Nhậm Chức Tại Cung Tiêu Xã, Tôi Làm Nghề Mua Hộ Ở Thập Niên 60 - Chương 1149: Quá cảm động, Vợ chồng nhựa

Cập nhật lúc: 2026-03-04 22:34:24
Lượt xem: 9

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Những xung quanh đưa mắt , chẳng gì cho .

 

Trách Hà Xuân Phượng ư, nhà họ Hứa kháy vài câu ngất xỉu, quá yếu ớt ?

 

Hay là trách nhà họ Hứa, đang diễn trò "đấu võ mồm" nghiêm túc, thế mà nhà thâm độc đến mức bê luôn cả mâm cơm , ăn xem như xem kịch, coi như món giải trí bàn ăn.

 

Đừng là Hà Xuân Phượng, đổi là họ, mang trò như chắc cũng nhịn mà tăng xông.

 

Chắc chắn là thể chịu đựng nổi.

 

"Đại Dân, mày ngất kìa, mày còn mau đưa bà về nhà?"

 

Thấy ruột ngất xỉu mà thằng con trai nhà họ Quách vẫn ngây đó, nhịn bèn lên tiếng mắng mỏ.

 

Thằng con , đần ? Đứng trơ mắt ruột thẳng đơ nền xi măng lạnh lẽo, hiếu thảo gớm nhỉ!

 

Quách Đại Dân: "..."

 

thể tin nổi mà Hà Xuân Phượng đầu ngoẹo sang một bên, quả thực bất tỉnh nhân sự, đầu óc gã trống rỗng.

 

Mẹ nó chứ, cái đồ rác rưởi, nãy gào thét to lắm cơ mà. Gã còn tưởng thể ép nhà họ Hứa nhượng bộ, hóa chỉ thế thôi ?

 

Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ

Mẹ kiếp, nãy gã rốt cuộc đang mong đợi cái gì ?!

 

"Cháu ——"

 

Những ánh mắt khinh bỉ của hàng xóm xung quanh như những nhát d.a.o lia lịa, khiến da mặt gã nóng rát từng tấc.

 

cúi xuống kéo dậy, nhưng thấy mất mặt, đơ đó, chân tay luống cuống.

 

Đang lúc bối rối, thì thấy những tiếng bước chân rầm rập vang lên. Khuôn mặt luôn đeo chiếc mặt nạ hiền lành giả tạo của Quách Mãn Cường lúc mang vẻ lo lắng, sốt ruột.

 

"A Phượng! A Phượng!"

 

Ông xổm xuống gọi Hà Xuân Phượng đang ngất xỉu, lay đẩy, lay xong đẩy tiếp.

 

Không hề quá, Hứa Giảo Giảo thấy đầu Hà Xuân Phượng đẩy đập xuống nền xi măng mấy cái 'bịch bịch', chậc chậc, cô mà còn thấy xót .

 

nổi nữa bèn lên tiếng: "Lão Quách, ông đừng lay vợ ông nữa, mặt bà trắng bệch kìa."

 

Vốn dĩ chẳng , lay cho chuyện thì đúng là tội nghiệp!

 

Động tác của Quách Mãn Cường khựng .

 

Ông dừng tay, ngẩng đầu lên trừng mắt căm phẫn nhà họ Hứa đang quây quần ăn cơm bên chiếc bàn nhỏ.

 

Ông run rẩy chỉ tay: "Các , các , các mà còn nuốt trôi cơm ?!"

 

Nói buồn , đó nhà họ, nuốt trôi?

 

Câu trả lời của Hứa Giảo Giảo là ngửa cổ c.ắ.n thêm một miếng bánh bao mềm xốp.

 

Haizz, cũng tại bát canh gà nổi bật quá thể bưng ngoài, nếu cô sẽ ăn cho ông tức c.h.ế.t luôn, tin ?

 

Tông Lẫm cũng lạnh lùng liếc Quách Mãn Cường.

 

Tên thật đáng ghét, phá hỏng mất cơ hội hiếm hoi để lấy lòng vợ!

 

Anh đau xót gắp một miếng trứng xào hành tây cho yêu: "Giảo Giảo, nếm thử món trứng gà xào xem, ngon ?"

 

Hứa Giảo Giảo nể mặt, ăn gọn miếng trứng trong vòng một giây.

 

"Ngon lắm!"

 

Tông Lẫm: Hì hì.

 

Quách Mãn Cường: "..."

 

"Chủ nhiệm Hứa, cô là cán bộ, nhưng cô cũng thể ức h.i.ế.p quá đáng như . Vợ thì cô cũng đang ngất xỉu, lỡ cô mệnh hệ gì, nhất định sẽ tìm đến lãnh đạo thành phố hỏi cho nhẽ. Có lãnh đạo lớn thì ức h.i.ế.p dân chúng thế nào cũng !"

 

Với thái độ bi phẫn, sợ cường quyền, tỏ đầy lý lẽ , ông lập tức đặt nhà họ Quách vị trí kẻ hại.

 

Còn nhà họ Hứa thì trở thành những kẻ cậy quyền cậy thế.

 

Hơn nữa, phận của Hứa Giảo Giảo và Tông Lẫm khá nhạy cảm. Những lời Quách Mãn Cường chẳng khác nào đẩy hai họ lên dàn thiêu.

 

Hứa Giảo Giảo mới nhai xong miếng trứng, sắc mặt cô chùng xuống.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/nham-chuc-tai-cung-tieu-xa-toi-lam-nghe-mua-ho-o-thap-nien-60/chuong-1149-qua-cam-dong-vo-chong-nhua.html.]

