"Chị mà đứa con gái như em, chắc chị tức đến bỏ ăn mất, ngốc thế chứ? Một lòng một đều dồn hết đàn ông."
Tưởng Vân kinh ngạc đến khép miệng.
Lát , cô dở dở : "Chị, em nhớ , nhưng Bạch Xuyên như thế !"
"Hiện tại , nhưng thì ? Người thần thánh, lúc nào ý chí lung lay, hoặc hồ ly tinh câu mất hồn, khó tránh khỏi sẽ lúc tư tưởng kiên định. Lão Mạnh nhà chị hồi ..."
Chị Mạnh đột ngột im bặt, lầm bầm một câu gì đó mơ hồ Tưởng Vân rõ, ngay đó chị : "Tóm em cứ chị, chuẩn sai !"
"Phụ nữ sống là trang điểm cho tươi như hoa, em tiết kiệm tiền cho nó, sẽ đứa hổ nào đó nhớ thương cái ví tiền của nó đấy! Bạch Xuyên tuổi trẻ tài cao, khối đang nhăm nhe trong lòng đấy! Hồi lúc Bạch Xuyên tuyên bố yêu, trong bộ đội ít cô gái trẻ đau lòng lắm đấy."
Nghe chị Mạnh xong, về phòng Tưởng Vân liền thiết lập mô-đun dệt đan cho hai cái áo len lông cừu. Một cái dáng dài mặc đến đầu gối, một cái dáng ngắn croptop đến rốn.
Chị Mạnh đúng, cô cũng chăm chút cho bản , thể lúc nào cũng nghĩ tiết kiệm cho Bạch Xuyên .
Đàn ông đều chung một đức hạnh, bạn càng nghĩ cho họ, họ càng coi trọng bạn.
Tuy nhiên, Tưởng Vân vẫn còn một điểm thắc mắc.
Cô thì đàn ông trong quân đội đều hôi chân, lúc mới đ.á.n.h giá Bạch Xuyên cao điểm, chứ mấy cô gái trong quân đội chẳng lẽ ... Chẳng lẽ con gái trong quân đội đều xuề xòa vệ sinh, khẩu vị mặn thế ?
Hơn nữa lời dặn dò của chị Mạnh cũng sai.
Bạch Xuyên vốn dĩ mang thuộc tính trêu hoa ghẹo nguyệt. Hồi lúc tin tức cô và Bạch Xuyên xác định quan hệ cái loa phóng thanh Bạch Mẫn truyền ngoài, ở Đội sản xuất Hồng Kỳ khối cô nàng lườm nguýt cô cháy mắt, lòi thêm cô ả Bạch Ngọc Đào... Không ngờ đến, trong quân đội mà Bạch Xuyên vẫn là miếng mồi ngon.
Tưởng Vân quyết định bữa trưa sẽ thèm để ý đến Bạch Xuyên.
Lửa trong phòng cháy vượng, Tưởng Vân sai Vân Trù nấu cho ba món mặn ba món chay, sáu món tất cả, còn hấp cơm. Cô ăn xong xuôi, đem phần cơm thừa rang với trứng cho Bạch Xuyên, để ủ bếp lò, về phòng ngủ.
Bạch Xuyên kết thúc phiên trực trở về, vài câu của chị Mạnh mang đến cho một "câu hỏi t.ử thần".
Anh thấy cửa mở, đẩy cửa , thấy ai ở phòng khách, ngó bếp cũng chẳng thấy Tưởng Vân, chỉ ngửi thấy mùi dầu mỡ thoang thoảng. Mở vung nồi xem, là một phần cơm rang.
Cơm rang là cực phẩm, sắc hương vị đều đủ cả, đặt bàn ăn nhà khác thì chắc chắn tranh cướp, nhưng Bạch Xuyên tay nghề của Tưởng Vân nuôi cho sành miệng . Nhìn bát cơm rang , cảm thấy giống đồ ăn trưa cho lắm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/nhat-ky-an-dua-cua-than-y-thap-nien-70/chuong-226.html.]
Ăn trưa mặn chay? Ít nhất cũng hai món chứ.
Anh đậy nắp nồi , phòng ngủ, thấy Tưởng Vân đang ngủ, hỏi: "Em thế? Trong khỏe ?"
Tưởng Vân trợn trắng mắt, phản ứng.
Bạch Xuyên vòng sang bên giường, thấy Tưởng Vân mở mắt nhưng trả lời , trong lòng ngớ , cảm giác nguy cơ dâng lên.
"Thế là ? Sáng nay còn êm , trưa về ... Anh chọc giận em chỗ nào ?"
Tưởng Vân tiếp tục trợn mắt.
Bạch Xuyên xuống giường, đưa tay định cù lét Tưởng Vân.
Tưởng Vân tát một cái bay tay Bạch Xuyên , hít sâu một , nở nụ giả trân : "Em vài chuyện về ."
Bạch Xuyên trợn tròn mắt, cảm giác lời Tưởng Vân sắp bất lợi cho , cũng dám cợt nhả nữa, nghiêm túc hỏi: "Chuyện gì?"
"Nghe ở trong quân đội hoan nghênh lắm."
Bạch Xuyên gật đầu: " thế, hoan nghênh, chuyện bình thường mà? Sao em vì cái mà giận?"
Nghe câu trả lời ông gà bà vịt , Tưởng Vân bực : "Em , ở quân đội các đồng chí nữ hoan nghênh? Hồi lúc bảo yêu, còn nhiều đồng chí nữ đau lòng?"
Bạch Xuyên: "..."
Mặt đầy vẻ khó hiểu và nghi hoặc: "Có việc á? Sao nhỉ?"
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Tưởng Vân nghẹn họng. Cô biểu cảm của Bạch Xuyên giống như đang giả vờ, trong lòng cũng do dự theo. Chẳng lẽ chị Mạnh dối? Cũng đến mức thế chứ.
Cô hỏi: "Thế chuyện ở Bạch gia trang nhiều cô gái, chị dâu nhỏ thích ? Chuyện Bạch Ngọc Đào thích , ?"