Nhật Ký Trọng Sinh Của Đích Nữ - Chương 957: Chống Lưng (1)

Cập nhật lúc: 2026-02-25 15:41:27
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Mặt trời lên cao, chiếu cây táo trong sân, để những bóng nắng lốm đốm.

 

Liễu Nhi bước sân, thấy cha đang luyện kiếm. Nàng dám tới, chỉ tại chỗ chờ. Mãi đến khi Vân Kình phát hiện nàng và dừng , Liễu Nhi mới bước lên.

 

Vân Kình đưa thanh kiếm trong tay cho Mỹ Lan, lau mồ hôi hỏi: “Sao qua đây sớm ?”

 

Liễu Nhi : “Nếu qua sớm, sẽ thấy cha luyện kiếm.” Liễu Nhi thấy Táo Táo luyện kiếm, so với cha nàng thì kém xa.

 

Nói xong, Liễu Nhi quanh sân, hỏi: “Cha, nương ạ? Đã tiền viện xử lý công việc ?” Sáng nay cả nhà sẽ cùng dùng bữa sáng!

 

Vân Kình mặt đổi sắc : “Nương con vẫn dậy!” Nói xong, thêm một câu thừa thãi: “Thời gian nương con cũng quá mệt , để nương con ngủ một giấc cho ngon.”

 

Cam Thảo đang hầu hạ bên cạnh liền cúi đầu, rõ ràng là hôm qua hai vợ chồng giày vò đến nửa đêm, vương phi mới sáng nay dậy nổi.

 

Liễu Nhi tuổi còn nhỏ hiểu chuyện , Vân Kình tự nhiên tin là thật: “Nương mấy ngày nay từ sáng đến tối đều bận, đúng là nên nghỉ ngơi cho .” Nói xong, nở một nụ rạng rỡ: “Cha về , nương sẽ còn mệt như nữa.” Lúc Vân Kình ở nhà, tuy Ngọc Hi cũng bận, nhưng ngày nào cũng thời gian chơi với chị em họ.

 

Lúc ăn sáng, Hạo ca nhi ghế tự cầm thìa ăn cơm. Táo Táo lúc bằng tuổi cũng tự ăn cơm, nên Vân Kình ngạc nhiên. Điều khiến Vân Kình kinh ngạc là Hạo ca nhi ăn cơm rơi vãi, chiếc thìa đưa miệng chính xác, nhớ Táo Táo ngày xưa cơm dính đầy mặt đầy áo!

 

Vân Kình hỏi: “Hạo ca nhi bắt đầu tự ăn cơm từ khi nào?” Khả năng giữ thăng bằng của con trai .

 

Lam ma ma : “Ra giêng, vương phi dặn để thế t.ử tự dùng bữa. Lúc đầu ăn cơm cũng giống như đại quận chúa, dính đầy mặt đầy . chỉ mất nửa tháng, thế t.ử tự ăn .” Con nhà giàu, bốn năm tuổi còn đút ăn là chuyện thường thấy. Ngọc Hi nuông chiều con, hai tuổi bắt chúng tự học ăn. Đương nhiên, Liễu Nhi là trường hợp đặc biệt, tính trong đó.

 

Vân Kình gật đầu. Dùng xong bữa sáng, Vân Kình vài câu với Liễu Nhi tiền viện.

 

Hứa Võ chủ t.ử tinh thần phấn chấn, mặt mày hồng hào, : “Vương gia nghỉ ngơi một ngày, tinh thần hơn nhiều .” Tối hôm lúc về, sắc mặt kém hơn nhiều.

 

Vân Kình : “Ngủ một ngày một đêm tinh thần tự nhiên .” Cộng thêm tối qua vui vẻ, tinh thần tự nhiên càng hơn: “Nói chi tiết cho , thời gian Cảo Thành xảy chuyện gì.” Vân Kình tính cách của Ngọc Hi, sợ lo lắng nên báo tin vui báo tin buồn, nên nhiều chuyện thông qua Hứa Võ để .

 

Hứa Võ gật đầu.

 

Vân Kình ở trong thư phòng, đầu tiên gặp Đàm Thác. Về chuyện chính vụ, Vân Kình tìm hiểu sơ qua hỏi kỹ nữa.

 

Tiếp theo là Viên Ưng, hai ở trong thư phòng chuyện cả buổi. Mãi đến khi Hứa Võ ở bên ngoài Dư Tùng đến, Vân Kình mới lên tiếng: “Ngươi xuống nghỉ , trưa cùng ăn một bữa.” Thỉnh thoảng, cũng liên lạc tình cảm.

 

Viên Ưng lui xuống.

 

Dư Tùng nhà, Vân Kình đang ghế hành lễ, gọi: “Vương gia.”

 

Vân Kình hỏi: “Lúc xuất chinh, gì với ngươi, ngươi còn nhớ ?”

