Nhật Ký Trọng Sinh Của Đích Nữ - Chương 1120: Bình Thê

Cập nhật lúc: 2026-02-27 05:59:24
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Liễu nhị gia Liễu Di thất với Dư Tùng, bèn lập tức tìm Dư Tùng để bàn chuyện . Hai chuyện trong thư phòng nửa ngày, ai Liễu nhị gia gì với Dư Tùng, tóm kết quả cuối cùng là Dư Tùng đồng ý cưới Liễu Di bình thê.

 

Dư Tùng cưới bình thê, Liễu Di vẫn từ bỏ ý định xuất gia. khi Liễu đại lão gia và đại phu nhân đến Kim Lăng, quỳ mặt Liễu Di mà khổ sở cầu xin, Liễu Di đành đồng ý gả cho Dư Tùng.

 

Chuyện quyết định xong thì thể giấu nữa. Tin tức Dư Tùng và Liễu thị sắp thành truyền , lập tức gây nên một trận xôn xao. Dù thì ai cũng Liễu Di là phụ nữ của Vân Kình. Bây giờ Dư Tùng, là tâm phúc của Vân Kình, cưới Liễu thị bình thê, thể khiến kinh ngạc.

 

Hàn Kiến Minh nhận tin, gọi Hàn Cao đến: "Đi điều tra xem rốt cuộc là chuyện gì?"

 

Cửa nhà họ Dư nghiêm ngặt, Hàn Cao nhanh ch.óng báo kết quả điều tra cho Hàn Kiến Minh: "Lão gia, chuyện thế nào cũng thấy điều kỳ lạ."

 

Hàn Kiến Minh nguyên do liền : "Không cần để ý, cứ mặc !" Hắn vẫn luôn cảm thấy giữ Liễu thị là một mối họa ngầm, nhưng Ngọc Hi lên tiếng thì cũng tiện tay. Để Liễu thị gả cho Dư Tùng cũng là một cách giải quyết thỏa đáng.

 

Hàn Cao do dự một lát : "Lão gia, trong Dư phủ lời đồn, chủ mưu đằng chuyện là Vương phi."

 

Hàn Kiến Minh : "Bọn họ chứng cứ ?" Thật Hàn Kiến Minh rõ, chuyện thể là do Ngọc Hi tay. Cách giải quyết Liễu thị, kéo Dư Tùng xuống nước, đúng là một mũi tên trúng hai đích.

 

Hàn Cao lắc đầu : "Không chứng cứ."

 

Hàn Kiến Minh : "Nếu chứng cứ, thì hãy tuyên truyền thật về sự tích Dư tướng quân hùng yêu mỹ nhân." Hắn thể để ai bôi nhọ Ngọc Hi.

 

Hàn Cao gật đầu : "Vâng."

 

Lời đồn Dư Tùng ái mộ Liễu thị truyền một ngày dập tắt. Không Dư Tùng bản lĩnh lớn như , mà là vì tin tức Vân Kình thương và nguy hiểm đến tính mạng truyền đến. So với tin tức bên lề của Dư Tùng, tin Vân Kình thương đương nhiên chú ý nhiều hơn.

 

Hàn Hạo lo lắng : "Lão gia, nếu vương gia thật sự trọng thương, đây?" Nếu Vân Kình mệnh hệ gì, giang sơn gầy dựng thể sẽ giữ .

 

Những lời đồn khác Hàn Kiến Minh bao giờ để trong lòng, nhưng an nguy của Vân Kình là chuyện hệ trọng, Hàn Kiến Minh cũng thể bình tĩnh nữa. Ông lập tức một lá thư cho Ngọc Hi.

 

Dư Tùng vốn bất mãn tột độ với Ngọc Hi vì chuyện của Liễu thị, bây giờ tin đồn , càng chán ghét Ngọc Hi đến cực điểm: "Ta đàn bà sớm muộn gì cũng sẽ hại vương gia, quả nhiên sai." Nếu Hàn thị chạy đến trang t.ử, vương gia thể thương, đều là do đàn bà Hàn thị gây .

