NGUYỆT MINH NHƯ TÍCH - Chương 6

Cập nhật lúc: 2026-02-04 13:48:18
Lượt xem: 1,053

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Thẩm Toản tìm một phiến đá xanh rộng phẳng cạnh suối, lấy khăn tay lau sạch hiệu .

 

Còn thì tùy ý vén áo, xổm xuống cạnh bờ nước.

 

Ta cũng bắt chước theo, bên , ngẩn đàn cá nhỏ lưng xám bơi lội làn nước trong.

 

Có nên tỏ tình ?

 

Nói kiểu gì đây?

 

Hay là học theo lời thoại trong thoại bản, ngắt cành tín vật?

 

ở đây chẳng hoa gì cả…

 

“A Tích đang nghĩ gì mà ngẩn thế?” Hắn nghiêng đầu .

 

Ta bóng chập chờn trong nước, đầu vẫn quẩn quanh những câu chữ nóng bỏng.

 

Không kịp nghĩ gì, bật thốt:

🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻

 

“Đang nghĩ đến .”

 

Đầu ngón tay đang chạm mặt nước chợt khựng .

 

Chỉ còn vòng gợn sóng chậm rãi lan .

 

Ta nhận lỡ lời, vội vàng lắc đầu:

 

“Không, , ý đó! Ta chỉ là—”

 

Chỉ là đang nghĩ cách để bày tỏ.

 

còn kịp hết câu, lên tiếng cắt ngang:

 

“Ta cũng đang nghĩ đến .”

 

“… A?”

 

Ta trố mắt , đầu óc trống rỗng.

 

“Ta nghĩ mãi, rốt cuộc đối với là tình cảm gì… Cũng nghĩ, liệu thích .”

 

Ta thích

 

Không từng tưởng tượng đến câu .

 

khi ba chữ thực sự rơi xuống, chạm tim

 

Cả l.ồ.ng n.g.ự.c đều ù ù như trống đ.á.n.h, tựa như trăm ngàn cánh chim cùng lúc vỗ cánh.

 

Cử chỉ mật, y phục cùng màu, những mời mọc khéo léo…

 

Từng hình ảnh dồn dập ùa về, khiến má nóng bừng như thiêu đốt.

 

Thì , từng đến gần, từng chạm nhẹ, từng nụ lời nhỏ — ẩn đó đều là cùng một tâm ý.

 

Ta nghĩ, nên lớn tiếng với .

 

Rằng cũng thích , từ lâu .

 

thực tế là: gương mặt Thẩm Toản ngay mắt.

 

Hai má ửng hồng, ánh mắt ánh lên ánh nước, mày mắt tràn đầy tình ý.

 

Mỹ sắc ở mắt, tâm tư khó lòng kìm nén.

 

Sợi dây lý trí trong đầu — “phựt” một tiếng, đứt đoạn.

 

Khi tỉnh , nghiêng tới gần.

 

Trên môi là một cảm giác mềm nhẹ, mát lạnh, như một chiếc lông vũ chạm qua.

 

Tiếng nước, tiếng gió, tiếng đùa xa xa của các … đều tan biến.

 

Chỉ còn tiếng tim đập dồn dập, vang đến chấn động cả tai.

 

Thân thể Thẩm Toản bỗng nhiên cứng đờ.

 

Hắn giật ngẩng đầu, trong mắt là kinh ngạc kịp che giấu.

 

“A Tích…?”

 

Giọng khàn khàn, mang theo vẻ khó tin, gần như chỉ là thở.

 

Ta lúc mới bàng hoàng nhận gì.

 

Hai má nóng rực, cuống quýt lui , nhưng thể cứng đờ, chỉ trừng trừng .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/nguyet-minh-nhu-tich/chuong-6.html.]

Không .

 

Không thể để khí gượng gạo!

 

Phải gì đó!

 

Ta hít sâu một , giọng run run:

 

“Cái… cái đóng dấu đấy!” Ta chỉ loạn lên môi , chỉ , “Huynh là của ! Ta… cũng thích !”

