Nhậm Chức Tại Cung Tiêu Xã, Tôi Làm Nghề Mua Hộ Ở Thập Niên 60 - Chương 1353: Mẹ của Viện trưởng tương lai?
Cập nhật lúc: 2026-03-04 23:01:14
Lượt xem: 9
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nghe con gái út , Vạn Hồng Hà vốn còn đang im lặng.
Đến khi Hứa Lão Ngũ khai Tông Lẫm , bà nhịn trừng mắt con gái út.
“Đây là mưu kế do mày bày cho nó đúng ?”
Hứa Giảo Giảo liên tục xua tay: “Con !”
Vạn Hồng Hà dễ lừa, nheo mắt : “Mày , thế nó lấy địa chỉ của Tông Lẫm?”
Hứa Giảo Giảo: “......”
Sự thật là Hứa Lão Ngũ cầu xin cô. Hứa Giảo Giảo nghĩ, vì để cái thằng ranh con đó tự mò mẫm, thà để Tông Lẫm phổ cập kỹ càng cho nó về cuộc sống quân ngũ, bộ đội trải qua những gì.
Nếu hết mà nó vẫn kiên quyết tòng quân, thì Hứa Giảo Giảo chẳng thấy lý do gì để ủng hộ.
“Thôi , tra hỏi cứ như thẩm vấn tội phạm .”
Văn Phương Phương lọt tai nữa.
Bà sầm mặt bước tới, xót xa ôm lấy cô cháu gái, bực dọc với Vạn Hồng Hà: “Con trai mày chí lớn, Giảo Giảo chị ủng hộ em thì gì sai?
Đi bộ đội nào? Khối lính còn chẳng kìa, Lão Ngũ nhà chẳng dựa dẫm ai, tự tự lực thu xếp thỏa việc.
Mày thấy tự hào, còn bày cái bản mặt c.h.ế.t trôi cho ai xem?
Con nhà bộ đội , con mày thì chịu nổi ?
Cái tư tưởng giác ngộ thấp kém mà truyền ngoài thì cái ghế chủ nhiệm hội phụ nữ của mày tao thấy cũng đến ngày lung lay đấy!
Mày kêu Lão Ngũ bướng bỉnh, tao thấy nó còn hiểu chuyện chững chạc hơn mày.”
Bị ruột nể nang mắng cho một trận té tát, Vạn Hồng Hà: “......”
Bà theo phản xạ sang bố già.
Bố bà luôn cưng chiều bà, chắc chắn sẽ đỡ cho bà.
Ngờ Vạn Lương Quốc chẳng thèm liếc bà lấy một cái, đẩy nhóc hiền lành Hứa Lão Lục phòng.
Đợi Hứa Giảo Giảo cũng bà ngoại dắt , trong sân chập choạng tối chỉ còn một bà, Vạn Hồng Hà ngẩn ngơ.
Một lát , Vạn Lương Quốc , thấy con gái lớn lủi thủi gốc cây, ông thở dài trong lòng.
Từ ngày Hữu Điền mất, con gái ông một nuôi tám đứa con, che chở bảo vệ con thái quá, tính nết ương ngạnh.
Ông bước tới.
Vạn Hồng Hà mờ mịt ngẩng đầu, gọi một tiếng: “Bố.”
Vạn Lương Quốc xuống, vỗ vai bà: “Con gái , khi lũ trẻ còn nhỏ, con nắm c.h.ặ.t sợi dây diều trong tay là vì sợ chúng ngã.
khi chúng lớn , con vẫn cứ buộc c.h.ặ.t dây.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
Có những đứa trẻ cam tâm tình nguyện con buộc, nhưng cũng những đứa sinh là để bay cao bay xa, con buộc nổi !”
“......” Vạn Hồng Hà che mặt, môi run rẩy.
Hứa Giảo Giảo và bà ngoại ở trong phòng, cô lén ông ngoại khai thông tư tưởng cho , trong lòng thầm toát mồ hôi ông.
Văn Phương Phương lắc đầu: “Cái tính của cháu cũng giống ai nữa, bà với ông ngoại cháu nuôi lớn năm đứa con, chẳng đến lúc buông tay thì vẫn buông tay đấy thôi, con cháu tự phúc của con cháu, cứ để chúng nó tự bươn chải.
Mẹ cháu thì ?
Cứ nắm c.h.ặ.t em tụi cháu trong lòng bàn tay, hận thể để tất cả mặt bảo bọc che chở cả đời.
Trước đây rõ, qua chuyện của Lão Ngũ, bà thấy cháu tức giận đến mức nào.
Nó trói hết con cái thắt lưng, cũng xem tụi cháu đồng ý chứ, để tụi cháu oán trách, xem nó hết nước mắt !”
Văn Phương Phương tức đến đau cả n.g.ự.c.
Đứa con gái bề ngoài vẻ cứng cỏi của bà, thực chất bên trong mềm yếu hèn nhát, hồ đồ ngốc nghếch!
Hứa Giảo Giảo rụt rè rúc một góc, dám mở miệng xen .
Bà ngoại cô dám c.h.ử.i đồng chí Vạn Hồng Hà, chứ cô thì dám.
Hứa Lão Lục ấp úng tiến gần: “Chị Tư, chúng buồn ?”
“Đừng nghĩ ngợi nhiều.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/nham-chuc-tai-cung-tieu-xa-toi-lam-nghe-mua-ho-o-thap-nien-60/chuong-1353-me-cua-vien-truong-tuong-lai.html.]
Trẻ con lớn lên vốn dĩ là bay .
