Ngày tiễn đưa Lý Thu Sinh xuất quan, Tưởng Vân sức thổi một hồi "Khóc Tang Lộ", "Quay Đầu Lại Vọng Nguyệt" và "Nỗi Thê Lương Khôn Xiết".
Bởi vì nhận tiền của nhà họ Lý, Tưởng Vân thổi hăng say lạ thường, ba khúc nhạc tuần vô hạn, cứ thế cho đến khi Lý Thu Sinh mồ yên mả .
Chờ Tưởng Vân cất kèn xô-na trở điểm thanh niên, bất kể là thích bạn bè đưa tang quần chúng ăn dưa vây xem, đều cùng thở phào nhẹ nhõm một .
"Hóa thật sự khúc nhạc cần lời nào cũng khiến rơi lệ a..."
"Thanh niên trí thức Tưởng thật là hảo bản lĩnh!"
"Sau nhà ai hỉ sự tang sự, đều thể tìm thanh niên trí thức Tưởng tới thổi một chút, tuyệt đối náo nhiệt."
Con dâu của Lý Thu Sinh danh tiếng trong thôn vốn lắm. Cô tính tình đanh đá, từ khi gả nhà họ Lý liền nắm thóp chồng c.h.ặ.t chẽ. Cô bảo hướng Đông, chồng cô dám hướng Tây; cô bảo cho ch.ó ăn, chồng cô dám cho gà ăn.
Lúc Lý Thu Sinh còn sống, cảm thấy con trai quá hèn nhát, thường xuyên nhắc nhở con trai vài câu. Con trai ông tai qua tai , bao giờ dám vùng lên nào, ngược lời truyền đến tai cô con dâu, khiến cô vẫn luôn ý kiến với ông.
Trong lòng ý kiến, ngoài mặt tự nhiên sẽ sắc mặt .
Con dâu nhà họ Lý tự thấy chỉ là quản chồng nghiêm một chút, chứ từng chuyện gì với nhà họ Lý, dựa mà soi mói, dựa mà coi là sư t.ử hà đông?
Cô cảm thấy là do bố chồng Lý Thu Sinh đúng.
Mãi cho đến khi thấy chồng gục bên mộ cha già như một đứa trẻ 40 tuổi, con dâu nhà họ Lý ngộ , cũng mềm lòng.
Cô tự sờ lương tâm hỏi một câu, nếu con trai cô vợ nắm thóp, cố tình đối đầu với cô , cô sẽ tâm trạng thế nào?
Suy bụng bụng như , con dâu nhà họ Lý trong lòng liền tha thứ cho Lý Thu Sinh.
Lại sang Lý Hoa Lan cũng đang gục bên mộ Lý Thu Sinh đến đứt ruột gan, những lời Lý Hoa Lan , một ngọn lửa vô danh trong lòng con dâu nhà họ Lý bùng lên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/nhat-ky-an-dua-cua-than-y-thap-nien-70/chuong-117.html.]
Lý Hoa Lan luôn miệng em nhà hèn nhát, nhưng cô thì hèn nhát ?
Cô nếu cứng rắn một chút, liệu chồng đ.á.n.h hết đến khác?
Con dâu nhà họ Lý thầm nghĩ, nếu cô là Lý Hoa Lan, hoặc là sớm ly hôn, hoặc là đ.á.n.h cho gã đàn ông nát rượu mượn rượu càn thành cháu trai dám uống rượu , còn chiều thói mượn rượu càn của ? Đừng hòng!
Nhìn bộ dạng Lý Hoa Lan hiện tại xem, là cha ruột, là cứu tinh đấy chứ!
Con dâu nhà họ Lý đến mặt Lý Hoa Lan, một phen túm Lý Hoa Lan dậy, cô nghiêm mặt : "Cô cái gì mà ? Cha mất , em cô và em dâu còn ở đây mà! Trước lúc cha còn sống, ông ở đó, em dâu trăm triệu thể cô xuất đầu. bây giờ cha mất , nhà đẻ cô chỉ còn mấy chúng , chúng mặt cho cô thì ai mặt?"
"Tên rể khốn nạn của nếu còn dám uống say mượn rượu càn với cô, cô cứ bảo , chuồng bò đội sản xuất vắt năm cân nước đái bò chuốc cho uống hết, xem còn dám uống rượu ! Cái thứ gì , ở bên ngoài thì bản lĩnh bằng cái móng tay cũng , hèn như con thỏ đế, về đến nhà thì giở thói côn đồ với vợ, đều là do cô chiều hư đấy."
" mà là cô, sớm đ.á.n.h cho sinh hoạt thể tự lo liệu !"
Chồng của Lý Hoa Lan đang ngay bên cạnh, con dâu nhà họ Lý , sợ tới mức run b.ắ.n , hổ lành: "Ây da, uống rượu, thật sự uống..."
Hắn từng thấy con dâu nhà họ Lý nổi điên, cũng chiến tích huy hoàng cô lập nên khi mới gả về đây.
Lý Thu Sinh là dân ngụ cư, trong thôn luôn mấy kẻ tâm địa xa thích bắt nạt khác. Bản chẳng bản lĩnh gì, liền cứ bắt nạt những trông vẻ dễ bắt nạt để thể hiện địa vị của .
Lúc con dâu nhà họ Lý mới gả về, Bạch Gia Trang còn cảm thấy Lý Thu Sinh là dân ngụ cư, tìm cớ tới bắt nạt, nọ còn c.h.ử.i lây sang cả con dâu nhà họ Lý.
Con dâu nhà họ Lý là một tàn nhẫn, ban đầu lên tiếng mà lẳng lặng về nhà.
Mọi còn tưởng cô vợ mới cưới da mặt mỏng, dám lớn chuyện. Nào ngờ con dâu nhà họ Lý về nhà xách ngay một thùng phân từ hố xí , trực tiếp tạt thẳng tên lêu lổng đang bắt nạt ở cổng nhà, còn tuyên bố tên lêu lổng qua cửa nhà cô một , cô sẽ tạt một ... Sau đó mấy ngày, tên lêu lổng cứ ốm đau liên miên, sốt cao mãi hạ, nhà nghèo rớt mồng tơi, tiền đưa bệnh viện, ở nhà nửa tháng thì c.h.ế.t.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.