 

Nói xong, lấy tay che mặt.

 

Mất mặt!

 

Mất mặt c.h.ế.t !

 

Tống Minh Tích ơi là Tống Minh Tích, ngươi hôn như thế hả!

 

Học thoại bản cũng đến mức học cái kiểu bạo liệt như thế!

 

Đang tự trách , thấy đối phương lên tiếng.

 

Ta lặng lẽ thả tay xuống, len lén qua.

 

Thẩm Toản cuối cùng cũng động đậy.

 

Hắn khẽ đưa tay lên, nhẹ nhàng vuốt qua đôi môi .

 

Lúc ngẩng đầu lên, kinh ngạc trong mắt biến mất, chỉ còn một tầng gợn sóng khó lường dâng lên trong ánh .

 

“Ừm, là của A Tích.” Hắn khẽ nheo mắt, như hồ ly:

 

“… Muốn đóng dấu thêm cái nữa ?”

 

Lúc trở về, cúi gằm suốt dọc đường, sợ đến mức chẳng dám ngẩng đầu.

 

Dù gì… mới tỏ tình xong mà hôn đến sưng môi — chuyện kể đúng là mất mặt đến cùng cực.

 

Kết quả, lo thừa.

 

Vì Thẩm Tông đang bận bịu đến mức sắp phát điên vì bọn trẻ.

 

Ngay cả mí mắt cũng chẳng buồn nhấc, chỉ liếc qua bọn một cái, thấy đủ thì mệt mỏi phất tay:

 

“Về phủ thôi.”

 

Có lẽ tự thấy bản mối đủ chu đáo, Thẩm Tông ở phía nam thành một t.ửu lâu mới mở, món ăn cực ngon.

 

“Vừa để Thẩm Toản dẫn nếm thử.”

 

Hai định nhân dịp thẳng thắn thừa nhận quan hệ, cũng tiện cảm tạ biểu .

 

Kết quả, món ăn dọn đủ, đám bạn học nhận , kéo sang phòng bên dự thi thơ gì đó.

 

Phòng cách âm cực tệ, bên hết cao giọng bình luận ngâm thơ xướng họa, ồn đến vỡ đầu.

 

Ta và Thẩm Toản liếc , hẹn mà cùng tăng tốc ăn cho xong bữa.

 

Đến khi bên kết thúc, bọn sớm thanh toán rời từ lâu.

 

Một khác là chuyến ngắm mai ở chùa ngoài thành, trịnh trọng cam đoan: “Hậu sơn vắng vẻ yên tĩnh.”

 

Kết quả, mới nửa sườn núi, trời bất chợt đổ mưa như trút.

 

Thẩm Tông chỉ mang theo một chiếc ô đủ che hai , bản cầm sẵn.

 

Thẩm Toản chút do dự che ô trọn vẹn lên đầu , còn nửa bờ vai , chỉ trong chớp mắt ướt sũng.

 

Thế mà suốt đoạn đường, vẫn che chắn cho kín mít, để ướt một chút nào.

 

Mưa trút như thác, đường núi lầy lội trơn trượt.

 

Thẩm Tông trượt chân, suýt đổ nhào về phía , may nhờ Thẩm Toản nhanh tay kéo tránh sang bên.

 

Cuối cùng, bộ đồ mới của lấm lem bùn đất, về đến phủ liền nhiễm phong hàn, liệt mấy ngày liền.

 

Ôi, ngay cả Nguyệt Lão cũng chẳng tận tâm bằng .

 

 

Ta mang chút điểm tâm tới thăm .

 

Vừa đẩy cửa bước , mùi t.h.u.ố.c vẫn còn vương vất trong phòng.

 

Thẩm Tông nửa dựa đầu giường, sắc mặt nhợt nhạt, tay cầm một cuốn sách, ánh mắt lơ đãng dừng nơi đỉnh màn.

 

Thấy bước , mới động mắt, cố thẳng dậy.

 

 

Loading...