Bản Hứa Giảo Giảo là hướng về gia đình, nhưng cô cũng hầu hết thế giới giống .
là cha đưa con cái đến với thế giới , nhưng nghĩa là con cái nhất định sống theo ý chí của cha .
Chúng là con cái, nhưng hết chúng là những cá nhân độc lập.
Tình yêu thương bao giờ là sự trói buộc, hi vọng đồng chí Vạn Hồng Hà thể hiểu đạo lý .
Lời khuyên của ông ngoại vẻ phát huy tác dụng. Dù thì mấy ngày đó, đồng chí Vạn Hồng Hà cũng còn lải nhải ca cẩm về chuyện Hứa Lão Ngũ tòng quân nữa.
Thỉnh thoảng nhắc tới cũng chỉ là mong con trai đến quân đội thể gửi thư về cho gia đình, để bà còn đường gửi ít đồ cho .
Cả nhà thở phào nhẹ nhõm.
Chẳng bao lâu, điểm thi của hai em . Không ngoài dự đoán, Hứa Lão Ngũ trượt thẳng cẳng trường. Lúc mới thấy thằng nhóc đó cao chạy xa bay sớm là may, nếu Vạn Hồng Hà thế nào cũng đ.á.n.h nó nát m.ô.n.g.
Điều trong dự kiến nhưng vô cùng bất ngờ chính là Hứa Lão Lục.
Thằng bé từ nhỏ thành tích tệ, năm cuối cấp ba dồn hết tâm tư học hành, nắm chắc cơ hội đỗ một trường đại học , nhưng điều khiến đồng chí Vạn Hồng Hà đỏ mắt chính là...
“Anh mày bộ đội, mày học đại học quân y, tao đưa cả hai đứa con trai bộ đội, chúng mày lớn hết , cần nữa đúng ?”
Đồng chí Vạn Hồng Hà đau lòng rơi lệ lã chã.
Lão Ngũ bộ đội, bà chuẩn tâm lý một hai năm mới gặp con một , giờ thêm một đứa nữa, thế là khoét tim bà đây mà!
Hứa Lão Lục luống cuống tay chân, ánh mắt hoảng loạn cầu cứu Hứa Giảo Giảo.
Hứa Giảo Giảo: “......”
Cô giận dữ trừng mắt thằng ranh con .
Cô cũng nổi giận đây.
Lão Ngũ bộ đội cô sự chuẩn , còn Lão Lục đăng ký đại học quân y, cô cũng đ.á.n.h úp bất ngờ đấy nhé.
Chỉ là đợi Hứa Giảo Giảo nghĩ cách dỗ dành , cổng ngoài vang lên tiếng gõ.
Mở cửa , bên ngoài chen chúc đông nghịt hàng xóm láng giềng trong khu tập thể cán bộ.
Đám đông , ai nấy ánh mắt rực lửa, bước cửa, nháy mắt vây Vạn Hồng Hà giữa, mồm năm miệng mười hỏi han.
“Hồng Hà, cô dạy con kiểu gì mà đứa nào cũng tiền đồ thế? Bí thư Hứa thì khỏi , nhân tài đại lãnh đạo đích công nhận, còn Lão Lục nhà cô ngày thường thấy lầm lầm lì lì, thế mà đùng một cái đỗ đại học quân y. Ái chà, cô dạy con thế nào , mau cho chúng bí quyết với, để về còn áp dụng lên đứa con nhà !”
Đồng chí Vạn Hồng Hà đang sướt mướt, chìm đắm trong đau thương: “......”
Đám các ?!
Hai đứa con trai của bà sắp quân đội, chẳng bao giờ mới về, bà nuôi con lớn ngần là mất. Đám chỉ quan tâm ba cái đại học đại học, đại học quan trọng bằng con trai bà ?!
Vạn Hồng Hà hiếm khi thèm nể mặt , bà kéo dài khuôn mặt, cốt để cho khác thấy thái độ lạnh nhạt của bà.
Chị Tống, chơi với bà nhất luống cuống. Con trai con gái chị tuy còn nhỏ, nhưng kinh nghiệm là học hỏi từ bé mới ăn thua. Đặc biệt là ngay bên cạnh một tấm gương sáng ngời thế , quá hiếm , hôm nay kiểu gì chị cũng moi bằng bí quyết.
“Chị gái của em ơi, chị mau cho em , cái con Tuệ Tuệ với thằng Dương Dương nhà em từ nhỏ nghịch ngợm , thành tích học tập bết bát, em còn đang lo chúng nó đỗ nổi cấp ba đây !”
“ thế đấy, con bé Nhị nhà cũng , cả ngày chỉ tết tóc nhảy dây, ôi chao ơi, tính y chang bố nó, chẳng chí tiến thủ gì sất, như Lão Lục nhà chị, còn bác sĩ quân y...”
Mọi xuýt xoa ngưỡng mộ sốt sắng vây quanh Vạn Hồng Hà dò hỏi.
Vạn Hồng Hà khen ngợi bằng những lời êm tai, tâm trạng dần trở nên xán lạn.
Bà lúc mới bừng tỉnh nhận , , nhà bà sẽ một bác sĩ quân y. Con trai bà bác sĩ quân y, chừng tương lai cũng giống như bà thông gia, lên viện trưởng!
Nghĩ đến đó, những buồn bực trong lòng Vạn Hồng Hà bay sạch, cả phấn chấn, rạo rực hẳn lên.
Sau , thể bà chính là của Viện trưởng!
Má ơi!