Nhật Ký Trọng Sinh Của Đích Nữ - Chương 998: Thư Đồng (2)

Cập nhật lúc: 2026-02-25 15:42:34
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Phong Đại Quân trường ngựa một chuyến, liền trở về quân doanh. Quách Phi thấy đưa qua một bức thư, : "Tướng quân, thư tay của Vương gia."

 

Phong Đại Quân phất tay một cái, Quách Phi liền lui xuống, còn Phong Chí Ngao theo quân doanh.

 

Phong Chí Ngao thấy cha lộ nụ , hỏi: "Cha, Vương gia gì với cha ?" Nhìn vẻ là chuyện vui .

 

Phong Đại Quân đặt thư lên bàn : "Vương gia trong thư , bảo con thư đồng cho Thế t.ử gia. Con thu dọn một chút, ngày mai trở về."

 

Phong Chí Ngao chút , : "Cha, con ." Phong Chí Ngao tưởng thư đồng là ý bạn chơi cùng. Hắn mới bạn chơi cùng cho .

 

Phong Đại Quân mắng: "Cơ hội bao nhiêu cầu còn , con ? Nếu cha con vài phần mặt mũi mặt Vương gia và Vương phi, con tưởng con thể cơ hội ."

 

Phong Chí Ngao cũng chí khí của , : "Cha, cơ hội hiếm thì để Chí Hi . Thế t.ử gia sáu tuổi, Chí Hi nhỏ hơn ngài một tuổi, chơi cùng Thế t.ử gia là ."

 

Phong Đại Quân thấy lời tức buồn : "Ai với con thư đồng là bạn chơi cùng?" Nếu là bạn chơi cùng, thì sẽ tuyển chọn kỹ càng như .

 

Phong Chí Ngao chút kinh ngạc: "Chẳng lẽ ?"

 

Phong Đại Quân mắng: "Đương nhiên . Thư đồng bạn chơi cùng, là cùng Thế t.ử gia sách tập võ. Những theo bên cạnh Thế t.ử gia, sớm chiều ở chung mấy năm tình cảm tự nhiên sẽ khác. Sau đợi Thế t.ử gia nắm quyền, những tự nhiên sẽ trọng dụng ." Nói là thư đồng, thực là Vương gia và Vương phi đang tuyển chọn đội ngũ tương lai cho Thế t.ử gia, bồi dưỡng tâm phúc. Chuyện là đang trải đường cho Thế t.ử gia.

 

Phong Chí Ngao lúc mới vỡ lẽ, nhưng vẫn thích cuộc sống trong quân doanh hơn: "Cha, như , thì càng nên để Chí Hi . Chí Hi và Thế t.ử gia tuổi tác xấp xỉ, hai càng hợp hơn." Hắn đều lớn hơn Thế t.ử gia sáu tuổi, ước chừng gặp cũng chuyện để .

 

Phong Đại Quân tức giận : "Thế t.ử gia thiên tư thông tuệ, tuy chỉ sáu tuổi, nhưng Tứ thư Ngũ kinh sắp học xong . Em trai con mới bắt đầu học 'Thiên Tự Văn', con cảm thấy nó thể cùng Thế t.ử gia sách?"

 

Phong Chí Ngao lo lắng : "Cha, con sách cũng nha?" Phong Chí Ngao cũng ham sách, nhưng sự ép buộc của Phong Đại Quân và Thường thị, từ bốn tuổi bắt đầu theo sách, vẫn luôn học đến khi tới Tây Hải. rốt cuộc học nhiều hơn vài năm, trong bụng cũng chút mực nước.

 

Con trai bao nhiêu cân lượng, trong lòng Phong Đại Quân còn thể rõ: "Cái cần con lo lắng. Vương gia và Vương phi chọn con thư đồng cho Thế t.ử, chắc chắn là qua cân nhắc thận trọng." Nếu chọn sách giỏi, thì bốn thư đồng ai phù hợp yêu cầu cả.

 

Phong Chí Ngao sờ gáy hỏi: "Cha, cha bốn thư đồng ? Vậy ba là ai? Con quen ?" ngàn vạn đừng là mấy đứa nhóc tì, như thì chán lắm.