 

Mạc liêu Mao : "Lão gia, lời đồn bên ngoài thể tin , chuyện thật cần điều tra kỹ lưỡng, thể hành động hấp tấp."

 

Mao tuy là một cử nhân thi rớt, nhưng phẩm hạnh và tài năng đều tệ. Vân Kình khi khảo hạch, khá hài lòng với ông, lúc mới giao ông cho Dư Tùng, thì Vân Kình đối với Dư Tùng thật sự là tận tâm tận lực.

 

Dư Tùng "ừm" một tiếng : "Ta sẽ thư hỏi Hứa Võ, xem rốt cuộc chuyện là thế nào?"

 

Ngay lúc , quản gia ở bên ngoài : "Lão gia, nhị thiếu gia của Liễu gia đến."

 

Mao nhíu mày : "Lão gia, thứ cho lão hủ thẳng, Liễu gia là nơi tàng ô nạp cấu, lão gia vẫn nên giữ cách với nhà họ Liễu thì hơn." Mao Kim Lăng, sống ở đây hơn bốn mươi năm, cũng hiểu ít về chuyện của những gia tộc danh giá . Liễu gia tuy những học giả lớn như Liễu lão , nhưng phần lớn con cháu trẻ tuổi trong tộc đều là kẻ ham mê rượu chè sắc , thích lui tới chốn lầu xanh, thậm chí kẻ còn dựa thế lực gia tộc mà mua bán ép buộc, cướp đoạt dân nữ, điều gian ác.

 

Dư Tùng lời Mao , cho là đúng mà : "Gia tộc danh giá như Liễu gia vài đứa con cháu bất hiếu cũng là khó tránh khỏi, phần lớn đều tệ. Như vợ , chính là một đại tài t.ử phẩm đức vẹn ."

 

Nhìn dáng vẻ Dư Tùng hết mực sùng bái Liễu nhị thiếu gia, Mao nhiều cũng vô ích.

 

Thư của Dư Tùng, ngày thứ tư đến tay Hứa Võ. Xem xong thư, Hứa Võ do dự một lát đem chuyện cho Ngọc Hi: "Vương phi, xem thuộc hạ nên hồi âm thế nào?"

 

Ngọc Hi : "Cứ với , vương gia , những chuyện khác cần nhiều."

 

Hứa Võ chút kinh ngạc, còn tưởng Ngọc Hi sẽ cho sự thật với Dư Tùng!

 

Thấy vẻ mặt của Hứa Võ, Ngọc Hi : "Đôi khi, lời thật tin tưởng." Nàng dám chắc, Dư Tùng sẽ tin lời Hứa Võ .

 

Hứa Võ lắc đầu : "Ta và Dư Tùng là bao nhiêu năm, chút tin tưởng vẫn ."

 

Ngọc Hi một tiếng, thêm gì nữa.

 

Gần nửa tháng trôi qua, Vân Kình vẫn lộ diện, những tin chắc Vân Kình cũng bắt đầu d.a.o động. Ngay cả mạc liêu bên cạnh Đàm Thác cũng bắt đầu chút vững.

 

Cát : "Lão gia, tuy vương phi vẫn luôn vương gia , nhưng cho ngài gặp ngài . Lão gia, nghi ngờ vương gia thật sự xảy chuyện ."

 

Đàm Thác lắc đầu : "Sẽ . Nếu vương gia thật sự xảy chuyện, vương phi thể bình tĩnh như ."

 

Cát : "Tâm tư của vương phi sâu, nếu nàng ý che giấu ngài cũng . Lão gia, thấy chuyện ngài nên chuyện thẳng thắn với vương phi một ." Nếu vương gia thật sự xảy chuyện, càng sớm kế hoạch thì càng lợi cho bọn họ.

 

Đàm Thác cảm thấy chủ ý của Cát mấy thỏa: "Vương phi tin tưởng , chính vì , mới thể mở lời ." Mở lời , tức là cho thấy ông thà tin lời đồn bên ngoài chứ tin Ngọc Hi. Dù , Ngọc Hi đích với ông rằng vương gia . Thuộc hạ thể tin tưởng chủ t.ử, thử hỏi, thuộc hạ như sự tin tưởng và trọng dụng của chủ t.ử.

