toản sững , bật khẽ, vai rung.

 

Đôi mắt cong cong như trăng non, khẽ gật đầu với , mà như ngầm đồng tình.

 

Chiếc dây buộc tóc màu vàng nhạt của gió thổi nhẹ, khẽ lướt qua vai .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/nguyet-minh-nhu-tich/chuong-5.html.]

“Huynh trưởng hôm nay… xem dụng nhiều tâm tư.” Hắn khẽ cảm thán, “Tiếc là…”

 

“Tiếc gì?” Ta khó hiểu.

 

Thẩm Toản mỉm đáp.

 

Nụ mang chút đắc ý, như một con mèo thắng trận.

 

Tới khi tề tựu, chuẩn lên xe.

 

Ta mới nhận gì đó .

 

Tam , Tứ , Ngũ , Lục .

 

Cả đoàn rồng rắn thế “giúp gắn kết”, rõ ràng là dẫn trẻ chơi ngày nghỉ thì !

 

Ta bước nhanh lên đuổi kịp Thẩm Tông đang định lên xe:

 

“Biểu !”

 

Không màng sắc mặt , hạ giọng, đầy thắc mắc:

 

“Huynh chẳng tác thành cho và Thẩm Toản ?”

 

Ta hất cằm về phía “đại đội” đang ồn ào phía .

 

“Vậy đây là gì? Gắn kết kiểu gì mà dẫn cả đoàn thế ?”

 

“Người đông…” Hắn ngập ngừng, dường như thật sự chẳng nghĩ lý do hợp lý, bèn nhắm mắt , nghiến răng: “Trừ tà.”

 

“… …”

 

Ta cho nghẹn họng, nhất thời gì.

 

Trừ tà?

 

Trừ cái gì mà tà?

 

Chẳng lẽ và Thẩm Toản là tà tinh trời sinh một cặp chắc?

 

“Huynh trưởng chắc là nhân cơ hội dạy các ngắm cảnh, nhận sự vật.”

 

Thẩm Toản bước , mở áo choàng phủ lên vai .

 

“Trời bên ngoài lạnh, lên xe thôi.”

 

 

Xe ngựa lăn bánh tiến sâu rừng phong ngoài thành.

 

Tiết thu đang đậm, núi rừng nhuộm sắc, đỏ rực như lửa cháy.

 

Vừa dừng xe, đám tiểu hài t.ử như bầy chim sẻ xổ l.ồ.ng, ríu rít lao xuống đất.

 

Lần để tiện di chuyển, chỉ dẫn theo vài ba nô bộc — nào trông nổi lũ tiểu tổ tông hiếu động ?

 

Thẩm Tông vốn định bước về phía , nhưng Tứ kéo tay áo , ngẩng mặt hỏi trong trẻo:

 

“Huynh trưởng, trưởng, thể xuống sông bắt cá ?”

 

Ngũ , Lục mỗi ôm một chân .

 

Thẩm Toản thong dong bước tới bên , như thấy cảnh khốn đốn của Thẩm Tông.

 

Hắn ôn tồn :

 

“Nghe đằng một cây phong đỏ trăm tuổi, A Tích cùng tới đó xem ?”

 

“Vừa trưởng trông các , chúng phiền nữa.”

 

Thẩm Tông vây c.h.ặ.t, tiếng kêu thất thanh của gia nhân cắt ngang.

 

“Đại thiếu gia! Tam thiếu gia trèo lên cây , chúng cản nổi!”

 

Thẩm Tông giật đầu.

 

Chỉ thấy Tam leo lên ngọn cây, còn ở cao mặt quỷ trêu chọc.

 

Mặt tối sầm, nghiến răng:

 

“Lão tam!”

 

Thẩm Toản như thấy gì, nhẹ nhàng kéo tay , rẽ sang hướng khác, tránh xa chiến trường hỗn loạn .

 

Sau lưng vẳng tiếng Thẩm Tông đang cố nén giận:

 

“Xuống! Mau xuống cho !”

 

“Tiểu Ngũ! Đừng giật ngọc bội của !…Lão tam! Ngươi dám đụng tổ ong thử xem!”

 

“Tứ , đừng dắt lung tung! Không mau giữ hai đứa !”

 

Ta thầm chắp tay trong lòng tiễn một nén nhang.

 

Biểu , ông mai trông trẻ — vất vả cho .

 

Hai chẳng tìm thấy cây phong trăm tuổi .

 

 

Loading...