Nhậm Chức Tại Cung Tiêu Xã, Tôi Làm Nghề Mua Hộ Ở Thập Niên 60 - Chương 209 - 214: Tiết dạy công khai của cô Hứa (1)
Cập nhật lúc: 2026-02-25 10:59:59
Lượt xem: 72
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chương 209: Trao đổi lợi ích
Phó chủ nhiệm Lưu phắt cái đầu , hai mắt ông trừng to như mắt bò.
"Tiểu Hứa, cô cô cô cô ——"
Trong lòng Hứa Giảo Giảo khẽ giật , thầm nghĩ hỏng bét, phó chủ nhiệm Lưu sẽ là loại "nhân sĩ chính trực" căm ghét chợ đen đó chứ? Cô đá tấm sắt ?
Giây tiếp theo liền phó chủ nhiệm Lưu đè thấp giọng, oán trách đầy vẻ chỉ trích: "Giỏi cho cô, Tiểu Hứa! Giấu kỹ thật đấy, bản lĩnh sớm, vì hai cái quạt trần mini mà sầu đến hói cả đầu , cô cô cô cô thế mà khoanh tay lâu như !"
Hứa Giảo Giảo khựng , đôi mắt xinh hiện lên ý : "... Chủ nhiệm, ngài phản đối chuyện đó ?"
Cô hỏi chuyện đó là chuyện gì, hai đều tự hiểu rõ trong lòng.
Phó chủ nhiệm Lưu liếc cô một cái. Ánh mắt như đang , cô đang lời ngốc nghếch gì ?
" phản đối? phản đối thì ích gì?"
Đừng mấy lời như ở Cung tiêu xã còn chợ đen mua đồ.
Đi ở Cung tiêu xã thì , những món đồ quốc gia quy định lượng bán , cô mua thì vẫn là mua .
Người nhà thiếu ăn thiếu mặc, cô thể trơ mắt ?
Giống như cái quạt trần mini , mấy món đồ từ tỉnh ngoài đôi khi cô mua cũng chẳng mua .
Thời trẻ ông cũng từng thu mua, hiểu rõ nhất những đường nước bước loanh quanh trong đó.
Cho nên đừng mang mấy đạo lý lớn lao , ngay cả đội trị an chuyên bắt bớ nạn đầu cơ trục lợi cũng ngoại lệ .
Thời kỳ đặc biệt, ai cũng như ai thôi!
Hứa Giảo Giảo nhướng mày, thầm nghĩ bản vẫn quá cẩn thận , luôn cho rằng thời nay đều kiêng dè chuyện chợ đen, nào ngờ nhiều còn to gan hơn cả cô.
Nhìn phó chủ nhiệm Lưu nhà bọn họ xem, nhắc đến chợ đen mà mặt đổi sắc, dự là ngày thường cũng ít ghé thăm.
Thế mà hề để lộ chút dấu vết nào, đây mới gọi là trầm .
Hứa Giảo Giảo quyết định học tập lãnh đạo, cô trầm ngâm một lát giơ ba ngón tay lên.
"Chỗ quả thật đường dây, ngài xem ngài một cái, hai cái ba cái, nhiều nhất là ba cái thôi nhé!"
Vài ba cái quạt trần mini thì còn thể giải thích là mối quan hệ ở chợ đen, nhiều hơn thì chính cô sẽ dính nghi ngờ đầu cơ trục lợi.
Hứa Giảo Giảo xây dựng hình tượng một chút quan hệ ở chợ đen nhưng nhiều với phó chủ nhiệm Lưu, hơn nữa mối quan hệ tuyệt đối thể là chính bản cô.
Nếu , chừng lãnh đạo nghi ngờ cô tuồn hàng của Cung tiêu xã ngoài buôn bán .
Tất nhiên, Cung tiêu xã chế độ đăng ký quản lý hàng hóa nghiêm ngặt, trừ phi nhân viên quản lý kho tự ăn cắp, chứ khác khó mà trục lợi đồ trong kho.
"Ba cái? Nhà em gái cũng một cái, còn em trai nữa, ba cái đủ ! Thế , Tiểu Hứa, coi như là lãnh đạo của cô, cô cửa cho , năm cái!"
Phó chủ nhiệm Lưu trực tiếp công phu sư t.ử ngoạm, kiên định giơ một bàn tay về phía cô.
Năm cái , thật cũng .
Nhiều hơn nữa thì tuyệt đối .
Tuy nhiên cô thể nhận lời quá dễ dàng, dễ dàng quá sẽ chủ nhiệm Lưu cảm thấy cô dễ lấy hàng, ai ông đằng chân lân đằng đầu, tìm cô "mở cửa " nữa .
"Không , năm cái nhiều quá, bạn e là đồng ý ."
Hứa Giảo Giảo lôi một bạn chợ đen thật , giả vờ khó xử lắc đầu.
"Năm cái thì nhiều nhặn gì? Cô với bạn cô , nhà đông thích, một em trai, hai em gái, mỗi nhà chia một cái còn đủ đây ! Tiểu Hứa , chính là lãnh đạo của cô, chúng cùng một phòng ban, cô giúp việc , chắc chắn sẽ chiếu cố cô nhiều hơn, ?"
Phó chủ nhiệm Lưu sốt sắng xong liền nháy mắt với cô.
Em trai em gái của phó chủ nhiệm Lưu?
Đột nhiên nhớ một chuyện, Hứa Giảo Giảo hạ giọng : "Chủ nhiệm Lưu, giám đốc Lưu của cửa hàng bách hóa hai nhà chúng đang tranh cử chức phó viện trưởng nhà trẻ ạ?"
Giám đốc cửa hàng bách hóa hai thành phố Diêm, Lưu Kiến Thiết, chính là em họ của phó chủ nhiệm Lưu.
Việc Hứa Giảo Giảo từ chối vị trí phó viện trưởng nhà trẻ, trong mắt khác chính là từ chối một miếng bánh ngon. Chị Vương bên Phòng Nhân sự lén lút tám nhảm chuyện với cô, ít nhiều cũng ý lấy lòng Hứa Giảo Giảo trong đó.
Hứa Giảo Giảo lúc liền ghi nhớ tin tức trong lòng.
Bây giờ lời đưa tiếng đẩy, cô đột nhiên nảy ý, cảm thấy đây đúng là cơ hội để về chủ đề .
Phó chủ nhiệm Lưu liếc Hứa Giảo Giảo: "Sao thế, cô cũng ?"
Thật ông cũng ngạc nhiên việc Tiểu Hứa chuyện , suy cho cùng ai cũng Cung tiêu xã gì bí mật.
Ông chỉ thắc mắc Tiểu Hứa hỏi chuyện gì, vị trí phó viện trưởng nhà trẻ chẳng do chính cô từ chối .
Hồi còn ít lưng nhạo con bé ngốc cơ mà.
" ạ," Hứa Giảo Giảo sảng khoái thừa nhận, câu chuyện chuyển, cô tiếc nuối : "Giám đốc Lưu giám đốc cửa hàng bách hóa bao nhiêu năm nay, theo lý mà thì kinh nghiệm đủ, nhưng bảo phó trưởng phòng Giang của phòng thu mua cũng tranh cử. Vị phó phòng Giang là thâm niên trong Cung tiêu xã, giám đốc Lưu e là căng ."
Chủ nhiệm Lưu thể chuyện em họ cạnh tranh chức phó viện trưởng nhà trẻ đang căng ?
Mấu chốt là tuy ông ở văn phòng, nhưng chọn cuối cùng là do chủ nhiệm Tạ quyết định. Thân phận của ông ngược còn tị hiềm, nửa câu cũng chen .
đang bàn chuyện quạt trần mini cơ mà, tự dưng kéo sang chuyện em họ ông tranh cử chức phó viện trưởng nhà trẻ ?
Chẳng lẽ......
Sắc mặt phó chủ nhiệm Lưu đổi, về phía Hứa Giảo Giảo.
Hứa Giảo Giảo tủm tỉm ông.
Mọi đều là thông minh, thông minh chuyện với , dăm ba câu là hiểu ý của đối phương.
