Nhất Phẩm Hãn Thê: Thế Tử Phi Không Dễ Chọc - Chương 415: Hân Hân Có Rồi?!

Cập nhật lúc: 2026-04-16 23:22:12
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Một canh giờ , Vinh gia phái tìm Cố mẫu.

 

Cố mẫu lúc mới , Hân Hân m.a.n.g t.h.a.i .

 

Bà nhất thời mừng lo, lập tức tìm Cố Hành, bảo và Lục Chiêu Ninh cùng , đến Vinh gia để thương nghị — đứa bé an bài thế nào.

 

Cố Hành đến Bát Âm Nhã Xá đón Lục Chiêu Ninh, Cố mẫu thì một bước, đến Vinh gia.

 

Nội viện.

 

Cửa phòng đóng c.h.ặ.t, Cúc ma ma canh giữ bên ngoài.

Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha

 

Trong phòng chỉ hai Cố mẫu và tẩu t.ử Vương thị.

 

Trên mặt Cố mẫu ngậm một tia hỉ duyệt.

 

“Hân Hân con bé... thật sự ?”

 

Vương thị chân mày nhíu c.h.ặ.t, trong miệng lẩm bẩm.

 

“Ban đầu con bé khẩu vị, còn tưởng là đang bướng bỉnh với chúng , gả cho Nhị biểu ca của nó, loạn tuyệt thực... Vừa hỏi mới , nha đầu đó liên tiếp hai quý thủy đều tới, tìm xem thử, thật sự là m.a.n.g t.h.a.i !”

 

Nói xong bà ngẩng đầu lên, đôi môi khẽ run.

 

“Tiểu cô t.ử, bà xem, đứa bé ... giữ giữ.”

 

Bà gắt gao chằm chằm Cố mẫu, chỉ sợ đối phương chạy mất .

 

Biết nữ nhi thai, bà hề vì đó là trưởng tôn của Hầu phủ, là thẻ đ.á.n.h bạc tranh đoạt tước vị mà vui mừng, chỉ tràn đầy lo âu.

 

Chỉ sợ chuyện thành m.a.n.g t.h.a.i truyền , đối với danh tiếng của nữ nhi tổn hại.

 

ngoại trừ nhà Hầu phủ, ai đứa bé là của ai?

 

Chỉ sẽ cho rằng là Hân Hân khi cưới thất trinh...

 

bình tĩnh nghĩ xem, cứ như đem đứa bé đó phá bỏ, thực sự đáng tiếc.

 

Dưới sự bất đắc dĩ, đành để hai nhà xuống thương lượng.

 

Cố mẫu kéo lấy tay tẩu t.ử Vương thị, trong ánh mắt là kích động.

 

“Giữ! Chắc chắn giữ! Hân Hân mang thai, chính là cháu đích tôn của !”

 

Vương thị hất tay bà , ngữ khí vui.

 

“Bà thì nhẹ nhàng, giữ thế nào? Hôn kỳ định dịp cuối năm, lúc đó Hân Hân còn vác cái bụng to tướng đấy!”

 

“Chuyện ...” Cố mẫu cũng quả thực khó xử .

 

Ngay đó bà đề nghị, “Hay là thành sớm?”

 

Vương thị xong, càng thêm tức giận.

 

“Không ! Hôn kỳ đều định xong , chuyện đẩy lên sớm? Ban đầu Trường Uyên cưới Lâm Uyển Hề, trong vòng một tháng liền vội vã thành , lúc đó lưu ngôn phỉ ngữ bay đầy trời, trong lòng đều sáng như gương. Bà nữ nhi của cũng nghị luận ? Hơn nữa, thành sớm, những thứ chúng cần chuẩn còn chuẩn xong ! Gả cho Trường Uyên là ủy khuất cho Hân Hân , đại hôn cả đời chỉ một , tuyệt đối sẽ để con bé chịu thêm ủy khuất nữa!”

 

Bản triều thành hôn, thứ chuẩn tề tựu, ít nhất cũng cần thời gian nửa năm, chỉ riêng việc định ngày lành, chừng là khi nào .

 

Mạc danh kỳ diệu đẩy sớm việc thành , nước bọt bên ngoài đều dìm c.h.ế.t bọn họ!

 

Cố mẫu nghĩ cũng đúng.

 

Bà chỉ nghĩ đến việc giữ đứa bé, nhất thời nghĩ đến phương diện khác.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/nhat-pham-han-the-the-tu-phi-khong-de-choc/chuong-415-han-han-co-roi.html.]

 

Lần cũng là đầu to hai .

 

Ai!

 

“Đợi Hành nhi bọn chúng qua đây, tiến hành thương nghị .” Cố mẫu bất đắc dĩ .

 

Vương thị miễn cưỡng trầm trụ khí.

 

“Cũng . Dù lão gia cũng hồi phủ, lát nữa đông đủ tỉ mỉ thương lượng.”

 

Thế t.ử thông minh như , chắc chắn thể biện pháp .

 

Lúc , Cố Hành và Lục Chiêu Ninh vẫn còn đang ở nửa đường.

 

Trong xe ngựa.

 

Lục Chiêu Ninh trấn định hỏi.

 

“Đại hôn còn hơn ba tháng nữa, đứa bé , e là giấu chứ?”

 

Cố Hành tỏ rõ ý kiến.

 

Giữa hàng chân mày phủ chút sầu sắc.

 

“Lát nữa đến Vinh phủ, nàng ít vài lời.”

 

Lục Chiêu Ninh cúi đầu: “Vâng.”

 

Nàng cũng dính líu những chuyện .

 

Phu thê hai bọn họ và Vinh phụ chân đến.

 

Tiền sảnh.

 

Trưởng bối Vinh phụ, Vương thị và Cố mẫu.

 

Lục Chiêu Ninh bên cạnh Cố Hành, chỉ coi câm.

 

Một đám sắc mặt trầm trầm, đều hỉ sắc.

 

“Trường Uyên !” Vinh phụ lên tiếng hỏi, “Hắn là cha ruột của đứa bé, thể mặt?”

 

Cố mẫu giải thích: “Trường Uyên mấy ngày ngã ngựa trọng thương, sợ trong quân doanh ngáng chân, đây , thương thế lành, liền vội vàng đến quân doanh , nó nhiều việc, tiện tùy ý xin nghỉ khỏi quân doanh.”

 

Vinh phụ cũng trông cậy Cố Trường Uyên đưa chủ ý, chỉ là thích thái độ của Hầu phủ.

 

Xảy chuyện, Cố Trường Uyên mặt, Trung Dũng Hầu là phụ đương gia tác chủ cũng mặt.

 

Ông về phía Cố Hành, âm dương quái khí trào phúng Cố mẫu.

 

“Cũng may bà sinh một nhi t.ử , thời khắc mấu chốt, thể gánh vác công việc.”

 

Vương thị tâm hệ nữ nhi, cắt ngang .

 

“Không những chuyện nữa, cứ xem, đứa bé trong bụng Hân Hân, rốt cuộc an bài thế nào?”

 

Đây mới là trọng trung chi trọng.

 

Cố mẫu thì về phía Cố Hành.

 

“Hành nhi, con thấy thế nào?”

 

 

Loading...