Nhặt Mót Ở Phế Thổ Phải Có Chút Vận May - 244

Cập nhật lúc: 2026-01-20 13:00:59
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Giọng trong trẻo dễ của Trang Hiểu vang vọng giữa rừng cây.

Bước trong ánh trăng, hai trở về nhà.

Cây cỏ nhảy múa trong sân thấy tiếng bước chân , bắt đầu màn trình diễn hôm nay của nó.

Trang Hiểu con rùa và con thỏ đất, ngước mắt Hoắc Kiêu: "Con rùa bây giờ? Anh xử lý chứ?"

Thỏ rừng biến dị thì còn dễ , da thỏ thể dùng ủng, găng tay và mũ, thịt thì một phần thịt khô, một phần để ngăn đá tủ lạnh.

con rùa bây giờ?

Trước đây cô cũng ăn thịt rùa bao giờ, huống chi còn là con rùa to như !

Dù là dùng để hầm canh, kích thước của nó còn to hơn cả nồi nhà cô, ai hầm ai còn ?

cái đầu rùa , tối nay chắc thể cắt nửa cái hầm canh nhỉ!

Trang Hiểu cái đầu rùa trong lá cây mà nước miếng chảy , rùa là một thứ đại bổ!

Bây giờ cô công việc nặng nhọc, cái hình nhỏ bé của cô thật sự quá yếu.

Hơn nữa, mùa thu trời khô hanh, cô cảm thấy bồi bổ thật .

Thế là Trang Hiểu với Hoắc Kiêu: "Hoắc Kiêu, xem cái hình nhỏ bé của em, nên bồi bổ thật ?"

Nói xong cô còn một dáng vẻ "Tây Thi ôm tim".

Hoắc Kiêu: "..."

Hôm nay con rùa và con thỏ chẳng lẽ tự bò đến nhà họ ?

"Tối nay hầm canh rùa, nấu cơm. Em xử lý thỏ nhé?" Hoắc Kiêu , nhặt cái đầu rùa lên khỏi mặt đất.

Thấy món canh bổ dưỡng tối nay sắp , Trang Hiểu vội vàng gật đầu đồng ý: "Được, , em ..."

Chẳng chỉ là lột da thỏ thôi ?

Chưa ăn thịt heo, chẳng lẽ thấy heo chạy ?

Hoắc Kiêu : "Vậy , thỏ em xử lý, bữa tối xử lý rùa..."

Nói xong, Hoắc Kiêu xách đầu rùa bếp.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/nhat-mot-o-phe-tho-phai-co-chut-van-may/244.html.]

Trang Hiểu chằm chằm xác thỏ biến dị một lúc, nhà lấy một cái ghế nhỏ xuống sân.

Con d.a.o găm trong tay nhất thời thao tác thế nào.

Bắt đầu từ đầu, là rạch bụng ?

Số nhà 25

Cuối cùng mấy suy nghĩ, vẫn chọn cách dọc theo vết m.á.u cổ mà rạch bụng con thỏ biến dị .

Cô nhớ rằng những tấm da lột đều xẻ từ bụng hai bên.

Làm như chắc chắn sai.

Chỉ là, cái gì mà học thì dễ, thì khó.

Bây giờ cô thấm thía...

Hoắc Kiêu hầm canh rùa xong vẫn chút yên tâm về Trang Hiểu bèn xem.

Chỉ thấy tấm da lông vốn dĩ mềm mại nhẵn nhụi, trong tay Trang Hiểu trở nên lỗ chỗ.

Tấm da thỏ vốn còn định cho cô một cái áo ghi lê nhỏ.

Bây giờ... Liệu đôi găng tay còn là một ẩn .

Trang Hiểu vùi đầu , tấm da thỏ trong tay ngày càng be bét m.á.u và đầy lỗ thủng thì nhất thời im lặng.

Đây vẫn là áo lông thú trong lòng cô ?

Cái kiểu gì cũng giống một cái áo bông rách tả tơi.

Nghe thấy tiếng bước chân của Hoắc Kiêu.

Trang Hiểu ngẩng đầu, dậy từ cái ghế nhỏ, nắm c.h.ặ.t cái áo lông thú nửa vời trong tay vẻ mặt chán nản : "Hay là ? Con thỏ biến dị chắc thù với em..."

Chẳng thù ?

Loại đội trời chung .

Hoắc Kiêu khẽ nhướn mày, bàn tay thon dài sạch sẽ nhận lấy xác thỏ biến dị từ tay cô, giọng điệu trêu chọc khen ngợi: "Làm lắm."

Trang Hiểu "hì hì" khan hai tiếng, khách khí nhận lấy lời khen ngợi hàm ý rõ ràng : "Em cũng thấy em khá ."

Như trút gánh nặng giao quả b.o.m nổ chậm .

 

Loading...