Phó chủ nhiệm Lưu thăm dò: "Tiểu Hứa, cô bằng lòng giúp việc ?"
Con bé nhiều mưu mô chớp nhoáng lắm, thời gian ông lĩnh giáo chỉ một hai .
Hứa Giảo Giảo cũng giả ngốc: "Có thể giúp chủ nhiệm Lưu, chắc chắn là nghĩa bất dung từ ạ!"
Ý tứ trong lời của cô, phó chủ nhiệm Lưu hiểu. Cũng chính vì hiểu nên cả ông phấn chấn hẳn lên.
Không ngờ Tiểu Hứa thật sự bằng lòng giúp đỡ!
Cũng , ông nghĩ nhỉ, chỉ bằng sự coi trọng của chủ nhiệm Tạ dành cho Tiểu Hứa, Tiểu Hứa ở mặt chủ nhiệm Tạ hai câu, còn tự nhiên hơn ông bám lấy lão Tạ níu kéo tình cảm nhiều.
"Ây dô Tiểu Hứa, cô giúp một việc lớn ——"
Lời cảm kích của ông còn hết.
Hứa Giảo Giảo đột nhiên thở dài: "Ngài cũng đấy, khi thi đỗ cửa hàng bách hóa một, nhân viên tạm thời ở Cung tiêu xã phía nam thành phố. Sư phụ của lúc đó, tổ trưởng Vương Lệ Lệ, là năng lực đặc biệt giỏi, vẫn luôn chiếu cố . Dạo chị gặp chút chuyện, luôn xin chuyển cương vị. Bản chị thích trẻ con, nếu thể chuyển đến nhà trẻ ——"
"Chuyện dễ ợt!"
Phó chủ nhiệm Lưu đợi cô hết liền đập bàn sảng khoái đồng ý.
Một chức phó viện trưởng nhà trẻ đổi lấy một công việc ở nhà trẻ, còn gì mà do dự nữa!
Hứa Giảo Giảo lập tức vui vẻ mặt: "Chủ nhiệm Lưu, ngài năm cái quạt trần mini đúng , lát nữa sẽ với bạn . Ngài chỉ là lãnh đạo của , mà còn là bậc trưởng bối luôn kính trọng, việc nhất định giúp!"
Phó chủ nhiệm Lưu cảm khái muôn vàn: "Đồng chí a!"
Hứa Giảo Giảo mà .
Thiết luật nơi công sở, trao đổi lợi ích mới là chìa khóa giải quyết vấn đề!
Vấn đề công việc của chị Vương chẳng lập tức giải quyết êm !
Chương 210: Đừng hòng cướp Tiểu Hứa
Về việc giúp đỡ em họ của phó chủ nhiệm Lưu tranh cử chức phó viện trưởng nhà trẻ, chức viện trưởng nhà trẻ định đoạt, do một vị lãnh đạo lùi về tuyến hai của Bộ Thương nghiệp đảm nhiệm.
Đối thủ cạnh tranh lớn nhất của em họ phó chủ nhiệm Lưu là phó trưởng phòng Giang phòng thu mua, ông còn hai năm nữa là nghỉ hưu. Trong tình huống một vị viện trưởng lùi về tuyến hai, thêm một vị phó viện trưởng đến dưỡng lão nữa thì thế nào chăng nữa, khả năng là lớn.
Dù nhà trẻ cũng là một bộ phận mới thành lập, tuy mang lợi nhuận cho đơn vị nhưng với tư cách là cơ quan phúc lợi của cán bộ công nhân viên, vẫn cần một vị phó viện trưởng trẻ tuổi, kinh nghiệm nhiệt huyết việc.
Nếu , quản lý quá tệ thì công nhân viên chắc chắn sẽ ý kiến. Người tin tưởng tổ chức mới giao con cái cho tổ chức, cái lý nào các bậc phụ yên tâm.
Bởi , Hứa Giảo Giảo cho rằng thật dù cô "giúp đỡ", giám đốc Lưu vẫn thể cạnh tranh chức vụ phó viện trưởng.
Đã như , cái "ân huệ" cô đương nhiên sẵn lòng ban phát .
lúc , âm thanh điện t.ử cứng ngắc của nhóm mua hộ vang lên.
【Ting! Đồng chí Lưu Kiến Quân của Cung tiêu xã thành phố Diêm nhờ ngài mua hộ 5 cái quạt trần mini. Nhóm mua hộ nhận đơn theo thời gian thực cho ngài, xin ký chủ nhanh ch.óng thành nhiệm vụ mua hộ!】
Trong chốc lát, nụ của Hứa Giảo Giảo càng thêm rạng rỡ.
Hai trong góc tới , rầm rì to nhỏ nửa ngày, những khác cũng rõ bọn họ đang gì.
Chỉ câu cuối cùng phó chủ nhiệm Lưu khen ngợi Hứa Giảo Giảo thì to, đều thấy.
Người phụ trách Cung tiêu xã Vương Trang tới, trêu chọc: "Lão Lưu, ông cũng lắm! Ra ngoài tham quan học tập mà quên khảo hạch cấp cơ đấy. Đi ngoài thì vui vẻ lên, bày cái bộ mặt thối đó cho ai xem? Tiểu Hứa , chủ nhiệm Lưu của cô khảo hạch cô cái gì thế? Lúc thì khoa tay múa chân ba, lúc thì năm, cho thử xem nào?"
Ông đều thấy cả ba và năm, thể thấy lúc nãy ông quan sát kỹ.
Phó chủ nhiệm Lưu đen mặt: "Ông rảnh rỗi quá nhỉ, hai chúng chuyện thì liên quan gì đến ông?"
"Sao nào, bí mật gì mà cho cùng. cho ông lão Lưu, nếu ông đối xử với Tiểu Hứa, Vương Trang chúng nhận!"
Chủ nhiệm Vương vô cùng cứng rắn tuyên bố.
Lúc phó chủ nhiệm Lưu mới phản ứng .
Ông chỉ mặt chủ nhiệm Vương mắng đồ mặt dày vô sỉ: "Hắc, cái lão Vương đầu nhà ông đang định đào góc tường của đấy ? bảo mấy hôm nay ông cứ lượn lờ quanh chúng , hóa là tâm tư trong sáng!"
"Không trong sáng thì ? Nếu đến nước , cũng ngại thẳng với ông. Tiểu Hứa, nếu cô đến Cung tiêu xã Vương Trang của chúng , đến những thứ khác, mắt sẽ chuyển biên chế chính thức cho cô!"
"Ây da, còn tưởng bỏ vốn liếng lớn lắm cơ, hóa chỉ thế. Có phận hiện tại của Tiểu Hứa nhà chúng là gì ? Đệ nhất thư ký của chủ nhiệm văn phòng đấy! Người sớm là biên chế hành chính ! Ông mau tránh một bên !"
Phó chủ nhiệm Lưu và chủ nhiệm Vương của Cung tiêu xã Vương Trang, một câu một câu, tranh cãi đến đỏ mặt tía tai.
Lúc chủ nhiệm Vương mới ngớ .
Ông kinh ngạc: "...... Tiểu Hứa, cô nhân viên bán hàng ? Ây dô ây dô, ông xem, hiểu lầm . Được , coi như Cung tiêu xã thành phố Diêm vùi lấp nhân tài là cô!"
Phó chủ nhiệm Lưu khẩy một tiếng.
Tranh cãi nữa , còn cái bánh vẽ nào to hơn thì vẽ nốt . Bỏ chút m.á.u nhép thế mà cũng ngượng đòi cướp ?
Chủ nhiệm Vương da mặt cực dày, ông cứ như thấy sự khinh bỉ trong mắt phó chủ nhiệm Lưu.
Ông chuyển chủ đề: "Khụ khụ, Tiểu Hứa, cô , hai chuyện gì thế? tò mò hỏi một chút."
Hứa Giảo Giảo: ...... Vẫn qua ải đúng ?
"À thì đến tỉnh thành chẳng lấy giải thưởng ? Chuyện vui lớn thế , trở về từ xuống bộ phận tuyên truyền cho ba ngày đưa tin. Chủ nhiệm Lưu thì năm ngày, bảo các đồng chí huấn luyện đặc biệt vất vả, vinh dự đáng thì nhất định trao đủ!"
