Lúc đó Tưởng Vân và Bạch Xuyên đang chuẩn cơm trưa. Sáng ăn nhiều quá nên giờ vẫn thấy đói.
Nhân viên tổng đài gõ cửa thình thịch, Bạch Xuyên mở cửa.
Nhân viên chuyển lời trong điện thoại, Tưởng Vân đang thái rau trong bếp tay khựng , con d.a.o thớt đột nhiên nặng tựa ngàn cân, nhấc nổi.
Bạch Xuyên cảm ơn nhân viên tổng đài, bếp thấy Tưởng Vân ngây như phỗng, giọng run run: "Tưởng Vân, Tưởng Vân, em thế?"
Tưởng Vân lắc đầu, tiếp tục thái rau, giọng bình tĩnh: "Em ."
"Sao thể , em đừng lừa . Anh xin nghỉ ngay đây, ga mua vé tàu, em ở nhà đợi , đưa em về nhà."
Bạch Xuyên mặc quần áo định .
Tưởng Vân buông d.a.o xuống: "Không cần , em tự về là . Anh huấn luyện tân binh, còn chuẩn Liên Xô. Việc nước quan trọng, đáng vì chút chuyện nhà em mà lỡ dở."
"Ông mất , em chỉ bất ngờ thôi, việc vẫn tiếp diễn. Anh tưởng là nhân sâm ngàn năm chắc, chạy về đấy là cứu sống ông ? Hơn nữa, em với ông cũng chẳng thiết gì, chỉ là về tình về lý, em về đưa tiễn ông đoạn đường cuối. Em ở nhà nấu cơm, mua vé, mai em ."
Thái nốt chỗ rau còn dở, Tưởng Vân khoác áo, dắt xe đạp cửa.
Tưởng Vân đạp xe đến ga tàu Cừ Châu, hỏi rõ chuyến tàu và thời gian từ Cừ Châu Nguyên Thành. Cô liếc tấm vé trong tay một hành khách, dùng gian trú ẩn chép một tấm y hệt.
Tấm vé là để mang về cho Bạch Xuyên xem, chứ thực cô vẫn định "lái" gian trú ẩn về cho nhanh và thoải mái.
Không gian trú ẩn quả hổ danh là kết tinh của nền văn minh khoa học kỹ thuật và tiên hiệp, tấm vé chép giống y hệt vé thật mua tại ga, sai một ly.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/nhat-ky-an-dua-cua-than-y-thap-nien-70/chuong-242.html.]
Nếu chỗ nào lộ sơ hở thì chỉ thể là vị trí ghi tấm vé chắc chắn sẽ bán cho khác. Nếu cầm vé giả lên tàu thật, xung đột là điều khó tránh khỏi, và cái cảnh "xã hội tính t.ử vong" ( hổ c.h.ế.t) chắc chắn sẽ xảy .
Tưởng Vân tiếc tiền mua vé tàu, nhưng cô cũng chẳng định tàu, bỏ tiền mua một tấm vé dùng thì thật phí phạm.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Cất tấm vé "hàng fake cao cấp" túi, cô trở về khu gia thuộc. Bạch Xuyên vẫn yên tâm về cô, mở miệng là khuyên giải: "Tưởng Vân, em nghĩ thoáng chút, c.h.ế.t thể sống . Em về nhà, ngoài việc lo hậu sự cho bố chu đáo, đừng quên chăm sóc . Người nhắm mắt xuôi tay là hết, ở mới chịu đựng nỗi đau và hồi ức dài đằng đẵng..."
Tưởng Vân Bạch Xuyên, đang nhớ đến bố , bèn : "Hai chúng giống . Anh nhớ bố , chắc là do họ đối xử với . bố em đối với em thì bình thường, tuy để em đói khát, nhưng cũng chẳng thể gọi là gì."
"Chuyện xuống nông thôn hồi em kể với . Ông thiên vị chị gái và em trai em thì , nhưng đối với em là sự tổn thương. Nghĩa t.ử là nghĩa tận, em hận ông , sẽ đưa tiễn ông đàng hoàng đoạn đường cuối cùng."
"Mẹ em ... haizz, tính tình quá nhu nhược, cả đời bố em bắt nạt. Trong ký ức của em, bà chủ kiến nhất là lúc lén đưa tiền tích cóp cho em khi em xuống nông thôn. Còn chuyện gì bà cũng theo bố em. Thế mà bố em vẫn thường xuyên đ.á.n.h bà ."
"Bố em sống thành hình mẫu đàn ông em ghét nhất, em sống thành kiểu em đ.á.n.h c.h.ế.t cũng trở thành."
"Bố em mất , em đáng giận dỗi với nữa. Tiền nên cho , em sẽ cho, với một tiếng, đừng để đến lúc đó trách em. Nếu đưa, em sẽ tự kiếm tiền đưa, em phụng dưỡng bà ."
"Vừa nãy nhân viên tổng đài rõ , chị em lấy chồng thành góa phụ, tái giá còn , m.a.n.g t.h.a.i đứa con từng gặp mặt của ông rể em cũng chẳng , nhà chồng chị em cho chị bước nữa cũng khó ."
"Trông chờ chị em phụng dưỡng thì chắc em uống nước lã cầm mất. Em trai em tính tình giống hệt , dễ là hiền lành, da mặt mỏng, khó là nhát cáy. Hai đều dựa , em gánh vác thôi. Nếu tiếc tiền nuôi vợ, chờ sang năm em , em sẽ nghĩ cách kiếm tiền, tóm thể để bà đói rét."
Tưởng Vân những lời cốt để tiêm phòng cho Bạch Xuyên. Cô nuôi Triệu Hồng Mai thì cần gì kiếm thêm tiền? Chút tiền rơi từ kẽ tay cô cũng đủ cho bà Triệu tiêu xài .
Bạch Xuyên sầm mặt hỏi Tưởng Vân: "Anh là loại như thế ? Cây lặng mà gió chẳng ngừng, con nuôi mà cha chẳng còn. Hai kết hôn, em cũng là , nuôi thì gì mà tiếc? Chưa kể giờ hai đứa cũng chỉ còn mỗi một lớn . Cần nuôi thì nuôi, cần tiêu thì tiêu, chờ em sinh con còn trông cậy giúp trông cháu chứ."