Nhìn thấy , Mạnh di nương liền giống như thấy cứu tinh, sốt ruột biện giải:
“Thế t.ử! Ngài chủ cho a! Thiếp thật sự đẩy nàng ! Là nàng tự va góc bàn!”
Cố mẫu nộ quát: “Ngươi còn thừa nhận? Mạnh thị! Ngươi chính là lo lắng Chiêu Ninh m.a.n.g t.h.a.i trưởng tôn, chạy tới uy h.i.ế.p nàng, còn đối với nàng động thủ!”
Hồ ly tinh , bảo Hành nhi chủ cho thị? Nghĩ gì !
Bất quá, Cố mẫu cũng , Lục Chiêu Ninh thương nặng, chiêu giá họa , tuy cao minh, hợp ý bà.
Chỉ là sợ tính tình cương chính bất a, đại nghĩa diệt của Hành nhi, vạn nhất tích cực lên…
Đang lo lắng, liền thấy Hành nhi trực tiếp vượt qua bà và Mạnh thị, rảo bước về phía giường.
Trong khoảnh khắc đó, trong mắt Hành nhi dường như khác, chỉ Lục Chiêu Ninh.
Cố Hành đến bên giường, Lục Chiêu Ninh, hỏi Thẩm ma ma và A Man bên cạnh:
“Phủ y đến xem qua , thương thế của phu nhân thế nào?”
Thẩm ma ma đắc thể đáp: “Sau khi xảy chuyện, lập tức liền tìm phủ y tới, vết thương của phu nhân ở phần đầu, phủ y cũng dám hạ định luận, lúc mới vội vàng sai báo cho Thế t.ử ngài, chờ ngài về xử lý.”
Mạnh Tâm Từ đè nén phẫn nộ:
“Phủ y đều nguyên cớ, chứng tỏ nàng …”
Ánh mắt Cố Hành trầm xuống: “Mời mẫu và Mạnh di nương ngoài.”
Cố mẫu trong lòng hiểu rõ, lập tức sai đưa Mạnh Tâm Từ ngoài.
Mạnh Tâm Từ chợt nhớ tới bàn —— những khế đất ngân phiếu của thị, lấy , Cố mẫu cản .
“Những thứ đều là cửa hàng của Lục gia, ngươi gì?!”
“Ta…” Mạnh Tâm Từ nhất thời á khẩu.
Thị cũng thể , những thứ đều là Lục Hạng Thiên bồi thường cho thị.
“Còn mau cút!” Cố mẫu kiên nhẫn.
Người , Cố Hành bèn phân phó Thẩm ma ma và A Man: “Các ngươi cũng lui xuống .”
“Vâng.”
Người đều hết, Cố Hành vén vạt áo xuống bên giường, đưa tay chạm nhẹ băng gạc trán Lục Chiêu Ninh.
Lục Chiêu Ninh theo bản năng nghiêng đầu né tránh.
“Giả vờ .” Cố Hành ánh mắt bình tĩnh, ngưng thị nàng.
Tầm mắt Lục Chiêu Ninh trong nháy mắt khôi phục thần thái, lộ một tia tính toán.
“Thế t.ử ?”
Ngón tay căng c.h.ặ.t của Cố Hành thả lỏng xuống, giữa lông mày phủ lấy vẻ ôn nhuận.
“Giả vờ vụng về như , đừng là , chỉ sợ mẫu đều tin.”
“ là, mẫu nhất định tin tưởng.” Lục Chiêu Ninh , ý vị thâm trường.
Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha
“Vì cấu hãm Mạnh di nương?” Cố Hành hỏi, đồng thời tự nhiên, kéo chăn lên một chút, đắp kín bả vai nàng.
Trên mặt Lục Chiêu Ninh lướt qua một tia mất tự nhiên.
“Sự kinh tâm đảm chiến tối qua, trải qua nữa.”