Chủ nhiệm Vương mang vẻ mặt như sét đ.á.n.h.
Phó chủ nhiệm Lưu tán thưởng liếc Tiểu Hứa một cái.
Ông đắc ý hất cằm, với phụ trách Cung tiêu xã Vương Trang: "Nghe thấy ? Giải tư thi đấu đồng đội đấy! Hai chúng đang thảo luận chuyện nội bộ của Cung tiêu xã thành phố Diêm chúng , chỉ ông là cứ thích bám lấy, lo chuyện bao đồng!"
Người phụ trách Cung tiêu xã Vương Trang tự rước lấy nhục: "......"
Đạt giải thì ghê gớm lắm chắc! là ông thừa mới hỏi câu !
Ông đầu bỏ thẳng.
"Cuối cùng cũng đuổi cái tên , cứ như miếng cao dán ch.ó vạ vật !"
Phó chủ nhiệm Lưu hẹp hòi buông lời chê bai.
Thấy đại bộ phận đội tham quan học tập xa, hai lập tức đuổi theo.
Đi hai bước, phó chủ nhiệm Lưu yên tâm đầu : "Vừa lời ông cô đừng tin là thật đấy! Đó là cố tình xúi giục chia rẽ quan hệ cấp cấp của chúng đấy! Cung tiêu xã Vương Trang của ông nghèo nát, đuổi kịp Cung tiêu xã thành phố Diêm chúng !"
Phó chủ nhiệm Lưu chút chột , nhưng biểu cảm nghiêm túc.
Khóe miệng Hứa Giảo Giảo giật giật, chỉ thiếu điều giơ tay thề thốt.
Cô đáp: "Vâng, đối với Cung tiêu xã Vương Trang một chút hứng thú cũng !"
Lúc phó chủ nhiệm Lưu mới hài lòng rời .
Tiếp theo là tiếp tục tham quan học tập, chỗ chỉ cưỡi ngựa xem hoa lướt qua một cái, cũng chỗ sâu phân xưởng nhà máy quan sát công nhân việc. Tóm đều do vị chủ nhiệm dẫn đội của Cung tiêu xã tỉnh sắp xếp. Cũng ông nghĩ thế nào mà dẫn một đám nhân viên bán hàng tham quan công nhân việc, trong tiếng máy móc gầm rú thì học cái gì?
Sao nào, Cung tiêu xã phát triển đến mức định tự mở nhà máy ?
Một ngày tham quan học tập kết thúc, chiếc xe của Cung tiêu xã tỉnh kéo một đám mệt mỏi rã rời của bọn họ về nhà khách.
Sáng sớm từng đều tinh thần rạng rỡ khỏi cửa, chạng vạng tối trở về buồn bã ỉu xìu thì cũng là đau lưng nhức mỏi. Không còn tưởng bọn họ xuống ruộng việc. Nếu thì lúc cửa da một màu, lúc về là màu khác chứ?
Trương Đình che cánh tay phơi đen, nhăn nhó rên rỉ: "Tham quan học tập cái gì chứ, thà cứ để chúng trong nhà khách còn hơn. Chẳng học chút gì ích, còn đen thui!"
Cô là đối tượng đấy nhé, đang bàn chuyện cưới xin cơ mà, phơi đen thui trở nên xí thì mà kết hôn nữa!
Không nhắc đến sự oán hận trong lòng Trương Đình, mấy lớn tuổi như Trương Xuân Lan, Lỗ Mai, về đến nhà khách là chân nhũn .
Bọn họ quầy hàng, suy cho cùng giống nữ công nhân việc tay chân, ngày thường chỉ dựa miệng lưỡi. Bị lăn lộn lên xuống cả ngày trời thế quả thực bọn họ mệt thê t.h.ả.m.
Thành phố Diêm.
Nhóm Hứa Giảo Giảo mệt c.h.ế.t sống cả một ngày, nhưng là một ngày Cung tiêu xã thành phố Diêm tưng bừng hoan hô.
Sáng sớm, các lãnh đạo văn phòng vẫn luôn chờ đợi báo tỉnh lò, rốt cuộc cũng đợi nhân viên đưa báo tới.
"Chủ nhiệm Tạ! Chủ nhiệm Tạ! Báo ! 'Cung tiêu xã một'! Cung tiêu xã một của chúng !"
Phó giám đốc Du vui sướng như điên lao văn phòng, vẫn còn thở hồng hộc, giọng đột ngột im bặt.
Chỉ thấy bên trong rôm rả trò chuyện khí thế ngất trời.
Đâu chỉ một ông quan tâm đến cuộc thi, ông báo tin vui quá muộn . Văn phòng chủ nhiệm Tạ sớm chật kín nhân viên lớn nhỏ từ các phòng ban đến chúc mừng.
Mặc dù qua bức điện báo ngày hôm qua rằng Cung tiêu xã thành phố Diêm đại thắng trong cuộc thi cấp tỉnh , nhưng khi thực sự thấy bài báo tỉnh, thấy phóng viên dùng cả rổ lời ý khen ngợi hết lời nhóm nhân viên bán hàng dự thi của thành phố Diêm, vẫn cảm thấy vô cùng vinh dự.
Kèm theo bài báo chiếm diện tích lớn là hai bức ảnh.
Một bức chụp ánh hoàng hôn nhàn nhạt, Hứa Giảo Giảo và các thành viên đội dự thi của Cung tiêu xã thành phố Diêm mặc đồng phục mới tinh, tươi rạng rỡ chụp ảnh tập thể lầu Cung tiêu xã tỉnh.
Bức còn là ảnh chụp ba sân khấu gồm Hứa Giảo Giảo, chủ nhiệm Lưu và bí thư Đỗ.
Hai bức ảnh mỗi bức một vẻ, điểm chung duy nhất là cô gái nhỏ ở vị trí trung tâm luôn nở nụ xán lạn lộ tám cái răng.
Cô đồng chí phóng viên khen ngợi tận mây xanh.
Gọi cô là 'Tiểu lão sư thần kỳ', 'Đại biểu nhân viên bán hàng nhất', 'Nhân vật mấu chốt dẫn dắt đội dự thi thành phố Diêm giành chức vô địch'...... Rất nhiều từ ngữ ca ngợi dùng lên cô mà hề tiếc rẻ.
Chương 211: Tin mừng truyền về thành phố Diêm
Chủ nhiệm Tạ đầy vẻ an ủi, chỉ từng hàng chữ do đồng chí phóng viên mặt báo: "Nhìn xem, đồng chí Tiểu Hứa thế mới gọi là uống nước nhớ nguồn. Phải khen ngợi hào phóng thẳng thắn như , mới thể hiện trí tuệ và khí độ của Cung tiêu xã thành phố Diêm chúng !"
Mọi theo, chỉ thấy báo phóng viên :
'Cung tiêu xã thành phố Diêm và xưởng may hai cường cường liên thủ. Nhóm nhân viên bán hàng Cung tiêu xã mặc trang phục tài trợ, càng đ.á.n.h càng hăng sân khấu, giành đại thắng', cùng với 'Đồng chí Tiểu Hứa chân thành cảm ơn sự giúp đỡ của xưởng may hai thành phố Diêm, khen ngợi xưởng may hai là đơn vị em tình nghĩa'......
Trưởng phòng Địch của Phòng Nhân sự lắc đầu : "Tờ báo nên để cho của xưởng may hai xem. giữ đúng lời hứa nhé, quảng cáo đ.á.n.h tới tận tỉnh thành luôn, bọn họ tài trợ mấy bộ quần áo tuyệt đối lỗ!"
Mọi đều rạng rỡ.
Những mặt ở đây đều rõ lúc Hứa Giảo Giảo và phó chủ nhiệm Lưu dùng lý do gì để thuyết phục xưởng may hai tài trợ đồng phục cho đội.
Lúc đó còn thầm nghĩ xưởng may hai chắc ngốc đến mức đồng ý nhỉ?
Hắc, ngờ , xong việc xưởng may hai thế mà đồng ý thật!
