Nhậm Chức Tại Cung Tiêu Xã, Tôi Làm Nghề Mua Hộ Ở Thập Niên 60 - Chương 1370: Đang liếc mắt đưa tình~
Cập nhật lúc: 2026-03-04 23:05:22
Lượt xem: 12
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tội nghiệp Tông đoàn trưởng, chính em vợ tương lai lột sạch sành sanh chừa chút thể diện nào, khuôn mặt đen nhẻm lúc đỏ lúc xanh.
Vạn Hồng Hà con trai út cho mất mặt ngay tại chỗ, túm lấy thằng ranh con đ.á.n.h cho một trận tơi bời.
Hứa Lão Bát tính cách phần giống Hứa Lão Ngũ, nhưng còn lươn lẹo hơn nhiều, đ.á.n.h là nhận sai ngay, mà nhận sai cực kỳ nhanh.
“Mẹ, ơi! Con !”
Vạn Hồng Hà cao giọng mắng: “Sau còn dám ăn lung tung nữa ?”
Hứa Lão Bát lắc đầu như cái trống bỏi: “Con dám nữa ạ!”
Dù trong lòng nhóc cảm thấy chẳng dối câu nào, nhưng điều, lúc gì thì cứ nhận cái đó.
Đánh xong thằng út, Vạn Hồng Hà ngượng ngùng với con rể: “Trẻ con ăn lỡ lời. Tiểu Tông , cháu đừng để tâm những lời thằng Bát nhé. Trong lòng , cháu là một đàn ông đích thực, là một hán t.ử thép. Có đứa con rể như cháu, tự hào để cho hết!”
Tông Lẫm trong lòng thét, nhưng vẫn nể mặt vợ, khuôn mặt đen sạm cố nặn một nụ cực kỳ gượng gạo.
“Vâng, con hiểu mà .”
Hứa Giảo Giảo một bên véo đùi cố nhịn .
Không nhịn , nếu cô mà tiếng, lát nữa về hết chắc Tông đoàn trưởng nhà cô chui chăn thút thít mất.
Hứa Giảo Giảo dạo bắt đầu nếm trải cảm giác "nữ cường nhân", cũng khá thích thú dáng vẻ "nam nhân nhỏ bé" của .
Sau khi cả nhà rời , trong phòng bệnh chỉ còn hai .
Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
Hứa Giảo Giảo xuống mép giường.
Cô mỉm nâng khuôn mặt tuấn tú của Tông Lẫm lên, hôn một cái "chụt" vang dội lên môi , hào sảng tuyên bố:
“Ngoan nào, vợ thương !”
Tông Lẫm: “...”
Tuy cảm giác kỳ quái, nhưng hiểu thấy tận hưởng.
Hơi nóng bốc lên từ hai má lan tận gốc cổ. Hàng lông mi của vốn đen và dày, nay ngượng ngùng cụp xuống, trông đáng yêu gợi cảm.
Hứa Giảo Giảo thích c.h.ế.t .
Cô đùa giỡn đến nghiện, hôn thêm cái nữa: “Sao, tin năng lực của vợ ? Nói , xe đạp là đồng hồ? Đàn bà kiếm tiền là để cho đàn ông tiêu, đàn ông của em để em yêu thương chiều chuộng.”
Phụt ha ha ha ha!
Hệ thống nhóm mua hộ: [...] Cảm giác ký chủ trộm tiểu thuyết tổng tài bá đạo còn nhiều hơn cả nó.
Cái điệu bộ cường hào sến súa rớt nước , cô học từ thế!
Tông Lẫm trợn tròn mắt, cả sắp nóng chín lên .
Trước ánh mắt ‘tà mị cuồng ngạo’ của Hứa Giảo Giảo, thở hồng hộc nửa ngày mới thốt lên: “Anh cần xe đạp, cũng cần đồng hồ, em chỉ cần cho một danh phận là .”
Nói xong, như hổ nhắm c.h.ặ.t mắt , hàng mi dài cứ run rẩy ngừng.
Hứa Giảo Giảo: “...”
“Ha ha ha ha ha, ha ha ha ha!”
Ngoài cửa, Tông Văn Hạo đập tay cửa, đ.á.n.h trúng cánh cửa phòng bệnh kêu loảng xoảng.
Không ngờ chú út bắt quả tang, mặt Tông Lẫm lúc đúng là biến thành màu gan lợn, hổ tức giận.
Anh trừng mắt , nghiến răng nghiến lợi : “Chú út, lén khác chuyện vui lắm ?”
Lớn tồng ngồng còn lén cháu trai và cháu dâu chuyện, thật hổ!
Hứa Giảo Giảo cũng khó chịu với cái ông chú họ Tông chẳng chút ý tứ nào .
Tông Văn Hạo chẳng điểm dừng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/nham-chuc-tai-cung-tieu-xa-toi-lam-nghe-mua-ho-o-thap-nien-60/chuong-1370-dang-liec-mat-dua-tinh.html.]
Anh mặc quân phục, bộ dạng tỏ vẻ bề giống mấy tên lưu manh đầu làng: “Ây da, trưởng thành nên chê chú út kỳ đà cản mũi chứ gì? Vợ cửa thì vắt chanh bỏ vỏ đúng ? Thằng ranh , mày quên lúc lẽo đẽo theo đuổi con nha đầu , mua cái sắm cái là xài tiền của ai hả?”