 

Cát cảm thấy lo lắng của Đàm Thác lý, suy nghĩ một lát : "Đại nhân, lẽ chúng thể thăm dò Hứa đại nhân." Hứa Võ quản lý công việc an ninh của Vương phủ, vương gia xảy chuyện chắc chắn rõ.

 

Đàm Thác cảm thấy đề nghị tệ. Tâm tư của vương phi sâu lường , nhưng Hứa Võ tâm tư sâu xa như .

 

Ngày hôm , Đàm Thác chuyện xong với Ngọc Hi , gặp Hứa Võ. Ông dừng một chút, hỏi Hứa Võ: "Lần vương phi , vương gia kể chuyện đ.á.n.h trận cho ba vị tiểu thiếu gia ? Chẳng lẽ bây giờ vẫn kể xong?"

 

Không ít moi tin từ Hứa Võ, tiếc là đều thất bại trở về. Hứa Võ đề phòng Đàm Thác, liền : "Vương gia đang dạy thế t.ử gia và nhị thiếu gia họ cách hành quân đ.á.n.h trận. Khiến cho thế t.ử gia và nhị thiếu gia đều đến lớp học nữa, vì vương phi oán trách một trận." Vân Kình để đạt hiệu quả chân thực, còn sa bàn bằng nhiều bùn cát và cờ hiệu. Giải thích như , mấy đứa trẻ dễ hiểu hơn.

 

Nếu đây để Vân Kình dưỡng bệnh ở hậu viện, chắc chắn yên . khi giấc mơ , tâm thái của đổi, chỉ chú trọng hơn đến sức khỏe, mà còn sẵn lòng dành nhiều thời gian hơn cho con cái. Phải rằng, kiếp vẫn luôn một đứa con của riêng , để đứt đoạn hương hỏa nhà họ Vân, nhưng đến c.h.ế.t vẫn như ý. Kiếp sớm đạt nguyện vọng, thể dốc lòng. Hơn nữa mỗi thấy ánh mắt sùng bái của bốn con trai, trong lòng ngọt ngào, cảm giác còn tuyệt hơn cả thắng trận.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/nhat-ky-trong-sinh-cua-dich-nu/chuong-1120-binh-the.html.]

 

Đàm Thác liền ho sù sụ, lời đồn bên ngoài truyền dữ dội như , thậm chí còn đoán vương gia thực mất , ngờ vương gia đang ở nhà .

 

Thấy Đàm Thác ho dữ dội, Hứa Võ cũng nghĩ nhiều, chỉ tới đỡ Đàm Thác, quan tâm : "Bây giờ trời lạnh như , Đàm đại nhân chú ý sức khỏe, đừng để cảm lạnh." Lần Vân Kình cảm lạnh, dọa sợ c.h.ế.t khiếp, cho nên, Hứa Võ bây giờ cũng chú ý sức khỏe.      Đàm Thác lắc đầu, cố ý : "Người già , sức khỏe cũng còn nữa."

 

Chuyện nhỏ , Hứa Võ cho Ngọc Hi .

 

Đàm Thác trở về phủ, triệu Cát đến, kể lời của Hứa Võ.

 

Cát cũng cảm thấy vi diệu, những ngày qua bọn họ lo sợ hãi hùng, nhưng vương gia thảnh thơi như ở hậu viện. Cát : "Xem vương gia thật sự , chỉ vương gia và vương phi đang diễn vở kịch nào."

 

Đàm Thác suy nghĩ một lát : "Các quan viên bên phần lớn vẫn an phận, nhưng trong quân mấy thái bình." Quan văn phần lớn đều do Ngọc Hi đích đề bạt, những trung thành với nàng. trong quân khác, đến bây giờ trong quân vẫn còn ít bất mãn với việc vương phi chủ chính. Đàm Thác nghi ngờ Ngọc Hi cố ý cho Vân Kình lộ diện, chính là để xử lý những .

 

Cát cảm thấy lời Đàm Thác cũng lý, nhưng ông cũng nghi ngờ: "Vương phi động đến trong quân, tại vương gia đồng ý?"