Chỉ thể , kẻ thứ hai vạn năm luôn xưởng may một đè đầu cưỡi cổ, trong lòng cũng ôm một trái tim sục sôi ý chí vươn lên.
Phó chủ nhiệm Chu của văn phòng nheo mắt bức ảnh báo, : "Chủ nhiệm Tạ, bộ đồng phục của lão Lưu và mặc trông . Phẳng phiu! Khí chất! Nhìn mà cũng thấy ghen tị, cũng sắm một bộ mặc thử ha ha."
Câu của ông chủ nhiệm Tạ sững .
Ông cẩn thận đ.á.n.h giá bộ đồng phục , quả thực mặc trông khí thế mắt, điểm mấu chốt là qua ngay những cùng một đơn vị.
Thảo nào vài nhà máy quốc doanh lớn phát quần áo bảo hộ lao động cho công nhân. Mặc cùng một kiểu quần áo, tinh thần cống hiến cũng sẽ khác biệt, một nhà ở cùng thì khí thế mới đủ mạnh mẽ!
"Mọi xem, Cung tiêu xã chúng cũng nên trang cho mỗi một bộ quần áo bảo hộ lao động ?"
Chủ nhiệm Tạ chiều suy tư, càng nghĩ càng thấy cần thiết.
Những khác thì mừng rỡ. Ây dô, còn chuyện nữa . Đồng phục của đội dự thi thế mà khai sáng cho lãnh đạo. Nếu thật sự thể phát miễn phí một bộ quần áo, bọn họ đều cảm ơn Tiểu Hứa!
Cùng lúc đó, xưởng may hai thành phố Diêm mấy ngày nay cũng đặc biệt quan tâm đến tin tức tỉnh.
Nguyên nhân là do xưởng trưởng của bọn họ vỗ đầu một cái, vung tay tài trợ một mạch hai mươi bộ quần áo cho Cung tiêu xã thành phố Diêm!
Lại còn dùng vải vóc chất lượng mới tinh!
Bên Cung tiêu xã thành phố Diêm là tỉnh thành tham gia cuộc thi phong thái kỹ năng của Cung tiêu xã tỉnh, cử tới lừa phỉnh xưởng trưởng của bọn họ, dùng ba tấc lưỡi khen lấy khen để, cái gì mà đạt giải nhất sẽ quảng cáo cho xưởng may hai!
Vượt qua xưởng may một thành phố Diêm!
Phi! Cũng chỉ xưởng trưởng của bọn họ mới tin cái lời hứa hẹn ngu ngốc đó, thật sự cung cấp miễn phí hai mươi bộ quần áo cho !
Việc thiết kế và cắt rập mới khiến trong xưởng may hai, ngoại trừ xưởng trưởng, đều hoảng hốt.
Lời lẽ bịp bợm rành rành của kẻ l.ừ.a đ.ả.o như mà xưởng trưởng của bọn họ cũng tin!
Thế là xong, xưởng trưởng nhà bọn họ giờ ngày nào cũng ôm tờ báo tỉnh ngóng tin, trông ngóng đến mức hai mắt sắp mù đến nơi .
Thư ký lén lút thở dài, thầm nghĩ xưởng trưởng giờ cũng nên rõ bộ mặt thật của đám Cung tiêu xã đấy. Còn đòi đạt giải, đòi lên báo, còn ——
Thư ký còn dứt lời than thở trong lòng, liền đột nhiên vang lên một tiếng 'Rầm'.
Cậu giật thót ngoảnh , liền thấy xưởng trưởng với vẻ mặt điên cuồng, bàn tay run rẩy cầm tờ báo, bên cạnh là chiếc ghế đá đổ.
Thư ký căm phẫn nghĩ: Đám Cung tiêu xã hại quá đáng, xem chọc tức xưởng trưởng nhà bọn họ đến mức đập ghế kìa!
Xưởng trưởng xưởng may hai kích động : "Mau, mau gọi phó xưởng trưởng, chủ nhiệm sản xuất tới đây, mở họp!"
Thư ký: "Hả?"
Thấy thư ký cứ ngớ , xưởng trưởng xưởng may hai trừng mắt toan mắng, 'Reng reng reng', điện thoại bàn trong văn phòng ông bỗng reo lên.
Vừa nhấc máy lên, đầu dây bên vội : "Xin hỏi các vị là xưởng may hai thành phố Diêm tài trợ miễn phí đồng phục cho Cung tiêu xã thành phố Diêm như báo tỉnh đưa tin ? Xưởng chúng định đặt quần áo bảo hộ lao động cho năm nay ở chỗ các vị......"
"A lô? Xưởng may hai thành phố Diêm ? Chỗ là xưởng cơ khí hàng hải Thành Thuyền, găng tay bảo hộ lao động bên các vị ? Loại lót bông dày !"
"Là xưởng may hai của thành phố đúng ? Hành động giúp đỡ đơn vị em của các vị chúng cảm động, quần áo các vị may cũng nữa. Bên là xưởng in ấn thành phố, năm nay chúng đợt tuyển công nhân mới, đặt may quần áo bảo hộ lao động ở chỗ các vị......"
Thư ký hình.
Âm thanh điện thoại bật loa ngoài, nên thể rõ mồn một những đơn đặt hàng tới tấp đổ về.
Xưởng trưởng nhà bọn họ đến ngoác cả miệng: "Được ! Làm chứ! Giảm một đồng cũng ! Lời khách sáo quá, đều là đơn vị em cả mà! Chất lượng cam đoan thành vấn đề!"
50 kiện, 20 kiện, 300 kiện......
Chỉ một chốc lát, lượng đơn đặt hàng mà xưởng bọn họ nhận gần bằng một nửa sản lượng của cả năm nay !
Hơn nữa điện thoại vẫn đang tiếp tục reo!
Bên thành phố Diêm đang náo nhiệt tưng bừng , nhóm đại công thần như Hứa Giảo Giảo đang ở nhà khách Cung tiêu xã tỉnh .
Phó chủ nhiệm Lưu đen mặt, bởi vì nhà Hạ Lâm Vân gọi điện thoại đến, hôm nay cô vẫn về nhà khách.
Phó chủ nhiệm Lưu cầm ống , giọng lạnh lùng hỏi đầu dây bên : "Ngày mai sẽ về thành phố Diêm, rốt cuộc cô ?"
Đầu dây bên gì, sắc mặt phó chủ nhiệm Lưu càng khó coi hơn.
Mọi đều tò mò bọn họ chuyện gì, nhưng khi ông , một ai dám lên tiếng hỏi thăm. Không vì lý do nào khác, gương mặt phó chủ nhiệm Lưu u ám đến mức thể vắt nước, ai mà dám vuốt râu hùm chứ.
Ngay cả Lỗ Mai lúc nào cũng ồn ào bộp chộp cũng tự ngậm c.h.ặ.t miệng .
Chỉ Hứa Giảo Giảo lặng lẽ giơ tay lên: "Chủ nhiệm Lưu, ngài quên , ngày mai đến công ty hàng ."
Cô vẫn còn nhớ rõ những từng cùng cô.
Sắc mặt Trương Xuân Lan biến đổi, bà vội kéo cô đồ ngốc nghếch nhà qua, nhỏ giọng : "Đã là lúc nào , thấy chủ nhiệm Lưu đang đen mặt , cô còn tâm trạng đùa !"
Bà nhớ ngày thường đồ thiếu tinh ý thế .
Hứa Giảo Giảo: "...... đùa."
Rốt cuộc giải thích bao nhiêu thì mấy mới chịu tin đây.
Bất đắc dĩ thật.
Phó chủ nhiệm Lưu cũng trừng mắt Hứa Giảo Giảo.
Cái cô Tiểu Hứa , tâm trạng ông đang còn cố tình chọc tức: "Cô ở , cô cũng ở , ở hết ! Đừng về thành phố Diêm nữa, nào nấy bản lĩnh lớn thế cơ mà, chi bằng xin chuyển thẳng lên Cung tiêu xã tỉnh cho !"
Hứa Giảo Giảo tự dưng giận cá c.h.é.m thớt: Đã hiểu, Hạ Lâm Vân về thành phố Diêm.
mà, " mặc kệ, đang xin phép ngài, rõ là ngày mai ở một ngày, chủ nhiệm Lưu ngài về thì cứ về ."