 

Phong Đại Quân : "A Thiều nhà Đỗ thúc thúc con, A Kỳ nhà Thôi thúc thúc con, còn một là cháu trai của Vương phi, đứa bé đó tên Hàn Gia Hoa, năm nay mười tuổi, chỉ nhỏ hơn con hai tuổi." Đối với lai lịch của Đỗ Thiều và Thôi Vĩ Kỳ Phong Đại Quân rõ ràng, duy nhất hiểu rõ lắm chính là Hàn Gia Hoa . Phong Đại Quân với tính cách của Ngọc Hi, nếu Hàn Gia Hoa đạt yêu cầu cũng sẽ chọn nó thư đồng .

 

Phong Chí Ngao lúc mới yên tâm, Đỗ Thiều và Thôi Vĩ Kỳ đều quen hơn nữa tuổi tác cũng tương đương. Phong Chí Ngao cũng chút kỳ quái, hỏi: "Cha, Thế t.ử gia năm nay mới sáu tuổi, tại chọn thư đồng chọn cùng tuổi mà chọn con và A Thiều bọn họ chứ?" Chuyện thế nào cũng thấy kỳ quái.

 

Phong Đại Quân : "Thế t.ử gia từ nhỏ thông tuệ hơn , hơn nữa sớm hiểu . Nếu chọn cùng độ tuổi, chắc chắn theo kịp Thế t.ử gia. Ước chừng là dựa sự cân nhắc , Vương gia và Vương phi mới chọn các con."

 

Phong Chí Ngao cảm thấy lý, : "Vẫn luôn Thế t.ử gia thông tuệ hơn hơn nữa ngộ tính cực cao, chỉ hy vọng lời đồn là thật." Đối với Hạo Ca Nhi, Phong Chí Ngao vẫn chút tò mò.

 

Phong Đại Quân : "Thế t.ử gia là do ông nội con đích dạy dỗ, thể kém . Hơn nữa hai tháng Vương gia quân doanh đều mang theo Thế t.ử gia, Dư thúc thúc con đối với Thế t.ử gia là khen ngợi hết lời. Con đến Vương phủ, mất mặt , nếu đợi về Cảo Thành sẽ đ.á.n.h c.h.ế.t con." Phong Đại Quân và Hứa Võ còn Dư Tùng bọn họ thư từ qua thường xuyên, tin tức gì cũng đều . Đương nhiên, tin tức chậm trễ một chút.

 

Phong Chí Ngao : "Cha yên tâm, đảm bảo sẽ mất mặt cha ." Phong Đại Quân tuy cũng thường xuyên đ.á.n.h con trai, nhưng tình cảm cha con .

 

Thôi Mặc nhận thư của Vân Kình, liền chuyện với thê t.ử Đồng thị: "Vừa nhân dịp , nàng đưa em A Kỳ ba Cảo Thành."

 

Đồng thị : "Để Kỳ Ca Nhi Cảo Thành, và con cứ ở Du Thành cũng ." Đồng thị là thông minh, tuy vợ chồng hiện tại tình cảm , nhưng tình cảm đến cũng chịu nổi hai nơi xa cách. Vợ chồng hai xa cách ba năm năm, Thôi Mặc hiện tại quyền cao chức trọng, đến lúc đó khó đảm bảo sẽ kiếm hai con hồ ly tinh về. Đến lúc đó, hối hận cũng kịp.

 

Vợ chồng mười mấy năm, Thôi Mặc tính toán nhỏ nhặt trong lòng Đồng thị. Thôi Mặc : "Bảo nàng thì , nhiều lời như chứ?"

 

Trong mắt Đồng thị lộ vẻ nghi ngờ, hỏi: "Chàng chuyện với , sợ phát hiện nên đuổi Cảo Thành ?"

 

Thôi Mặc tức giận : "Nói hươu vượn cái gì? Ta thể chuyện gì với nàng? Hơn nữa, gần đây hiện tại bận thành cái dạng gì nàng cũng ?" Gần đây bận đến nỗi thời gian về nhà cũng .