 

Điều Đàm Thác cũng hiểu . bất kể mục đích của vương phi là gì, chỉ cần vương gia thì ông cũng yên tâm .

 

Chuyện Đàm Thác đều , Ngọc Hi . Ngọc Hi đưa một danh sách cho Vân Kình, : "Thời gian , những đây là hoạt động tích cực nhất."

 

Trên danh sách hơn hai mươi , nhưng Vân Kình chỉ nhận ba trong đó: "Phẩm cấp của những đều cao ?" Chỉ cần là võ tướng từ tứ phẩm trở lên, đều ấn tượng.

 

Ngọc Hi "ừm" một tiếng : "Cao nhất cũng chỉ là tòng tứ phẩm." Vị trí càng cao, hành sự ngược càng cẩn trọng.

 

Vân Kình suy nghĩ một lát : "Ngọc Hi, tất cả đều công nhận chúng thực tế. Hơn nữa, nếu triều đình biến thành nhất ngôn đường, thực là chuyện ."

 

Ngọc Hi cũng tức giận, : "Ta nghĩ đến việc tất cả công nhận , càng nghĩ đến việc biến triều đình thành nhất ngôn đường. Lần cho lộ diện, mục đích cũng ở bọn họ. bây giờ xem , mục đích của e là đạt ."

 

Mục đích của Ngọc Hi là những kẻ đầu hàng triều đình nhưng dị tâm, điều Vân Kình . Vân Kình hỏi: "Sao ?"

 

Ngọc Hi : "Yến Vô Song e là thấu kế sách của , nếu thời gian thể yên tĩnh như ." Theo dự tính của Ngọc Hi, Vân Kình xảy chuyện thì Cảo Thành chắc chắn sẽ loạn. Kết quả nửa tháng , ngoài một kẻ bất mãn với nàng nhảy nhót lung tung, Cảo Thành thể là sóng yên biển lặng.

 

Vân Kình : "Nếu như , vẫn nên lộ diện , để tránh gây hoang mang lòng ."

 

Ngọc Hi cũng cảm thấy cần thiết tiếp tục nữa, gật đầu, nhưng những kẻ nhảy nhót vẫn xử lý. Trong quân, một đợt thanh trừng, nhưng đó là chuyện .

 

Ngọc Hi nhớ một chuyện, : " , nhận tin, Dư Tùng cưới Liễu thị vợ."

 

Nếu là nào khác cưới Liễu thị, Vân Kình căn bản sẽ để ý. bây giờ cưới Liễu thị là Dư Tùng, điều khiến Vân Kình đặc biệt tức giận: "Tin tức thật ?" Thấy Ngọc Hi gật đầu, gân xanh trán Vân Kình nổi lên, tức giận mắng: "Đầu óc hỏng ? Lâm thị vẫn còn sống sờ sờ, cưới vợ kiểu gì? Chẳng lẽ còn định hưu thê tái thú."

 

Ngọc Hi , : "Ta còn tưởng tức giận như , là vì Liễu thị sắp gả cho khác?"

 

Sắc mặt Vân Kình càng thêm khó coi: "Ta với nàng bao nhiêu , bất kỳ suy nghĩ nào với Liễu thị, tại nàng tin ?"

 

Ngọc Hi mím môi : "Ta tin ." Vân Kình chuyện nghĩ ngợi gì mắng Dư Tùng, thể thấy thật sự hề để Liễu Di trong lòng.

 

Vân Kình nắm lấy tay Ngọc Hi : "Chuyện cũng thể trách nàng, là do việc chu , khiến nàng khó chịu. nàng yên tâm, sẽ bao giờ chuyện như xảy nữa, lấy đầu cổ đảm bảo."

 

Ngọc Hi "ừm" một tiếng : "Lần thì thôi. Nếu còn , quyết tha cho ."

 

Vân Kình vội ôm lấy Ngọc Hi : "Sẽ , sẽ bao giờ nữa."