Hứa Giảo Giảo cứng rắn.
Chuyện cô đến công ty hàng huấn luyện một ngày bí thư Đỗ gật đầu đồng ý, cô mới sợ phó chủ nhiệm Lưu .
Hơn nữa, bất mãn với Hạ Lâm Vân thì cớ gì trút giận lên đầu cô.
Lãnh đạo thì chứ, chị đây chiều.
Phó chủ nhiệm Lưu: "......" Ông hé miệng, định gì đó nhưng gì, mặt nghẹn đến đỏ bừng.
Cái cô Tiểu Hứa , hôm nay mới khen cô xong, giờ chống đối ông?
Cho, cho dù hai ngầm quan hệ , thì, thì cô cũng thể đằng chân lân đằng đầu như thế chứ!
Bao nhiêu đang kìa, ông dù gì cũng là lãnh đạo của cô!
Hứa Giảo Giảo mặc kệ, dù thì lời cô cũng , là chính phó chủ nhiệm Lưu chịu tin, trách ai ?
Người phụ trách Cung tiêu xã Vương Trang dẫn theo một phụ trách đội dự thi khác bước tới, hai vô cùng hớn hở: "Này lão Lưu, lão Lý rủ dạo, cùng ?"
"Dạo dạo cái gì, gì mà dạo, nhà với đường, chỗ các ông chắc?!"
Bị phó chủ nhiệm Lưu đột nhiên sỉ vả một trận, chủ nhiệm Vương và vị chủ nhiệm đều ngẩn .
Làm thế , chẳng chỉ rủ dạo phố thôi , cần hỏa khí lớn ?
Chương 212: Đơn đặt hàng, đơn đặt hàng, tất cả đều là đơn đặt hàng
Chọc tức hai vị bạn già bỏ , phó chủ nhiệm Lưu tiếp tục cúi gằm mặt hờn dỗi.
Đến bữa tối, ông và Hứa Giảo Giảo mỗi cắm cúi ăn cơm của , cả buổi ai với ai câu nào, khiến cho những nhân viên bán hàng khác trong đội dự thi sốt ruột mà .
Dù nữa phó chủ nhiệm Lưu cũng là lãnh đạo mà, Tiểu Hứa cứng rắn với lãnh đạo chứ?
Đêm đó là phó chủ nhiệm Lưu tức quá, là do ăn no quá, mà nửa đêm bụng khó chịu ngủ yên, trằn trọc lăn qua lộn mãi mới lơ mơ .
Trước khi ngủ ông còn thầm nghĩ, ngày mai nếu Tiểu Hứa mà chịu cúi đầu , thì ông sẽ —— cũng thèm cúi đầu!
Sáng sớm hôm , các thành viên đội dự thi chuẩn lên đường về xách theo túi lớn túi nhỏ xuống lầu. Các đội dự thi khác cũng , sảnh lớn rộng rãi chật ních giống như lúc đến báo danh hai ngày .
Người của Cung tiêu xã Thanh Diệp cũng mặt, nhưng bọn họ rúm ró ở một góc, trông vẻ xám xịt nhếch nhác.
"Nghe bọn họ tới dự thi, phần thưởng nào cũng với tới đành, còn bí thư Đỗ mắng té tát, Cung tiêu xã Thanh Diệp bọn họ biến cuộc thi cấp tỉnh trở nên chướng khí mù mịt. Nếu sang năm còn tổ chức hoạt động như thế nữa, thì bảo thành phố bọn họ khỏi cần đến luôn! Bị phê bình mặt bao nhiêu Cung tiêu xã thành phố thế , thật đúng là mất mặt c.h.ế.t !"
Người báo cáo tình hình tình báo cho bọn Hứa Giảo Giảo chính là một nhân viên bán hàng của Cung tiêu xã khác. Giọng hề nhỏ, vẻ như định kiêng dè ai cả.
Chủ yếu là vì ăn phóng khoáng thẳng thắn.
Suy cho cùng những chuyện bẩn thỉu mà Cung tiêu xã Thanh Diệp , những ai cần thì cũng cả , đều đang căm ghét bọn họ thấu xương.
"Đừng nhắc đến đám đó nữa, mất hứng," một nhân viên bán hàng chìa đôi tay rục rịch ý đồ , cẩn thận sờ lên bộ đồng phục của Lỗ Mai, ánh mắt tràn đầy ngưỡng mộ: "Bộ quần áo quá mất, bảo là do xưởng may hai tỉnh các cô may. Quả Mơ ơi, đưa đo của cho cô, cô giúp đặt một bộ , xong xuôi thì gửi bưu điện cho với nhé."
Trải qua quen hai ngày nay, các chị em nhân viên bán hàng thiết hòa thành một khối, việc đưa yêu cầu đương nhiên gì khách sáo.
Sắc mặt kiêu ngạo của Lỗ Mai khựng : "Hả? giúp cô đặt một bộ á? Cái cá nhân đặt hàng . Hơn nữa kiểu dáng là đồ riêng cho đội dự thi chúng mà, cô thể giống y hệt !"
Không cô keo kiệt, thời nay như thời giải phóng, thợ may thể đóng cửa tự buôn bán kinh doanh. Có xưởng may nào chịu nhận đơn hàng cá nhân cơ chứ, thế chẳng là đùa !
Bên , Trương Xuân Lan cũng nhận vài lời nhờ vả "đặt hàng" từ các nhân viên bán hàng khác, ai cũng thấy quần áo của bọn họ nên .
Mấu chốt là cũng , vẫn là câu đó, cá nhân thể tự mua.
Lúc , Hứa Giảo Giảo với phong cách riêng biệt hai bàn tay trắng một bên bỗng sáng mắt lên, chen ngang đám đông.
"Ây da, các vị tỷ tỷ, đặt may quần áo đặt như các chị ," cô nhiệt tình lôi một cuốn sổ ghi chép, "Tới đây tới đây, ai cũng qua chỗ để đăng ký họ tên, đo, địa chỉ gia đình. Đơn hàng cá nhân dễ đặt, thì sẽ một đơn hàng tập thể. Đến lúc xong, trực tiếp gửi bưu điện về tận nhà cho các chị, thế chẳng giải quyết vấn đề !"
Đây đều là những đơn hàng nhờ mua hộ tự dâng tới cửa đấy!
Những khác , thấy đúng là đạo lý , lập tức dù định mua cũng thấy động lòng.
"Làm thế vấn đề gì chứ?" Có yên tâm hỏi.
Hứa Giảo Giảo mang vẻ mặt đảm bảo các vị cứ yên tâm 100%: "Có vấn đề gì chứ, trộm cướp, chỉ là mua hộ bộ quần áo thôi. vẫn thường mua giúp đồ đạc ngoài cửa hàng cho hàng xóm láng giềng nhà đấy, kinh nghiệm phong phú vô cùng, các đồng chí cứ tin tưởng !"
"Vậy lấy một bộ!"
" cũng lấy một bộ!"
" nữa!"
Hứa Giảo Giảo quản ngại phiền phức ghi chép, còn móc cuốn sổ mẫu quần áo của xưởng may hai mà phó chủ nhiệm Lưu từng đưa cho cô xem để bọn họ chọn lựa.
Thái độ phục vụ vô cùng chu đáo ân cần, trực tiếp Trương Xuân Lan và những khác ngớ .
Trương Xuân Lan một bên tức đến giậm chân, đè thấp giọng lầm bầm: "Con ranh thối việc gì ôm cái công việc tốn công vô ích gì! Đã phí sức tích sự gì!"
Bà ngờ rằng việc mà bà cho là tốn công vô ích, tay Hứa Giảo Giảo trở thành chuyện dâng tới cửa giúp cô cày cơ chế tiền của nhóm mua hộ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/nham-chuc-tai-cung-tieu-xa-toi-lam-nghe-mua-ho-o-thap-nien-60/chuong-209-214-tiet-day-cong-khai-cua-co-hua-1.html.]