 

Đồng thị ngẫm nghĩ kỹ , gần đây Thôi Mặc ngoại trừ thời gian ở trong quân doanh dài hơn một chút, quả thực gì khác thường. Mà quân doanh ngay cả con muỗi cái cũng , ngược lo lắng.

 

Kể từ khi Sở Thiều Quang nạp , Đồng thị vẫn luôn lo lắng Thôi Mặc cũng kiếm cho nàng một con yêu tinh về. Hết cách , đàn ông quyền cao chức trọng, dù là những cô nương trẻ đó cũng đều tre già măng mọc lao .

 

Thôi Mặc thấy Đồng thị sống c.h.ế.t Cảo Thành, chỉ thể hàm hồ hai câu: "Cho dù chuyện của Kỳ Ca Nhi, năm mới nàng cũng đưa con Cảo Thành."

 

Đồng thị thấy lời trầm mặc một chút : "Là mệnh lệnh của Vương gia và Vương phi ?" Trước đây triều đình thích đón gia quyến của những thủ tướng biên thành đến Kinh thành, ngoài mặt là để gia quyến đến Kinh thành hưởng phúc, thực chính là coi bọn họ con tin.

 

Thôi Mặc dáng vẻ của Đồng thị là nàng suy nghĩ lung tung , chút bất lực : "Vương gia và Vương phi thể hạ mệnh lệnh như ? Đây là ý của ." Nói xong thấy Đồng thị mở miệng , Thôi Mặc vội thêm: "Nàng đừng hỏi tại nữa, hỏi cũng thể ."

 

Đồng thị là thông minh, lập tức trong lòng cũng đoán ba phần. Đồng thị : "Nếu như , thì càng thể đưa con Cảo Thành. Nếu , chẳng khiến nghi ngờ? Đợi sang xuân sẽ đưa con Cảo Thành. Bây giờ, cứ để Kỳ Ca Nhi !"

 

Thôi Mặc tính Đồng thị, quyết định thì sẽ đổi: "Vậy nàng sang xuân hãy !"

 

Trên đường Phong Chí Ngao và Thôi Vĩ Kỳ chạy tới Cảo Thành, Đỗ Thiều và Hàn Gia Hoa triệu tập đến Vương phủ.

 

Đỗ Thiều và Hàn Gia Hoa là đến nơi. Nhìn thấy Hạo Ca Nhi, hai cùng hành lễ: "Bái kiến Thế t.ử gia."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/nhat-ky-trong-sinh-cua-dich-nu/chuong-998-thu-dong-2.html.]

Hạo Ca Nhi ừ một tiếng nhàn nhạt : "Đứng lên !" Đi theo bên cạnh Ngọc Hi mưa dầm thấm lâu, Hạo Ca Nhi trong sáu đứa trẻ, lễ nghi chỉ Liễu Nhi.

 

Sau khi hai dậy, Hạo Ca Nhi : "Theo cùng giảng bài !" Thời gian Hạo Ca Nhi thường xuyên theo Vân Kình quân doanh, bài vở tự nhiên rớt nhiều. Tứ thư Ngũ kinh và thuật toán những bài học rớt cũng đều bù, còn về thiên văn địa lý học những cái thì cần.

 

Hai khom : "Vâng." Đỗ Thiều từ bốn tuổi bắt đầu vỡ lòng, nay cũng học bảy năm. Tiên sinh giảng cơ bản đều hiểu. Mà Hoa Ca Nhi tuy lúc nhỏ từng theo Giả di nương nhận mặt chữ, ở trang t.ử cũng từng học một thời gian, nhưng từng học một cách hệ thống, giảng hiểu lắm.

 

Hạo Ca Nhi tình huống của Hoa Ca Nhi, : "Biểu ca, mỗi tối theo học tập, tranh thủ sớm ngày theo kịp tiến độ." Ngọc Hi đó với Hạo Ca Nhi tình huống của Hoa Ca Nhi. Hoa Ca Nhi từng nghiêm túc theo sách, nhưng võ công . Chọn Hoa Ca Nhi thư đồng cho nó, chủ yếu là để Hoa Ca Nhi bảo vệ sát sườn nó.

