Cậu lật trang báo, tìm thấy một dòng chữ nhỏ giới thiệu ở góc bên trái trang văn học: "Phong Nhã Tụng, định cư tại Cừ Châu, Chiết Nam, tên thật rõ, tác giả của 'Ánh rạng đông ruộng lúa mạch', 'Mặt trời cánh đồng tuyết', đều đăng 'Báo Văn nghệ Bá tánh', dự kiến tháng 8 sẽ phát hành chuyên mục."
Âu Chính kinh ngạc: "Chị dâu đây còn hai cuốn nữa cơ ... sạp báo tìm xem, xem tìm ."
Bạch Xuyên giữ bí mật cho Tưởng Vân, Âu Chính cảm thấy đây là chuyện , đáng để tuyên truyền, kết quả là... đến giờ cơm tối, cả khu gia đình đều Tưởng Vân chính là "Phong Nhã Tụng".
Chị Mạnh vô cùng lo lắng chạy tới tìm Tưởng Vân, mở miệng câu đầu tiên chính là —— "Sao cô dám hả?!"
Tưởng Vân vẻ mặt đầy dấu chấm hỏi: "Chị dâu, em thế ạ?"
Chị Mạnh nước mắt sắp trào : "Sao cô dám lách cái thời điểm đầu sóng ngọn gió chứ, bên ngoài lũ đầu trâu mặt ngựa nhiều như , sơ sẩy một chút là thể bọn họ chụp cho cái mũ lên đầu, đến lúc đó dù là Bạch Xuyên cũng bảo vệ cô !"
Tưởng Vân chút ngớ , cẩn thận sắp xếp suy nghĩ : "Chị dâu, chị bình tĩnh chút , em hiểu. Sao chị em lách? Hơn nữa, em lách đàng hoàng, cái gì thể cho thấy , 'Báo Văn nghệ Bá tánh' năm nào chẳng đăng, em thấy mấy gửi bài cũng chẳng biến động gì, cũng chẳng xảy chuyện gì mà..."
Chị Mạnh : "Sao còn hỏi vì cô lách? Cả khu gia đình đều , chúng còn b.út danh của cô là Phong Nhã Tụng nữa cơ!"
"Cái b.út danh của cô đúng là thật, nhớ năm xưa b.út danh của là Thịnh Hạ Mẫu Đơn, một bạn qua thư quan hệ khá với , tên ngòi b.út là Bút Hạ Như Lan, cô chính vì lách mà lũ đầu trâu mặt ngựa hành cho sống bằng c.h.ế.t, nhảy hồ đấy!"
Đến cả b.út danh của cũng , Tưởng Vân suýt chút nữa vỡ vụn tại chỗ: "Chị dâu, từ từ , b.út danh của em? Em từng với ai khác mà!"
"Chắc chắn là Bạch Xuyên , dù lão Mạnh cũng với là Âu Chính kể với lão, Âu Chính còn bảo hai cuốn sách cô đây sắp chuyên mục, tháng 8 là thể mua , bảo ủng hộ cô một chút đấy!"
Oan đầu nợ chủ, Tưởng Vân coi như tóm mầm tai họa đưa cô đến hiện trường " hổ c.h.ế.t" .
là ngày phòng đêm phòng, cướp nhà khó phòng... Cái đồ đồng đội như heo !
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/nhat-ky-an-dua-cua-than-y-thap-nien-70/chuong-304.html.]
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Còn cả chuyện chuyên mục nữa, cô còn nhận tin tức, Bạch Xuyên và Âu Chính ?
Tưởng Vân hổ tức giận, với chị Mạnh: "Chị dâu, chị về , em chỉ là chơi thôi, giờ thì , ai cũng cả, em còn mặt mũi nào đường gặp nữa? Em một yên tĩnh một chút." Nghĩ xem nên "xử" Bạch Xuyên thế nào.
Chị Mạnh lấy phận từng trải khuyên cô: "Tiểu Tưởng , đừng hướng cực đoan , cô nghĩ xem, văn chắc chắn sẽ nổi danh. Vừa xem cuốn 'Lời từ biệt vùng hoang dã phương Bắc' cô , văn phong như , câu chuyện thiết kế khéo như , tuyệt đối sẽ nổi. Nổi thì căn bản giấu , 'Báo Văn nghệ Bá tánh' cũng sẽ tìm cô xin một tấm ảnh để phỏng vấn thôi."
"Biết còn trích một đoạn văn của cô đưa sách giáo khoa ngữ văn, bên cạnh dán ảnh cô. Cái là chuyện thường trong giới lách, đừng hoảng. Với văn phong của cô, sớm muộn gì cũng sẽ nổi tiếng, ngày sớm muộn gì cũng đến. Nếu trốn thoát, chi bằng cứ tận hưởng ."
Tưởng Vân vẫn cảm thấy vô cùng hổ, quyết định đ.á.n.h cho Bạch Xuyên một trận.
Đêm hôm đó, Bạch Xuyên ngủ ở phòng ngủ phụ, sáng sớm hôm Tưởng Vân cũng chẳng nấu cơm sáng cho .
Bạch Xuyên cảm thấy oan uổng cực kỳ, tìm cơ hội liền lóc kể lể với Tưởng Vân: "Đây chẳng là chuyện ? Em còn giận cái gì chứ?"
Tưởng Vân lạnh liên tục: "Chuyện ? Vậy Bạch doanh trưởng dám để hôm nay quần lót mặc hoa !"
Bạch Xuyên nghẹn họng ngay lập tức. Có hoa, còn là do Tưởng Vân cố ý thêu hoa nhí .
Có lén xé một tí, cái bông hoa nhí đó lỏng , nghĩ là lỏng thì một thời gian nữa sẽ rơi. Ai ngờ Tưởng Vân giặt quần áo một xong khâu , đường may chi chít, còn tiện tay thêu thêm mấy đóa nữa.
"Cái giống ! Em đó là nổi tiếng, đây là mất mặt!" Bạch Xuyên biện hộ.
Tưởng Vân sa sầm mặt hỏi Bạch Xuyên: "Em cảm thấy cái cũng mất mặt! Vốn dĩ là một chuyện riêng tư, giờ tất cả đều ."