Nghe tiếng âm thanh điện t.ử của nhóm mua hộ liên tục spam 'nhận đơn thành công', khóe miệng Hứa Giảo Giảo nhếch lên thật cao.
Sướng tê !
"Tổng cộng 35 đồng chí chốt đơn ở chỗ , cũng đều để địa chỉ Cung tiêu xã nơi công tác và giao tiền cho ."
Hứa Giảo Giảo cẩn thận kiểm kê rõ ràng, cẩn thận cất một xấp tiền căng phồng.
Cô vỗ vỗ n.g.ự.c, trịnh trọng cam đoan: "Thành giao, tin tưởng nhân phẩm của Tiểu Hứa , cũng sẽ để thất vọng. Lát nữa về sẽ xưởng may đặt hàng ngay cho . Đến lúc đó tiền bạc thừa thiếu thế nào thì tính tiếp, tuyệt đối để chịu thiệt!"
"Tốt quá!"
Hành động nhiệt tình của Hứa Giảo Giảo thực sự lay động ít đồng chí bán hàng.
Thời buổi , đồng chí sẵn lòng giúp đỡ khác cần báo đáp như Tiểu Hứa thực sự nhiều!
Ngay cả hình tượng của Cung tiêu xã thành phố Diêm trong mắt họ cũng nâng cao ít.
Phó chủ nhiệm Lưu một đám vây quanh khen ngợi, đến mức thấy mặt trời. Vừa bước gần định khen Tiểu Hứa vài câu, thì phát hiện cô thế mà chỉ đeo mỗi cái túi vải nhỏ xíu, cầm hành lý.
Mắt thấy xe của Cung tiêu xã tỉnh đưa bọn họ ga tàu sắp tới, phó chủ nhiệm Lưu sốt ruột thôi.
"Tiểu Hứa, hành lý của cô ?"
Hứa Giảo Giảo: " ——"
Cô định trả lời, cửa nhà khách bỗng một chiếc xe nhỏ màu đen lái tới.
Người từng thấy xe tải thì ít, thấy xe jeep cũng , nhưng loại xe nhỏ kiểu dáng độc đáo thế thì nhiều mới thấy đầu.
Một đám nhân viên bán hàng tò mò thôi, trái ngó nghiêng quan sát.
Mọi tò mò bàn tán: "Chiếc xe Cung tiêu xã tỉnh cử đến đưa chúng ga trông thật đấy, nhưng liệu nhỏ quá , nhiều thế chúng ?"
Hóa chuyện lầm tưởng chiếc xe nhỏ là đến để đưa bọn họ ga tàu.
Những khác ngẩn , đang do dự xem nên tiến lên hỏi thử .
Giây tiếp theo, liền thấy một nam tài xế trẻ tuổi mỉm bước xuống xe.
Anh sảng khoái lên tiếng: "Xin hỏi vị nào là đồng chí Hứa Giảo Giảo? là tài xế của công ty hàng , trưởng phòng Viên bảo đến đón cô."
"Trời đất!"
Công ty hàng á?
Những khác vô cùng kinh ngạc ——
"Chẳng con gái của trưởng phòng Lương mới công ty hàng tuyển ? Sao tới đón Tiểu Hứa?"
Mọi hai mặt , bầu khí cửa nhà khách bỗng chốc yên tĩnh đến mức phần kỳ quái.
Nam tài xế trẻ tuổi gãi gãi đầu: "Trưởng phòng Viên bảo đến đón chính là đồng chí Hứa Giảo Giảo mà, họ Lương."
Hứa Giảo Giảo đeo túi bình tĩnh bước từ trong đám đông: "Chào , chính là Hứa Giảo Giảo."
Tài xế thở phào nhẹ nhõm: "Chào đồng chí Hứa Giảo Giảo!"
Đám ai nấy đều mang vẻ mặt sửng sốt, cứ tưởng nhớ nhầm tên.
Trước khi lên xe, Hứa Giảo Giảo chợt nhớ điều gì, đám bạn nhỏ của Cung tiêu xã thành phố Diêm đang c.h.ế.t trân như sét đ.á.n.h.
Cô vẫy tay với phó chủ nhiệm Lưu: "À đúng , chủ nhiệm Lưu, hành lý của còn để phòng đấy, , cứ về thành phố Diêm , ngày mai mới về."
Chương 213: Đối tượng lúc của ......
Hứa Giảo Giảo rời , cửa nhà khách Cung tiêu xã tỉnh lập tức nổ tung như cái chảo nóng.
"Lão Lưu! Chuyện, chuyện là ?"
"Người của công ty hàng đến đón Tiểu Hứa nhà các ông?"
"Chẳng lẽ Tiểu Hứa cũng tuyển công ty hàng ?"
"Không lý nào, chẳng chỉ một suất thôi ?"
Một đám vây quanh phó chủ nhiệm Lưu, ríu rít hót như chim. Phó chủ nhiệm Lưu vây công là ngơ ngác nhất.
Ông ôm lấy trán nhức: "Khoan , đừng ồn nữa!" Để ông cẩn thận sắp xếp chuyện .
Sự việc là thế .
Hôm qua Tiểu Hứa với bọn họ rằng, hôm nay của công ty hàng sẽ đến đón cô việc, hơn nữa còn là do trưởng phòng Viên của công ty hàng mời cô đến để đào tạo cho của họ.
Thế hai ngày bọn họ phản ứng thế nào?
Hôm qua bọn họ phản ứng thế nào?
Bọn họ tin, một chữ cũng tin. Lúc đó ông còn thấy con bé Tiểu Hứa sĩ diện hão, hư vinh che mờ mắt, thậm chí hôm qua ông còn chút thất vọng về Tiểu Hứa.
Dù thì trẻ tuổi, tranh cường háo thắng cũng , nhưng thể dối, dối thì tính chất sự việc khác.
Bây giờ thì ?
Tiểu Hứa hề dối, là do ông đ.á.n.h giá thấp Tiểu Hứa. Nhìn cô bé tuy còn trẻ, nhưng năng lực khiến công ty hàng đích cử xe đến đón!
Quy cách tiếp đón rành rành đó, mức độ coi trọng lớn đến nhường nào chứ!
Bên , Hứa Giảo Giảo xe mặc kệ việc cô rời mang đến chấn động lớn mức nào cho những khác. Cô rút cuốn sổ ghi chép từ trong túi , đó ghi chép những kiến thức đào tạo nghi thức tiếp viên mà cô chỉnh lý cho công ty hàng trong hai ngày nay.
Cô việc luôn luôn như , nếu nhúng tay thì thôi, là cầu đến mức hảo.
Hơn nữa, trưởng phòng Viên trả cho cô tận 50 đồng thù lao giảng dạy cơ mà, t.ử tế cho .
Ở ghế lái, lái xe hôm nay là sư phụ Tống Ngọc Cương đỏ bừng mặt, lén lút qua gương chiếu hậu nữ đồng chí ở ghế hết đến khác.
Từ nhỏ đến lớn, từng gặp cô gái nào xinh đến thế, cứ như tiên nữ giáng trần .
Câu trong kịch Nam nhỉ, Tư Mã ngộ Văn Quân —— nhất kiến chung tình!
"Đồng chí Hứa Hứa Hứa Hứa, nếu cô say xe thì nhớ với một tiếng nhé."
Lấy hết can đảm, mới ấp úng thốt một câu như .
Nói xong liền lập tức hối hận. Thật phóng khoáng chút nào, đang mất mặt các nam đồng chí của quốc gia !
Hứa Giảo Giảo dồn hết tâm trí cuốn sổ ghi chép, chú ý đến "tài xế sư phụ" ở phía .
Cô thèm ngẩng đầu lên, thuận miệng đáp lời: "Cảm ơn tài xế sư phụ, say xe."
Tài xế sư phụ thất vọng thở dài.
Suốt chặng đường rẽ trái rẽ , chiếc xe rời khỏi thành phố. Càng đường càng hẻo lánh, đường nhựa bằng phẳng cũng dần trở nên gập ghềnh lồi lõm.
Trong sự xóc nảy, thêm hơn một tiếng đồng hồ trôi qua, chiếc xe cuối cùng cũng dừng .