 

Đối với chuyện của Liễu Di, Ngọc Hi thực buông bỏ. Hôm nay như , cũng là để nhắc nhở Vân Kình, để tránh lành sẹo quên đau: "Dư Tùng cưới Liễu Di bình thê, là chính thất phu nhân. Liễu Di tài sắc vẹn , e là vợ cả Lâm thị bao lâu nữa sẽ xuống đài."

 

Nghe , sắc mặt Vân Kình vô cùng khó coi: "Lâm thị đây nếu Dư Tùng ở Giang Nam nạp sinh con, nàng sẽ tự vẫn . Nếu Dư Tùng cưới vợ khác, e là Lâm thị thật sự sẽ nghĩ quẩn." Ban đầu lẽ là uy h.i.ế.p, nhưng Dư Tùng cưới vợ khác thật sự là đẩy Lâm thị đường cùng .

 

Ngọc Hi lộ vẻ mỉa mai: "Vậy chẳng , nếu Lâm thị tự vẫn, chẳng đỡ phiền phức cho ." Thật Ngọc Hi cảm thấy những lời Lâm thị , căn bản là dọa . Nếu thật sự là quyết liệt như , nàng Lô Châu dưỡng bệnh, mà mang bệnh đến Kim Lăng . lời , Ngọc Hi sẽ với Vân Kình.

 

Ngọc Hi cố ý tỏ vẻ khinh thường : "Lâm thị dù , đó cũng là cùng ăn khang nuốt thái chịu khổ mà qua. Bây giờ phát đạt , liền vứt bỏ vợ tào khang sang một bên, thật đúng là bằng súc sinh."

 

Vân Kình cũng tỏ vẻ bất đắc dĩ, : "Dư Tùng đây như . từ khi đến Giang Nam thì như biến thành một khác, biến thành cũng nhận nữa." Uổng công lúc rời Giang Nam còn tốn công tìm mạc liêu cho Dư Tùng, ngờ chẳng tác dụng gì.

 

Ngọc Hi chỉ bốn chữ: "Lòng dễ đổi."

 

Vân Kình chút cảm thán, : "Lòng , là thứ khó nhất đời ." Hắn trong mơ trải qua sự phản bội và tính toán nhiều hơn kiếp nhiều. Cho nên chuyện của Dư Tùng, chỉ cảm khái, chứ cảm thấy gì đau lòng.

 

Ngọc Hi thấy liền : "Chàng cũng đừng nghĩ nhiều, Hứa Võ và Phong Đại Quân còn Quách Tuần bọn họ đều đổi." Ngoài Hứa Võ, thực Phong Đại Quân và Quách Tuần mấy cũng mấy tán thành việc nàng chủ chính, nhưng mấy đầu óc tỉnh táo, nàng và Vân Kình là một vinh cùng vinh, một nhục cùng nhục, cho nên sẽ chuyện bất lợi cho nàng, và điều , đối với Ngọc Hi mà đủ .

 

Vân Kình im lặng một lát, với Ngọc Hi: "Ngọc Hi, nếu Dư Tùng phạm tội, hy vọng nàng thể tha cho một mạng." Với bộ dạng hiện tại của Dư Tùng, sớm muộn gì cũng sẽ phạm sai lầm. Ngọc Hi chán ghét Dư Tùng như , đến lúc đó Dư Tùng giữ mạng thật khó .

 

Ngọc Hi trong lòng kinh ngạc, một lúc lâu mới : "Nếu sợ phạm sai lầm, điều rời khỏi Giang Nam là ."

 

Vân Kình lắc đầu : "Điều cũng thể sửa . Ngọc Hi, Dư Tùng theo sinh t.ử hơn hai mươi năm, hy vọng nàng thể nương tay." Dư Tùng trong mơ, là vì bảo vệ mà c.h.ế.t.

 

Nếu theo ý của Ngọc Hi, nàng Dư Tùng c.h.ế.t. xét đến lập trường và tâm trạng của Vân Kình, Ngọc Hi đưa một câu trả lời nước đôi: "Nếu phạm tội lớn trời dung đất tha, thể nương tay. , nếu tình tiết nghiêm trọng, sẽ nương tay."

 

 

Loading...