Nói là ông mối của hai đứa cũng chẳng sai, thế mà giờ dám chê bai ?
Nói xong, Tông Văn Hạo sang Hứa Giảo Giảo đang lườm : “Cháu xem nào, cháu dâu?”
“...” Hứa Giảo Giảo gượng: “Khụ khụ, chú út chí . Trước nếu chú, cháu và Tông Lẫm đ.á.n.h đến tám sào cũng chẳng tới với , gì cơ hội mà quen .
Cháu đương nhiên chê chú cản mũi , chỉ là nếu chú hai đứa cháu liếc mắt đưa tình, chú cứ đường hoàng bước mà , đều là nhà cả mà.”
Tông Văn Hạo: Hảo hán, ở đây một đứa da mặt còn dày hơn cả !
Tông Lẫm nhớ sự đối xử của chú út hồi còn ở thành phố Diêm, cũng nguôi giận.
“Chú , cháu và Giảo Giảo đang bàn chuyện, đúng lúc chú đến, quân sư cho cháu luôn.”
Tông Văn Hạo cà lơ phất phơ tìm cái ghế xuống: “Quân sư cái gì, hai đứa mày nãy đang liếc mắt đưa tình , chuyện gì đắn ?”
Tông Lẫm e ấp: “Chuyện kết hôn của hai đứa cháu, thế là chuyện đắn thì là gì?”
Có chú út ế lâu quá nên việc bảo Giảo Giảo cho danh phận chính là đang chuyện cưới xin ?
Tông Văn Hạo lập tức nở nụ gian xảo: “Chuyện tặng xe đạp tặng đồng hồ á? Thế rốt cuộc đứa nào tặng đứa nào?”
Mặt Tông Lẫm đỏ bừng: “Chú út!”
Hứa Giảo Giảo hừ hừ hai tiếng: “Tông Lẫm, chuyện hỏi ai hỏi hỏi chú út gì. Chú kết hôn bao giờ mà bày mưu hiến kế cái gì hữu ích? Với thế đang xát muối nỗi đau của chú út . Người nhà ý đó, nhưng ngoài hiểu lầm thì phiền.”
Tông Lẫm nghĩ thấy đúng thật, thở dài tiếc nuối.
“Vậy thôi nhé chú út, cháu cần chú quân sư nữa.”
Tông Văn Hạo: Mẹ kiếp nhà mày...
Thằng cháu thì dễ trêu, chứ cái bản lĩnh mồm mép tép nhảy của cô cháu dâu coi như lĩnh giáo.
“Được , trêu hai cô , chuồn là chứ gì.”
Anh định đ.á.n.h bài chuồn, Hứa Giảo Giảo còn cố tình bồi thêm một câu từ phía : “Chú út, chú cũng mau tìm một cô vợ , để lén hai đứa cháu liếc mắt đưa tình nữa. Thật đấy, nãy cháu ngại lắm cơ.”
Mặt Tông Văn Hạo tức đến mức méo xệch.
Phi, cô mà cũng ngại , da mặt cô là dày nhất đấy!
Vừa bước khỏi cổng bệnh viện, Tông Văn Hạo nhịn đưa tay lau mồ hôi cho thằng cháu ngốc nghếch nhà . Cứ thế rước cô vợ đáo để về nhà, chẳng để cái gì!
“Thà cứ sống một tiêu diêu tự... ái da đau đầu quá!”
“Xin , xin .”
Tông Văn Hạo ôm bên trái đầu, váng cả óc, chỉ thấy cú va đập nãy cứ như b.úa tạ giáng xuống .
Mẹ kiếp đứa nào đây, mắt , thấy đây là bệnh viện : “Cô...”
Anh ngẩng đầu lên, bao nhiêu sự phẫn nộ trong bụng khi chạm đôi mắt hạnh xinh đang đầy vẻ bối rối, ngại ngùng của cô gái mặt bỗng chốc... phụt một cái, tắt ngúm.
“Đồng chí, chứ? Hay là đăng ký khám cho xem bác sĩ nhé?”
Hứa An Hạ đặt túi hành lý lớn trong tay xuống, chằm chằm đàn ông đối diện, cẩn thận hỏi.
Phía cô, một bà cụ chân cẳng mấy nhanh nhẹn bước vội tới, cuống quýt : “Cháu gái, cháu gái, ... chứ?”
Ông chú họ Tông đến bốn mươi tuổi: “... Khụ khụ, vẫn , cả.”
Đau thì đau, nhưng bà cụ khó khăn, qua thấy dễ dàng gì, hơn nữa còn gọi là " "...
Bà cụ thở phào nhẹ nhõm: “Cậu thanh niên, thật xin nhé. Chỗ đồ là của bà, trong đó cái thau rửa mặt, cô cháu gái bụng mang hộ bà. Vừa bà bước , đột nhiên lao , chắc đầu đập trúng cái thau . Nếu yên tâm, bà gọi bác sĩ xem cho nhé?”
Tông Văn Hạo ngượng ngùng liếc cô gái mắt hạnh đang mặc cảnh phục. Ồ, hóa cô cháu gái của bà cụ. Cô mặc bộ cảnh phục trông thật mạnh mẽ, còn giúp bà cụ xách đồ nữa, tâm địa cũng , đúng là một con gái lương thiện...