 

Những năm huấn luyện ở trang t.ử, sự gian khổ trong đó thường thể chịu đựng . Hoa Ca Nhi vượt qua , từ đó đủ thấy nghị lực của . Hoa Ca Nhi gật đầu : "Thế t.ử gia, sẽ tranh thủ sớm đuổi kịp tiến độ."

 

Buổi chiều lúc luyện công, Hạo Ca Nhi xem thủ của Đỗ Thiều và Hoa Ca Nhi: "Hai các tỷ thí một chút."

 

Đỗ Thiều cũng khiêm nhường, với Hoa Ca Nhi: "Ta lớn hơn ngươi một tuổi, nhường ngươi ba chiêu."

 

Hoa Ca Nhi lắc đầu : "Không cần." Không cần Đỗ Thiều nhường, cũng thể đ.á.n.h bại Đỗ Thiều. Chút tự tin , Hoa Ca Nhi vẫn .

 

Hạo Ca Nhi thấy Đỗ Thiều nhíu mày, : "Nếu biểu ca cần, A Thiều đừng khiêm nhường nữa." Ngọc Hi với Hạo Ca Nhi, võ công của Hoa Ca Nhi trong những cùng trang lứa ở trang t.ử là nhất.

 

Đỗ Thiều chỉ qua mười lăm chiêu tay Hoa Ca Nhi bại trận. Hoa Ca Nhi tay cầm kiếm, hai tay ôm quyền : "Đa tạ, Đỗ thiếu gia."

 

Hạo Ca Nhi : "Gọi Đỗ thiếu gia gì chứ, quá xa lạ . A Thiều trong bốn xếp thứ hai, biểu ca gọi là nhị ca là ."

 

Đỗ Thiều tính tình cũng thẳng thắn, vui vẻ : "Chỉ cần Hàn nhị thiếu gia chê!" Đối với những thiếu niên lang như Đỗ Thiều mà , gia thế quan trọng nhất, bản lĩnh cá nhân mới quan trọng nhất. Hơn nữa, gia thế Hoa Ca Nhi cũng kém.

 

Hoa Ca Nhi cũng nề hà, lập tức hai tay ôm quyền : "Nhị ca nhường ." Hoa Ca Nhi thể trở thành thư đồng của Hạo Ca Nhi chỉ vì võ công , càng vì cô cô là Bình Tây Vương phi.

 

Hạo Ca Nhi : "Biểu ca, cũng tỷ thí với một chút." Ba tuổi tập võ, học ba năm, vẫn từng thực sự giao đấu với khác.

 

Lúc hai qua chiêu, Hoa Ca Nhi hề nương tay. Kết quả, Hạo Ca Nhi tay Hoa Ca Nhi chỉ năm chiêu bại. Hoa Ca Nhi : "Biểu đ.á.n.h , là vì tuổi còn quá nhỏ, nếu cùng tuổi với , đ.á.n.h ."

 

Hạo Ca Nhi đưa trường kiếm cho tùy tùng bên cạnh, : "Thua là thua, cần tìm lý do."

 

Chỉ một ngày, Hạo Ca Nhi dùng năng lực của bản thu phục hai Đỗ Thiều và Hoa Ca Nhi.

 

Hứa Võ trở về nhà, đứa con trai mới hơn ba tháng, lộ vẻ tiếc nuối.

 

Lăng thị thấy chút kỳ quái, hỏi: "Sao ?" Lăng thị hai sinh đều là con gái, cũng may Hứa Võ hề để ý. Chính là Lăng thị thăm dò nạp cho , cũng từ chối. Hứa Võ là đích t.ử, cũng hiếm lạ thứ t.ử.

 

Lăng thị khi con gái út tròn một tuổi m.a.n.g t.h.a.i đứa thứ ba. Cũng may đứa thứ ba là con trai khiến nàng thở phào nhẹ nhõm, mà Hứa Võ từ khi con trai mỗi ngày đều vui vẻ mặt.

 

Hứa Võ kể chuyện Hạo Ca Nhi khảo nghiệm Đỗ Thiều và Hoa Ca Nhi một chút: "Đáng tiếc Trạch Ca Nhi nhà mới chút xíu thế , nếu lớn hơn chút cũng thể theo Thế t.ử ." Hứa Võ sinh con trai xong, cầu xin Vân Kình đặt tên cho con trai. Vân Kình liền đặt tên cho đứa bé là Thừa Trạch, ý là m.ô.n.g chịu ân trạch.