 

Dư Tùng gật đầu : “Nhớ. Vương gia đảm bảo an cho Cảo Thành, một khi phát hiện ai động tĩnh khác thường, g.i.ế.c tha.” Dư Tùng tự hỏi theo lời dặn của Vân Kình.

 

Vân Kình từ ghế dậy, : “Vậy ngươi cho , những kẻ trong quân ý đồ chống đối vương phi, ngươi xử lý thế nào?” Đối với cách xử lý của Dư Tùng, Vân Kình đặc biệt tức giận.

 

Dư Tùng sắc mặt biến đổi, : “Vương gia, những cũng chỉ là xúi giục. Hơn nữa, họ bất cứ điều gì bất lợi cho vương phi.”

 

Vân Kình mặt lạnh như băng: “Ý của ngươi là nhất định để họ chuyện bất lợi cho vương phi, mới thể xử lý họ?” Đối với Vân Kình, chỉ cần họ nảy sinh ý nghĩ , dù hành động cũng thể giữ .

 

Dư Tùng sắc mặt của Vân Kình, trong lòng giật thót, cảm thấy sự việc nghiêm trọng hơn tưởng: “Chuyện là do mạt tướng suy nghĩ chu .” Hắn lúc đó cho rằng chỉ cần trấn áp những đó là , ngờ Vân Kình sẽ vì chuyện mà tức giận.

 

Nghe , liền Dư Tùng nhận sự nghiêm trọng của vấn đề. Vân Kình hỏi: “Nếu những ý đồ đối phó với , ngươi sẽ thế nào?”

 

Dư Tùng sững sờ, nhưng nhanh lên tiếng: “Nếu họ dám bất lợi với vương gia, mạt tướng nhất định sẽ xử lý họ.” Xử lý , tự nhiên là xử t.ử.

 

Vân Kình mặt biểu cảm : “Dư Tùng, vương phi và là một thể. Họ bất lợi với vương phi, chính là bất lợi với .” Hắn và Ngọc Hi là một thể, ai thể rời xa ai. Rời xa , Ngọc Hi chỉ là một phụ nữ nội trạch bình thường. Không Ngọc Hi, nhiều nhất cũng chỉ là một tướng lĩnh trấn giữ biên thành.

 

Thấy Dư Tùng lên tiếng, Vân Kình thẳng: “Không vương phi, đời Bình Tây Vương, các ngươi cũng địa vị ngày hôm nay.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/nhat-ky-trong-sinh-cua-dich-nu/chuong-957-chong-lung-1.html.]

Sự việc phơi bày, Dư Tùng cũng những lời trong lòng: “Vương gia, nếu ngài, vương phi cũng uy nghi ngày hôm nay.”

 

Vân Kình ngạc nhiên, chỉ Dư Tùng tự suy nghĩ như mới bao che cho những kẻ ý đồ bất lợi với Ngọc Hi: “Ngươi cũng giống như những bên ngoài, cho rằng vương phi sẽ trở thành Võ Chiếu thứ hai?”

 

Dư Tùng sắc mặt do dự, : “Vương phi, cảm thấy quyền thế ngài cho vương phi quá lớn.” Quan viên tam phẩm g.i.ế.c là g.i.ế.c, lưu đày là lưu đày. Dư Tùng cảm thấy cứ để vương phi như , chừng thật sự là Võ Chiếu thứ hai.      Vân Kình lộ vẻ chế giễu, : “Vậy ngươi xem, giao quyền lực cho vương phi thì nên giao cho ai?” Trên đời ai đáng tin cậy hơn Ngọc Hi. Vì Ngọc Hi chỉ là vợ , là trợ giúp đắc lực nhất trong sự nghiệp của , mà còn là ruột của sáu đứa con của .

 

Dư Tùng dừng , : “Vương gia, chỉ lo lắng quyền thế của vương phi ngày càng lớn, ngài sẽ khống chế nàng.” Hắn lời vượt quá giới hạn, nhưng điều cần vẫn , dù Vân Kình sẽ tức giận.

 

Vân Kình mặt biểu cảm : “Vương phi là thuộc hạ của , càng là nô tài của , nàng là vợ của , là sẽ cùng hết cuộc đời, tại khống chế nàng?” Những kẻ ý đồ tung tin đồn, thực chất là cho Vân Kình khúc mắc trong lòng, dẫn đến vợ chồng ly tâm. Chỉ là những ngờ rằng Vân Kình là loại thể tin đồn lung lay ý chí.

 

Dư Tùng lúc hỏi đến cứng họng.

 

Vân Kình Dư Tùng : “Hay là ngươi cảm thấy, giống như Lý Trị nhu nhược vô năng ?”

 

Dư Tùng lắc đầu : “Vương gia minh thần võ, thể so với Lý Trị vô năng .” Tin đồn Ngọc Hi sẽ trở thành Võ Chiếu thứ hai, nhưng một ai dám so sánh Vân Kình với Lý Trị, càng ai dám Vân Kình là vô năng.