Những lời còn , nàng cần nhiều, Cố Hành liền đoán nàng gì.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/nhat-pham-han-the-the-tu-phi-khong-de-choc/chuong-292-the-tu-lam-chu-cho-thiep-a.html.]
Tay khẽ chuyển, gạt lọn tóc rối bên trán nàng, động tác thoạt quen thuộc nê, ánh mắt lộ một cỗ xa cách nhàn nhạt.
“Hảo hảo nghỉ ngơi. Nàng diễn một nửa, một nửa còn , giao cho .”
Lục Chiêu Ninh đụng đôi mắt thâm thúy của , gật gật đầu.
Sau đó, Cố Hành liền ngoài.
Lục Chiêu Ninh nghiêng đầu bóng lưng , trong lòng loại cảm giác kỳ quái mạc danh, bắt bắt .
Cảm giác đó, nàng từng .
Tê tê dại dại, tựa như khoái ý vui vẻ, phảng phất trong nháy mắt lan tràn …
Bên ngoài Hương Tuyết Uyển.
Cố mẫu đặc ý chờ Cố Hành.
“Mạnh thị loại chuyện , sai đưa ả về Nam Viện, nghiêm gia trông coi, cho phép ả tới gần Nhân Cảnh Viện, càng tới gần Chiêu Ninh.”
Cố Hành hướng về phía Cố mẫu trịnh trọng hành lễ.
“Nếu Mạnh di nương thật sự sai, cứ theo ý của ngài xử trí là . Bất quá, Mạnh di nương dường như oan tình, con dự định tiến cung tấu thỉnh thánh ân, để thái y vì Chiêu Ninh chẩn trị, tránh cho oan uổng Mạnh di nương.”
Sắc mặt Cố mẫu đổi.
“Không cần dằn vặt như .
“Huống hồ, đây là chuyện nội trạch của Hầu phủ, kinh động Hoàng thượng, liền là gia sửu ngoại dương .
“Hơn nữa Chiêu Ninh là phu nhân của con, chẳng lẽ con còn tin tưởng nàng, cảm thấy nàng sẽ tự thương tổn vu hãm Mạnh thị?”
Cố Hành lộ vẻ khó xử.
“Chuyện khác thì thôi , duy chỉ phụ lòng mong mỏi của mẫu , để Chiêu Ninh sớm ngày mang thai, hiện nay phần đầu nàng thương, e là lỡ việc .”
Cố mẫu lập tức cũng cố lự.
Muốn tội danh đả thương của Mạnh thị thành lập, liền để Lục Chiêu Ninh sắm vai hại cho , liền thể cùng Hành nhi đồng phòng .
Nếu liền nàng giả vờ thương, rơi tay khác nhược điểm, bà mẫu là bà xử sự bất công.
Cố mẫu nhi tức sớm ngày thai, mượn cơ hội , hảo hảo trị hồ ly tinh Mạnh thị một trận.
Cố Hành sát ngôn quan sắc, ngữ khí lộ vẻ nghiêm túc:
“Ngài và Chiêu Ninh, chuyện gạt con. Chẳng lẽ Mạnh di nương thật sự oan?”
Cố mẫu á khẩu:
“Ta…”
Lại Hành nhi xoay chuyển lời :
“Cũng . Ngài rốt cuộc là mẫu của con, phụ trong chuyện của Mạnh di nương phần thiên vị, khiến ngài chịu ít ủy khuất, con đều rõ ràng, cho nên, chuyện nội trạch, con thể nhắm mắt ngơ.
“ ngài dù cũng nên sư xuất hữu danh, tránh cho lưu nhược điểm, tương lai dễ bàn giao với phụ .”
Cố mẫu mười phần kinh ngạc.
Không ngờ Hành nhi sẽ suy nghĩ cho bà như .
Trước bà còn cảm thấy Hành nhi lương bạc, thật sự là oan uổng .
Có sự thông cảm của nhi t.ử, Cố mẫu suy nghĩ mãi, rốt cuộc nghĩ một biện pháp lưỡng kỳ mỹ.