Người đang ăn cơm, thể tránh xa bàn ăn nhà một chút ? Nước bọt của ông văng hết lên thức ăn , thế thì ai mà ăn nữa?

 

Những khác trong nhà họ Hứa cũng tỏ vẻ ghê tởm mặt.

 

"Anh hai, em dọn bàn nhé?" Hứa Lão Ngũ lườm Quách Mãn Cường một cái, sốt ruột hỏi.

 

Hứa An Xuân sang em gái, còn xem kịch nữa ?

 

Hứa Giảo Giảo xua tay: "Anh hai em gì. Mấy vất vả lắm mới nấu mâm cơm, thể để lãng phí . Nghe lời Lão Ngũ , dọn , dọn ."

 

"Vâng ạ, thưa chị Tư!"

 

Mấy em trai nhà họ Hứa, mỗi bê một góc bàn, nhanh ch.óng dọn chiếc bàn trở nhà.

 

Hành động dọn dẹp ...

 

là chỉ thiếu nước chữ 'ghét bỏ Quách Mãn Cường' lên trán nữa thôi.

 

Những xung quanh bàn tán xôn xao. Người nhà họ Hứa đúng là sợ chọc tức c.h.ế.t Quách Mãn Cường mà. Nhìn khuôn mặt đen sì, thở hồng hộc vì tức giận của ông kìa, chà, đừng bắt chước vợ ông , ngã lăn ngất xỉu nữa đấy nhé.

 

Bọn họ còn đang chờ xem kịch vui đấy.

 

Sức vóc của Quách Mãn Cường suy cho cùng vẫn hơn Hà Xuân Phượng. Dù sắc mặt ông xám xịt khó coi đến , nhưng ít nhất cũng ngất xỉu thật.

 

Bàn ghế dọn , dù thức ăn mới vơi một nửa, nhưng Hứa Giảo Giảo cảm thấy lót đủ , sức lực để cãi với Quách Mãn Cường giờ thì dư sức.

 

Cô hắng giọng: "..."

 

"—— Quách Mãn Cường! Ông nhảm cái gì thế!"

 

Vạn Hồng Hà phắt dậy. Hứa Giảo Giảo chuẩn sẵn sàng, bà cũng sẵn sàng, bà sẽ để con gái cơ hội mặt.

 

Đùa , con rể đang ở nhà, để con rể thấy cảnh con gái c.h.ử.i đổng thì mất hình tượng quá. Bà thì sợ, chuyện gì cứ để bà lo!

 

Vạn Hồng Hà chắn Hứa Giảo Giảo, chống nạnh, chỉ thẳng mặt Quách Mãn Cường mà tuôn một tràng xối xả.

 

"Môi môi chạm , ông dám bậy bạ thế hả! Vừa mở miệng định hất nước bẩn lên đầu con gái . Ông thử xem nhà ai chạm con vợ ông?

Gặp qua loại ăn vạ , nhưng thấy ai mặt dày như ông.

Cái xưởng giày da ông cứ hỏi thăm , nhà nào giống như ông mở to hai mắt mà giả mù, đổ bô phân lên đầu ai là đổ ?

cho ông , cửa !

Mọi ở đây đều thấy hết đấy, đều thể chứng cho !

Là vợ ông tự chạy đến cửa nhà gào thét, còn kịp chê bà bẩn chỗ đất cửa nhà , bà tự lăn ngất !

là bà giả vờ , nhưng các đúng là vợ chồng đồng sàng dị mộng, dùng chung một chiêu vu khống khác!"

 

Không đợi Quách Mãn Cường phản ứng, những hàng xóm xung quanh rào rào lên tiếng.

 

" thế Lão Quách, vợ ông tự ngất , thể trách nhà họ Hứa ."

 

"Con ch.ó điên như bà thì ai thèm đụng . May mà hôm nay chúng ở đây, thì nhà họ Hứa trăm cái miệng cũng cãi , oan ức thế nào chứ."

 

"Chuẩn đấy, thấy ai ngất xỉu cửa nhà khác bao giờ, chuyện mang lý ở ."

 

"Đó chẳng là do —— ưm!"

 

định buông lời cay độc, "Đó chẳng do nhà họ Hứa chọc tức ", nhưng mới mở miệng bên cạnh bịt mồm .

 

Ngốc thế!

 

Chuyện hôm nay rõ ràng là ân oán chất chứa nhiều năm giữa hai nhà Hứa và Quách. Anh là cái thá gì, xen để tự rước lấy rắc rối ?

 

Dân đen chúng thì cứ câm miệng, đừng nhúng tay , xem kịch là .

 

Bị những hàng xóm nã đạn bằng lời , Quách Mãn Cường lúc mới sực nhận phạm sai lầm gì.

 

Ông 'xoẹt' một cái về phía thằng con trai đang ngây đó.

 

"..." Da đầu Quách Đại Dân tê rần, gã theo bản năng lảng tránh ánh mắt của bố .

 

Chuyện là, nãy bố gã cũng chẳng hỏi han gì, lao đến là xông ngay gã, gã cũng hình luôn.

 

Tới đây thì còn gì mà hiểu nữa, lòng Quách Mãn Cường chùng xuống.

 

Bàn tay đang đè lên Hà Xuân Phượng của ông từ từ siết c.h.ặ.t .

 

Không ngờ ông tính toán sai lầm. Còn cái kẻ nãy chạy gọi ông , rõ ràng nhà họ Hứa đ.á.n.h với nhà ông , vợ ông đ.á.n.h đến bất tỉnh nhân sự mặt đất.

 

Bây giờ với ông , do nhà họ Hứa đ.á.n.h, mà là tự ngất xỉu?

 

 

Loading...