 

Vân Kình bất đắc dĩ lắc đầu : “Ta thích cũng giỏi chính vụ, còn vương phi thiên phú về phương diện . Có vương phi giúp xử lý chính vụ, cũng nhiều thời gian hơn để tập trung quân vụ. Cũng là do và vương phi mỗi phát huy sở trường, mới thể gây dựng cơ nghiệp lớn như . Những kẻ vương phi là Võ Chiếu thứ hai, đa phần là kẻ ý đồ , ly gián và vương phi. Một khi và vương phi hiềm khích, sẽ lung lay nền tảng của Tây Bắc.”

 

Dư Tùng ngây , thật sự nghĩ xa như .

 

Vân Kình tiếp tục : “Cơ nghiệp mà và vương phi cùng gây dựng, cũng sẽ do Hạo ca nhi kế thừa. Cho nên lo lắng của ngươi cần thiết.” Hạo ca nhi là đích trưởng t.ử, kế thừa tất cả của bọn họ, chuyện tranh cãi.

 

Dư Tùng mặt mày áy náy, quỳ một gối xuống đất : “Thuộc hạ tội, xin vương gia trách phạt.” Hắn những lời đồn mê hoặc, cho rằng vương phi che lấp ánh hào quang của vương gia. bây giờ , là nghĩ sai.

 

Vân Kình là thưởng phạt phân minh, Dư Tùng việc tự nhiên phạt: “Trừ nửa năm bổng lộc, giáng một cấp.”

 

Dư Tùng đối với hình phạt chút dị nghị nào.

 

Vân Kình : “Đối với những kẻ ý đồ bất lợi với vương phi, lập một danh sách, những kẻ nghiêm trọng đều xử t.ử. Tình tiết nặng, đuổi khỏi Thiên Vệ doanh.” Có thể xúi giục một , vẫn sẽ xúi giục, nên thể để những hậu hoạn .

 

Dư Tùng gật đầu : “Ta về sẽ lập danh sách giao cho vương gia.” Đối với Vân Kình, Dư Tùng tuyệt đối phục tùng.

 

Vân Kình mặt biểu cảm : “Nếu còn , quyết tha nhẹ.” Lần là nể tình xưa, cộng thêm xảy chuyện gì, nên hình phạt nặng. nếu còn , sẽ nương tay nữa.

 

Dư Tùng lắc đầu : “Sau đối với vương phi, sẽ tôn kính như đối với vương gia.”

 

Lời , khiến Vân Kình hài lòng.

 

Mặt trời lên cao Ngọc Hi mới tỉnh dậy, lúc dậy lưng đau mỏi. Xuống giường, đều để Mỹ Lan đỡ.

 

Tắm rửa xong, Toàn ma ma đến : “Để xoa bóp cho ngươi!” Về chuyện hôm qua, Toàn ma ma gì. Vợ chồng xa nửa năm, chiến huống kịch liệt một chút cũng là lẽ thường tình. Ngược , mới đáng lo!

 

Vừa xoa bóp cho Ngọc Hi, Toàn ma ma : “Ngọc Hi, hỏi Cam Thảo, Cam Thảo chuyện đều do vương phi quyết định.” Hôn sự của nha , đều do Ngọc Hi gật đầu.

 

Ngọc Hi “ừ” một tiếng : “Nếu Chính Vũ cũng đồng ý, thì đính hôn , hôn kỳ định cuối năm .” Cam Thảo quản lý quần áo và trang sức của Ngọc Hi, những thứ bàn giao cũng cần một thời gian. Hơn nữa, còn thêu đồ cưới, hơn một năm cũng miễn cưỡng đủ.

 

Toàn ma ma rạng rỡ : “Vậy thì quá .” Vì cháu trai , Toàn ma ma cầu xin Ngọc Hi hai . Chuyện của chính bà, từng cầu xin Ngọc Hi.

 

Buổi trưa, Liễu Nhi qua dùng bữa trưa thấy Vân Kình, bĩu môi: “Cha bận thế? Mới về thấy bóng dáng ?”

 

Ngọc Hi : “Cha con đang ở tiền viện ăn cơm với Viên thúc thúc họ, ăn xong sẽ qua.”

 

Liễu Nhi vẫn vui, : “Đợi ăn xong con ngủ trưa, chiều còn luyện đàn nữa!” Không chỉ cha và nương bận, nàng cũng bận! Bài vở nhiều, lỡ dở là học bù, mệt lắm!

 

Ngọc Hi cũng cảm thấy vợ chồng họ dành quá ít thời gian cho con cái, : “Đợi vài ngày nữa cha và nương xong việc, đến lúc đó sẽ dành thời gian cho chị em các con.”

 

Liễu Nhi trong lòng lẩm bẩm đợi các xong, đến khi nào. Trong lòng oán thầm, ngoài mặt vẫn gật đầu .

 

 

Loading...