 

Lăng thị buồn : "Vậy cũng cách nào."

 

Trạch Ca Nhi tiếng chuyện của cha tỉnh giấc, mở mắt oa oa lớn. Lăng thị kiểm tra thấy đái mới cho nó b.ú sữa. Lúc đầu Lăng thị định mời v.ú nuôi nuôi dưỡng đứa bé, kết quả Hứa Võ ngăn cản.

 

Táo Táo và Hạo Ca Nhi đều là Ngọc Hi tự nuôi dưỡng, kết quả hai đứa trẻ hiểu chuyện hiếu thuận. Mà Liễu Nhi và ba đứa sinh ba đều là v.ú nuôi nuôi dưỡng, thì như ý. Cho nên Hứa Võ cho rằng đứa bé do ruột nuôi dưỡng, tương lai mới lời hơn.

 

Hứa Võ cũng tin cái thuyết ôm cháu ôm con gì đó, đợi đứa bé b.ú sữa xong liền đón lấy bế tay. Không thể , Hứa Võ quanh năm suốt tháng ở Vương phủ, chịu ảnh hưởng lớn từ Vân Kình và Ngọc Hi.

 

Nha Tiểu Liên , thấp giọng : "Lão gia, phu nhân, Tăng thái thái đến . Tăng thái thái ở cửa phu nhân nếu gặp bà nữa, bà sẽ quỳ ở cửa lớn dậy."

 

Hứa Võ chút ngạc nhiên, Lăng thị hỏi: "Chuyện gì ?" Có đến cửa gây sự Lăng thị những với , còn giấu , chuyện vẻ đúng lắm.

 

Lăng thị cúi đầu : "Đó là đẻ của ." Có một đẻ bỏ chồng bỏ con như , Lăng thị cảm thấy là nỗi nhục cả đời.

 

Hứa Võ hừ lạnh một tiếng, dậy gọi đại quản gia : "Ném về Tăng gia cho . Nói với Tăng gia, nếu mụ điên còn dám đến nhà loạn, sẽ cho cả nhà bọn họ Du Thành ăn cát."

 

Đại quản gia vội đáp: "Vâng."

 

Hứa Võ xoay với Lăng thị đang trắng bệch mặt nước mắt lã chã rơi: "A Vân, nàng đừng trách , loại như chính là cao da ch.ó, nàng nếu mềm lòng bà sẽ bám lấy nàng cả đời khiến nàng yên ." Từ luật pháp mà , Chân thị khi tái giá, Hứa Võ nhận bà vợ bất kỳ sai lầm nào. Đương nhiên, Hứa Võ như ai dị nghị, nhưng nếu Lăng Nhược Vân như thì sẽ bàn tán.

 

Lăng thị lau nước mắt : "Thiếp trách . Thiếp chỉ là, chỉ là ngờ bà mà còn mặt mũi đến cầu xin ." Lúc đầu nàng và em trai quỳ mặt đất khổ sở cầu xin, nhưng phụ nữ dứt khoát, nay mà vì Tăng gia đến cầu xin nàng.

 

Em chồng của Chân thị vì ăn xảy xung đột với , vô ý tàn phế. Tuy là ngoài ý , nhưng theo luật pháp cái cũng tù. Mẹ chồng của Chân thị để con trai út tù, liền Chân thị cửa chỗ Lăng Nhược Vân, miễn trừ tai ương lao ngục cho con trai.

 

Hứa Võ : "Vì loại mà đau lòng, đáng." Hắn một chút cũng dính dáng gì đến loại phụ nữ vô tình vô nghĩa . Cho dù Lăng Nhược Vân nhận , Hứa Võ cũng đồng ý. Cũng may Lăng Nhược Vân mềm lòng, ngược tránh việc vợ chồng vì chuyện mà bất hòa.

 

Lăng thị tuy thật sự đau lòng, trong mắt nàng Chân thị sớm c.h.ế.t . Chân thị rốt cuộc là đẻ của nàng, nàng tiện tỏ quá cứng rắn.

 

 

Loading...