Từ xa, thể thấy những tòa kiến trúc với tường cao uy nghiêm, cánh cổng sắt lớn, và hai đồng chí quân nhân đội mũ lính thẳng tắp bồng s.ú.n.g canh gác.
Tất cả đều thể hiện tính chất đặc thù của công ty hàng thời đại .
Bọn họ quản lý theo kiểu quân sự hóa.
"Anh Trần, phiền thông qua cho, giấy tờ đây ạ."
Hứa Giảo Giảo lặng lẽ trong xe, lắng tài xế sư phụ ở phía giao lưu thành thạo với lính gác.
Một từ bốt gác bước , nhận lấy giấy tờ kiểm tra kỹ lưỡng, ánh mắt sắc bén lướt qua Hứa Giảo Giảo trong xe: "Bên trong là chuyên gia mới mà trưởng phòng Viên mời tới ?"
Tống Ngọc Cương hối thúc: " ạ, Trần xem xong , em sắp đuổi kịp buổi huấn luyện ."
Người gọi là Trần trả giấy tờ cho , trong giọng mang theo ý : "Ai bảo thằng nhóc hôm qua lười biếng trong lúc huấn luyện. Vào !"
Bị vạch trần gốc gác, tai Tống Ngọc Cương đỏ bừng. Anh vội vàng lên xe, đóng sầm cửa lái vụt .
Anh Trần thật là! Cái cần , cái !
Cũng đồng chí Hứa Giảo Giảo trong xe thấy .
Nhìn chiếc xe ô tô lái , đội trưởng Trần lắc đầu, mắng một câu: "Thằng nhóc thối!"
Nửa tháng một nhóm tân binh quân từ trường Hàng Bắc Tỉnh chuyển đến. Một đám thanh niên trai tráng nhiệt huyết bừng bừng, ôm ấp hoài bão chinh chiến bầu trời vì tổ quốc mà tiến trường Hàng . Đều là những nhân vật con cưng của trời, ai nấy đều ngạo mạn phục ai, đều là những thành phần khó trị. Huấn luyện viên mỗi ngày chỉ thể tay tàn nhẫn dẹp loạn.
Này chẳng , hôm qua Tống Ngọc Cương lười biếng vặn huấn luyện viên tóm cổ. Hôm nay trưởng phòng Viên tìm đón chuyên gia huấn luyện, thằng nhóc Tống Ngọc Cương lập tức trưng dụng.
Lúc , Tống Ngọc Cương vác khuôn mặt nhăn nhó khỏi cửa đón , lúc về tươi như hoa khiến một ông chú hậu cần đang bận rộn cũng tò mò hỏi.
"Tiểu Tống, đón đồng chí chuyên gia về ? Người ?"
Tống Ngọc Cương lách sang một bên, để lộ 'chuyên gia' Hứa Giảo Giảo ở phía .
"Chú ơi, mắt chú kém quá , đang ở đây !"
Ông chú hậu cần đẩy chiếc mũ công tác đầu, chăm chú , quả nhiên thấy cô gái nhỏ xinh mơn mởn phía Tống Ngọc Cương.
Ông ngạc nhiên: "Thằng nhóc , lừa đấy ? Cô gái còn lớn bằng con gái nữa, là chuyên gia ? Hay là đón nhầm , coi chừng trưởng phòng Viên tố cáo với huấn luyện viên đấy!"
Tống Ngọc Cương ha hả, cũng giải thích với ông, dẫn Hứa Giảo Giảo tiến thẳng về phía tòa nhà văn phòng.
Hai sắp đến tòa nhà văn phòng của công ty hàng thì vặn đụng một đội đang chạy bộ huấn luyện chạy ngược chiều tới. Tất cả đều là thanh niên trẻ tuổi cắt tóc húi cua, mặc áo ba lỗ đen, quần huấn luyện, ai nấy cơ bắp rắn chắc, hormone nam tính tỏa mãnh liệt.
Người vẫn thường trai đều nộp cho quốc gia, đám đồng chí quân nhân đang thở hổn hển cái nắng gay gắt , nào nấy đều hình thể dương cương vượt bậc.
Đặc biệt là lính trẻ dẫn đầu đội ngũ đang chạy, dáng cao ráo chân dài, lông mày rậm mắt sáng, chuẩn một mỹ nam da ngăm đen điển hình.
Đội ngũ ngang qua hai , đối phương lơ đãng nhướng mắt lên, liếc về phía Hứa Giảo Giảo ——
'Vãi nồi!'
Hứa Giảo Giảo kinh ngạc đến mức đôi mắt hoa đào trợn tròn xoe.
Cô cô cô, cô lầm chứ? Người đó là —— Tông Lẫm?!
Tống Ngọc Cương thấy các đồng đội bắt đầu huấn luyện, sốt ruột. Mới hai bước, chợt phát hiện đồng chí Hứa Giảo Giảo phía từ lúc nào ngẩn ngơ tại chỗ.
"Đồng chí Hứa?" Anh tò mò gọi.
Hứa Giảo Giảo cuối cùng cũng hồn.
Cô rối rắm một chút, nhịn mà hỏi thăm Tống Ngọc Cương: "Tài xế sư phụ, đội là ai ?"
Tài xế sư phụ. Tống Ngọc Cương mang khuôn mặt hổ giải thích: "...... Đồng chí Hứa, chuyện đó, tài xế của công ty hàng , bác Trương tài xế hôm nay cơ thể khỏe xin nghỉ, trưởng phòng Viên mới bảo đón cô. Thật là tân binh năm nay chuẩn nhập học Học viện Chỉ huy Không quân. Trường chúng đang tiến hành cải tổ, nên mượn địa điểm của công ty hàng để huấn luyện. Những cô thấy đang huấn luyện đó, đều là chiến hữu của cả đấy!"
Là một may mắn vượt qua trăm ngàn khó khăn thử thách, qua các vòng kiểm tra thể lực và thi lý thuyết khắt khe, rốt cuộc cũng chọn trường Hàng , tương lai sẽ là một lính quân quang vinh, đồng chí Tống Ngọc Cương vô cùng kiêu ngạo.
Anh phận của , khó để nhận chút ý tứ khoe khoang cơ bắp, thể hiện thực lực với đồng chí Hứa Giảo Giảo.
Ngờ đồng chí Hứa chỉ đắm chìm trong suy nghĩ của riêng .
Hoàn chút ý định tán thưởng !
Thế khác xa so với những gì tưởng tượng!
Chương 214: Tiết dạy công khai của cô Hứa (1)
"Rầm!"
Người dẫn đầu là Tông Lẫm đột ngột dừng chân, những phía kịp phản ứng, nọ đ.â.m sầm giống như đoàn tàu dồn toa.
Võ Anh Hùng ôm cằm đau điếng kêu lên oai oái: "Đại ca! Anh cái trò gì thế! Cằm của em sắp rụng đây !"
Những khác cũng va chạm nhẹ, ai nấy đều xuýt xoa kêu đau.
"Đại ca, em cô gái xinh , nhưng cũng thể đến ngẩn ngơ như thế chứ, suýt chút nữa thì dẫn cả lũ đ.â.m sầm cây ."
Nhìn cách giữa Tông Lẫm và cái cây nghiêng ngả mặt đầy mười xăng-ti-mét, các thành viên phía mà đau đầu.
Đội ngũ dừng , các thành viên thở dốc nổi lên hứng thú hóng hớt.
Đám thanh niên trẻ tuổi bắt đầu bàn tán về nữ đồng chí , giọng vui vẻ pha chút ngượng ngùng đặc trưng của trai tơ.
"Nói thật chứ, nữ đồng chí xinh thật đấy! Từ bé đến lớn tao thấy ai như thế, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng trẻo mịn màng..."
"Trời ơi, còn xinh hơn cả hoa khôi thôn bọn tao!"
Càng càng hăng say.
"Câm miệng!"
Tông Lẫm cau mày thật sâu.
Biểu cảm của lúc thực sự đáng sợ, những phía đang định bàn tán sôi nổi lập tức im bặt.
Tông Lẫm đầu chằm chằm bóng dáng hai biến mất trong tòa nhà văn phòng của Công ty Hàng .
