Chị Mạnh liếc con trai Mạnh Hoa Đông đang quy củ bài tập ở nhà, dặn dò: "Hoa Đông, con đừng học suốt thế, học mệt thì ngoài dạo, chạy hai vòng, tìm bạn học chơi một lát ."
Mạnh Hoa Đông đầu cũng chẳng ngẩng lên: "Con ..." Giọng điệu tràn đầy sự thiếu kiên nhẫn và qua loa.
Chị Mạnh bất lực lắc đầu.
Đợi hai đạp xe khỏi khu gia đình, Tưởng Vân mới hỏi chị Mạnh: "Thằng bé Hoa Đông nhà chị... đam mê học tập đến mức dứt ?"
" thế, thể là cái bánh vẽ cô vẽ cho nó quá lớn quá thơm, giờ nó đòi nhảy lớp. Chủ động xem hết sách phát ở trường, nài nỉ lão Mạnh mượn sách lớp lớn hơn cho nó, về nhà tự học. Gặp chỗ hiểu thì hỏi lão Mạnh, nếu lão Mạnh chắc chắn thì nó mang đến trường tìm thầy cô."
"Vì chuyện mà mời phụ ... Cô giáo tiểu học của cháu bảo, nếu cứ đà thì thể sắp xếp cho Hoa Đông nhảy lớp. Cô bảo nó cứ từng bước chắc chắn mặt đất , nhảy lớp sớm quá, sách học thì thế nào? Nó học cùng học sinh lớp lớn, liệu bắt nạt ?"
Tưởng Vân cảm thấy chị Mạnh lo xa quá: "Có bắt nạt , chị chú ý quan sát một chút là mà? Con cháu tự phúc của con cháu, chị bớt lo lắng mấy chuyện đó . Lo lắng ích gì? Đường là do tự , quyết định là do tự . Lúc nó học, chị với Mạnh ép nó học, nó lọt tai ? Có lời chị ?"
"Thằng bé Hoa Đông nhà chị tính tình bướng cố chấp, giờ nhận định học tập thì chị cứ để nó học, đừng kéo chân . Cùng lắm thì nhảy lớp học xong sớm, bảo Mạnh nhét trường quân đội, trường cái chức lính kỹ thuật."
Nhắc đến chuyện , chị Mạnh càng thêm tắc nghẹn: "Người chẳng thèm ! với lão Mạnh thăm dò khẩu phong của nó , cứ nhận định là học gốm sứ gì đó, chẳng là nghịch bùn ? và lão Mạnh chỉ mới nhắc một câu chuyện lớn lên trường quân đội lính kỹ thuật, đến qua loa cũng chẳng thèm qua loa với chúng , từ chối thẳng thừng luôn. Cái thằng ranh con đó nhận định cái gì thì e là khó đổi lắm."
"Cũng , tương lai còn dài. Biết ngày nào đó nó thích một cô bé, hy vọng nó đại hùng, con trai chị từ bỏ ước mơ của , tung tăng đại hùng của cô bé thì ? Chúng đều trải qua giai đoạn , gì quyết định nào thể kiên trì mãi mãi? Qua hai năm khi quên sạch chứ."
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Chị Mạnh cũng an ủi phần nào, nhưng cứ nghĩ đến cảnh con trai tương lai dù nghịch bùn thì cũng là vì trong lòng khuyên bảo mà đổi ý, chứ vì bà già dốc hết ruột gan , trong lòng chị dâng lên một nỗi chua xót.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/nhat-ky-an-dua-cua-than-y-thap-nien-70/chuong-300.html.]
Đến trung tâm thành phố Cừ Châu, Tưởng Vân và chị Mạnh mua sắm một hồi, hoa quả theo mùa mua ít.
Tưởng Vân định mua rau nhưng chị Mạnh cho, lý do là mảnh vườn chị khai khẩn trong khu gia đình trồng rau ăn hết, bảo Tưởng Vân lúc nào ăn thì cứ xuống ruộng mà hái... Tưởng Vân đành mua nhiều một chút những loại rau mà vườn nhà chị Mạnh trồng, định bụng về sẽ chia cho chị Mạnh một ít.
Không thể cứ lấy rau trồng mãi .
Dù là quan hệ gì nữa cũng thể cứ một bên đòi hỏi mãi, nếu sớm muộn gì cũng tan vỡ.
Mua mười cân gạo nếp, cân hai cân lá gói bánh, mục tiêu mua sắm của Tưởng Vân và chị Mạnh thành. Họ dạo qua bách hóa tổng hợp một vòng, chị Mạnh mua hai sấp vải bông màu vàng nhạt, định may quần áo cho và Mạnh Hoa Đông.
Tưởng Vân nghĩ ngợi cũng mua hai sấp vải cotton thuần, định về chuẩn chăn đệm nhỏ và quần áo cho đứa bé trong bụng.
Trước mắt cứ dựa theo đo trẻ sơ sinh đề xuất trong mô-đun dệt may mà hai bộ, phần còn đợi con sinh , dùng máy quét lấy đo theo tiêu chuẩn rộng hơn một chút. Thứ nhất là trẻ con lớn nhanh, thứ hai là trẻ nhỏ thích mặc quần áo quá bó sát, quần áo rộng rãi chút sẽ cho việc vận động và phát triển của trẻ.
Bạch Xuyên vắng nhà cả ngày, Tưởng Vân đóng cửa , lười tự động tay nên giao hết nguyên liệu mua về cho "Vân Trù" (Bếp mây/Robot nấu ăn) xử lý, chọn ba loại nhân: nhân trái cây, nhân táo đỏ, và nhân thịt lợn tôm nõn.
Tay nghề của Vân Trù thì Tưởng Vân tin tưởng tuyệt đối.
Dù Bạch Xuyên hễ nhắc đến bánh chưng thịt mặn là từ chối đây đẩy, cô vẫn định thử một .
Đến sầu riêng mà Vân Trù còn chinh phục , thì bánh chưng thịt còn thể khó ăn đến mức nào chứ?