Đem sinh ý chuyển chuyển về?
Thế t.ử quả thật là “ xa” đến đáng sợ...
Lục Chiêu Ninh gượng , “Dằn vặt qua , thực sự phiền phức...”
Cố Hành ngắt lời viện cớ của nàng.
“Chỉ cần nàng gật đầu, phần còn để lo liệu, nếu như lo sợ tổn thất, sẽ một tay gánh vác.”
Tim Lục Chiêu Ninh đập như trống bỏi.
“ mà...”
Nàng vẫn quyết định ở mà!
Lập tức nghĩ lý do.
“ chủ mưu phía vụ án gian lận vẫn tra , luôn chừa cho Lục gia một con đường lui. Lỡ như kẻ đó thần thông quảng đại tra Lục gia, nhổ cỏ tận gốc...”
Nam nhân đột nhiên bật trầm thấp.
Nụ đó, là sự thấu tỏ thấu hết thảy, thong dong, là một loại đáng ghét khi trêu chọc thành công.
“Ta qua, khi vụ án của trưởng nàng kết thúc, cho nàng thời gian suy xét chuyện ở.
“Vừa chỉ là cho nàng , rõ tâm tư của nàng, cho nên, đừng nghĩ đến chuyện bịa lời dối lừa gạt nữa.”
Lục Chiêu Ninh chút tức tối.
Nàng phản pháo mỉa mai.
“Thế t.ử quả thực thể thấu nhiều chuyện, nhưng đây vặn là khuyết điểm mà nhiều nữ t.ử cùng chung sống cả đời.”
Cố Hành:...
Lục Chiêu Ninh cho cơ hội phản bác, đem khuyên tai giao cho , “Ta mộc d.ụ.c đây.”
Cố Hành:...
Một lát .
“Thạch Tầm.”
Thạch Tầm thấy truyền hoán, lập tức bước phòng.
“Thế t.ử ngài phân phó!”
Lại thấy Thế t.ử vô cùng nghiêm túc hỏi.
“Nếu ngươi là nữ t.ử, nguyện cùng kết tóc phu thê, chung sống cả đời ?”
Thạch Tầm:!!!
Không chứ! Thế t.ử ngài đừng đùa a!
“Thuộc hạ... Thuộc hạ xứng! Thế t.ử ngài là thái dương, thuộc hạ chính là giọt sương , ngài chiếu liền tan biến mất!”
Phu nhân đây là cái gì, khiến Thế t.ử chịu đả kích như ?
Cố Hành về phía Thạch Tầm, ánh mắt đó, tựa như đang thứ phế vật gì.
“Ra ngoài.”
“Vâng!” Thạch Tầm như đại xá, vội vàng chạy mất.
Bên ngoài hộ vệ cản .
“Ca, chạy cái gì? Thế t.ử giao cho nhiệm vụ trọng yếu gì ?”
Thạch Tầm đang trả lời thế nào, hảo mắt cũng Thế t.ử gọi phòng.
Sau đó...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/nhat-pham-han-the-the-tu-phi-khong-de-choc/chuong-428-ta-khong-co-day-nang-ta.html.]
Kẻ đó cũng vội vã chạy ngoài.
Thấy Thạch Tầm vẫn , hộ vệ vội vàng thấp giọng hỏi.
“Ca, Thế t.ử hỏi , nguyện ý theo ngài cả đời ... Thế t.ử trúng tà chứ?”
Trong lúc chuyện còn che lấy phía của .
Thạch Tầm vỗ vỗ bả vai , vô thanh an ủi.
Trong phòng.
Cố Hành hỏi những hộ vệ “vô dụng” nữa.
Bản suy nghĩ một chút, cũng nghĩ thông suốt .
Làm cái gì, nghĩ cái gì, đều đối phương thấu, quả thực vô vị, còn chút đáng sợ.
Thế là.
Đợi Lục Chiêu Ninh mộc d.ụ.c xong, Cố Hành mười phần trịnh trọng với nàng.
“Ở Hình Bộ lâu , luôn sẽ theo thói quen coi bên cạnh như tội phạm mà đối đãi, nếu nàng đề cập đến, sẽ sửa chữa. Không suy đoán nội tâm nàng nghĩ gì...”
Nói đến đây, cảm thấy đúng lắm.
“Tựa hồ như là uốn nắn quá đà . Không để tâm trong lòng nàng nghĩ gì, cũng tính là một phu quân .”
Lục Chiêu Ninh lời , nụ đều cứng đờ.
Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha
“Thế t.ử, kỳ thực cần so đo như , đó chỉ là...”
“Thế t.ử! Phu nhân!” Thẩm ma ma đột nhiên gõ cửa.
“Lão phu nhân gấp gáp truyền hai qua đó, thi hành gia pháp với Mạnh di nương.”
……
Nhung Nguy Viện.
Mạnh Tâm Từ lúc mới tỉnh , liền lôi đến chính sảnh, chịu thẩm vấn.
Lúc Lục Chiêu Ninh đến, Mạnh Tâm Từ ở đó, cho dù tỳ nữ dìu đỡ, vẫn là sắc mặt trắng bệch, lung lay sắp đổ.
Ở vị trí thượng thủ, Mẫu vẻ mặt nghiêm lệ.
Hai bên cạnh Vinh phụ và Vương thị, hai đều sắc mặt .
Lâm Uyển Tình và Cố Trường Uyên cũng ở đó.
Cố mẫu chất vấn.
“Mạnh thị, ngươi còn thừa nhận, khi lén Hân Hân mang thai, ngươi xuất phát từ tư tâm, đẩy nàng xuống nước, hại c.h.ế.t hài t.ử trong bụng nàng !”
Mạnh Tâm Từ vô lực chống đỡ, mí mắt sụp xuống.
“Các ... Các tính kế ... Ta đẩy , ngược là Vinh Hân Hân, là nàng đẩy ...”
Cố mẫu về phía Cố Hành đến muộn.
“Hành nhi, Mạnh thị ác độc như , nhất định xử trí, bảo con và Chiêu Ninh qua đây, chính là các con chứng. Hài t.ử của Hân Hân còn, mặt ở đây đều là nhà, đóng cửa , hảo hảo tính toán món nợ .”
Vinh phụ lệ thanh răn dạy.
“Dựa theo quy củ, chủ mẫu vốn quyền xử trí thất. Muội phu mặt, trong phủ xảy chuyện ác liệt , ngươi thể tiền trảm hậu tấu!”
Mạnh Tâm Từ ngờ bọn họ vô sỉ như .
“Ta đẩy ! Các thể xử trí ... Ta, đợi Hầu gia trở về, Hầu gia sẽ chủ cho ...”
Nói ả sang Cố Hành và Lục Chiêu Ninh: “Thế t.ử, Thế t.ử phu nhân, hai tin tưởng a!”