Anh chắc chắn tuyệt đối lầm!
Hứa Giảo Giảo, mà ngày đêm mong nhớ, tại xuất hiện ở căn cứ Công ty Hàng tỉnh Đông?
Giờ khắc , trái tim đang đập loạn nhịp như tiếng trống trận, đang mãnh liệt cho chủ nhân thể đang hưng phấn và kích động đến nhường nào.
Tông Lẫm bĩu môi, vẻ mặt đầy oán trách.
Ở nơi thấy, cô thể cùng nam đồng chí khác , mà thèm hồi âm cho lấy một lá thư!
Chẳng lẽ cô quên mất là đối tượng của ai !
‘Hắt xì’!
Đang ngon lành, Hứa Giảo Giảo đột nhiên ngứa mũi hắt một cái, cứ như ai đang lưng cô .
Tống Ngọc Cương vô cùng lo lắng: "Đồng chí Hứa, cô cảm lạnh chứ?"
Hứa Giảo Giảo xua tay với : "Đồng chí Tống, chúng tranh thủ thời gian đến văn phòng Trưởng phòng Viên , cũng thể chậm trễ thời gian huấn luyện của ."
Mặt Tống Ngọc Cương đỏ bừng, chút ngượng ngùng : ", sợ chậm trễ. Trừ đại ca của chúng , thành tích huấn luyện của là nhất đội đấy!"
"Vậy giỏi thật đấy."
Nhất Niệm Vĩnh Hằng, theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
Hứa Giảo Giảo khách sáo khen một câu, cô nghiêm túc về phía nên thấy khuôn mặt đồng chí Tống Ngọc Cương đột nhiên đỏ bừng như m.ô.n.g khỉ.
Đến văn phòng Trưởng phòng Viên, Tống Ngọc Cương gõ cửa.
"Mời ."
Hứa Giảo Giảo bước liền thấy Trưởng phòng Viên mặc quân phục đang việc.
"Trưởng phòng Viên." Cô chào hỏi.
Trưởng phòng Viên đợi ở văn phòng từ sớm, cuối cùng cũng chờ , ông lập tức híp mắt: "Tiểu Hứa đến , Tiểu Tống vất vả ."
Ông thêm hai câu cảm ơn với Tống Ngọc Cương, lúc mới lưu luyến rời mà rời .
Là từng trải, Trưởng phòng Viên nhướng mày một cái là manh mối, trẻ tuổi a, trái tim xao động .
Ông thật sự quý mến Tiểu Hứa, Tiểu Tống bất luận là diện mạo phận tương lai đều xứng đôi với Tiểu Hứa, điều, công việc đang gấp rút, ông lòng mai mối nhưng thời gian a!
Trưởng phòng Viên mời Hứa Giảo Giảo xuống, đại khái qua tình hình lớp tiếp viên mới cho cô : "Lớp tổng cộng 50 , cũng ngại thật với cô, cuối cùng lẽ một nửa cũng giữ . mời Tiểu Hứa cô hôm nay tới là vì lý do gì chắc cô cũng , nhưng buổi huấn luyện phục vụ lễ nghi hôm nay, học sinh của cô chỉ những tiếp viên mới sắp nhận việc, mà còn cả các giáo viên trong tổ huấn luyện bộ phận phi hành của chúng nữa."
Hứa Giảo Giảo kinh ngạc, cô rõ ràng, những giáo viên trong tổ huấn luyện nào cũng dạng , hoặc là giáo sư đại học, hoặc là diễn viên múa chính của đoàn văn công. Giờ bắt cô dạy cho những "học sinh" là những nhân vật tầm cỡ trong lĩnh vực chuyên môn của họ, trái tim bé nhỏ của cô run rẩy a.
Trưởng phòng Viên ha hả: "Cô cần căng thẳng, buổi huấn luyện của cô tương đương với một tiết học công khai, cũng cưỡng ép ai cả, chỉ cho phép các giáo viên đó tự do đến dự thính, họ đến thì đến, thì ai ép buộc."
Chủ yếu ông vẫn cho nhiều trong Công ty Hàng nhận thức tầm quan trọng của lễ nghi tiếp viên, phục vụ rỗng tuếch và phục vụ tình , cái nào ưu cái nào kém, chỉ cần xem qua bài giảng của Tiểu Hứa là thể thấy rõ ràng ngay.
Con đường thi hành quy phạm lễ nghi tiếp viên thể sẽ thêm nhiều đồng chí gia nhập.
Nếu ngay cả các giáo viên trong tổ huấn luyện cũng thể hiểu sự cần thiết của quy phạm lễ nghi tiếp viên, khiến học viên đồng tình với cô .
Hóa là Khương Thái Công câu cá, nguyện ý thì c.ắ.n câu.
Vậy thì Hứa Giảo Giảo yên tâm .
Nói chừng những vị đại giáo sư, diễn viên múa chính thấy cô tuổi còn nhỏ, đến dự thính cũng chẳng thèm đến chứ.
"Vâng thưa Trưởng phòng Viên, chúng bắt đầu thôi."
Hứa Giảo Giảo dây dưa lằng nhằng, nội dung giáo án cô chuẩn cho khá nhiều, thời gian một ngày c.h.ặ.t chẽ, vô cùng gấp gáp, cô tranh thủ việc.
Trưởng phòng Viên ngạc nhiên: "Cô, cần chuẩn một chút ?"
Hứa Giảo Giảo bình tĩnh lấy cuốn sổ tay trong túi xách , vẫy vẫy: "Cháu chuẩn xong ạ."
Khả năng thực hiện công việc khiến ý định đào góc tường Cung Tiêu Xã của Trưởng phòng Viên rục rịch trỗi dậy.
"Nghe gì ? Vị chuyên gia huấn luyện lễ nghi tiếp viên mà Trưởng phòng Viên mời từ bên ngoài về trẻ lắm đấy!"
"Thật á? Không bảo là chuyên gia ? Chuyên gia mà trẻ á?"
"Là thật đấy! Còn trẻ hơn cả cô giáo Liễu nữa!"
Trong sân huấn luyện rộng lớn, các học viên nữ tiếp viên hàng mới mặc đồng phục học viên màu xanh lam, xếp bằng mặt đất, một câu một lời thì thầm bàn tán.
Vừa loa phát thanh thông báo khẩn cấp, yêu cầu lứa học viên đến tham gia huấn luyện, bất kể đang học chuyên ngành học hình thể, thiếu một ai.
"Vừa tớ thấy giáo sư Vương, thầy ngay phía !"
"Còn cô giáo Liễu nữa! Tớ thấy cô cũng đến!"
"Ôi chao! Vị chuyên gia nào mà oách thế, chẳng những dạy cho học viên chúng , mà ngay cả giáo viên cũng học?"
"Không , chúng ngày nào cũng huấn luyện khép kín ở đây, gì tin tức gì. Trưởng phòng Viên đáng ghét quá, còn cho chúng tiếp xúc với lứa quân bên trường hàng , phòng chúng như phòng trộm !"
Một nữ học viên xinh yểu điệu mạnh dạn lên tiếng.
Những khác trêu chọc cô : "Ái chà, đây là để ý bộ đội nào hả? Chỉ cần thể ở , còn sợ tổ chức giới thiệu cho ?"
"Đi , liên quan gì đến các !"
"Ha ha ha còn hổ nữa kìa!"
Các nữ học viên ngày thường huấn luyện vất vả, hiếm khi tụ tập một chỗ mà cần tấn, bơi lội gì đó, đề tài chuyện tự nhiên cũng nhiều lên, khí khá thoải mái.
Hứa Giảo Giảo ôm cuốn sổ tới, liền thấy một đám cô gái như , cùng với một hàng các giáo viên tổ huấn luyện bộ phận phi hành phía các cô gái.
Trưởng phòng Viên cũng ở trong đó, ông còn dáng hình mang theo một quyển sổ, bày tư thế ghi chép.
Thấy Hứa Giảo Giảo sang, ông cho cô một ánh mắt khích lệ.
Hứa Giảo Giảo: "..." Trời đất ơi, đám đông nghìn nghịt thế , cô quên xin cái loa ?