Lục Chiêu Ninh hỏi, gã nam nhân rõ ràng cứng đờ một chút.
“Vinh cái gì! Các điều, thì mau tránh cho !”
Vân trắc phi nắm lấy cánh tay nam nhân, đáy mắt một mảnh thê lương.
“Bỏ .”
Nam nhân hiểu, “A Vân, bà...”
Vân trắc phi lắc đầu với gã.
“Bọn họ ác ý với chúng , chút sức lực đó của ông, đừng lãng phí ở đây.”
Sau đó, Vân trắc phi Lục Chiêu Ninh: “Nơi tiện lưu lâu, truy bắt chúng thể xuất hiện bất cứ lúc nào, chúng lập tức rời , những gì cô , sẽ cho cô, nhưng bây giờ.”
Lục Chiêu Ninh chỉ sợ, Vân trắc phi , sẽ bao giờ nữa.
Đến lúc đó nàng tìm !
Là chính Vân trắc phi , bà nhiều chuyện hơn về đại ca.
Lục Chiêu Ninh bình tĩnh .
“Hai vị, thể lên xe ngựa của , từ từ .”
Vân trắc phi do dự một chút.
Ngay đó, bà liền đưa quyết định.
“Được!”
Xe ngựa nhanh hơn hai cái chân của bọn họ nhiều.
Hơn nữa, Lục Chiêu Ninh bảo đảm, dọc đường của bọn họ sẽ thuận lợi hơn nhiều.
Vân trắc phi lập tức kéo nam nhân lên xe ngựa.
A Man vốn dĩ đang ở trong xe ngựa kinh ngạc một chốc.
“Các ...”
Sau đó thấy tiểu thư cũng lên xe .
Lục Chiêu Ninh màng đến việc ăn uống, bảo phu xe tiếp tục lên đường.
Thạch Tầm bọn họ thì cưỡi ngựa theo bảo vệ.
Bên trong thùng xe.
Lục Chiêu Ninh lấy lương khô chuẩn sẵn, đưa cho hai .
Vân trắc phi nam nhân một cái, gật đầu.
Nam nhân lúc mới đưa tay nhận lấy lương khô.
Lục Chiêu Ninh hỏi Vân trắc phi: “Bây giờ thể ?”
Vân trắc phi vô cùng tinh minh.
“Hai chúng đối với cô mà , là gánh nặng.
“Nếu bây giờ cho cô tất cả, cô sẽ khi , lập tức đuổi chúng xuống xe.
“Dẫu , cần thiết vì chúng , mà đắc tội Sở Vương.”
Lục Chiêu Ninh trầm tĩnh hỏi.
“Vậy ngài thế nào.”
Vân trắc phi suy nghĩ một chút.
“Trực tiếp đưa chúng xuất thành.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/nhat-pham-han-the-the-tu-phi-khong-de-choc/chuong-496-giup-bon-ho-xuat-thanh.html.]
“Dọc đường , chúng cần cô đối phó với truy binh.
“Đợi khỏi thành, chúng bình an , sẽ cho cô chuyện.”
Bàn tính gõ thật là tinh.
Lục Chiêu Ninh cũng cách nào cự tuyệt.
“Hy vọng ngài tuân thủ hứa hẹn, tuyệt đối đừng nuốt lời.”
Vân trắc phi thật sâu thở phào một .
...
Bãi săn.
Sắc trời , ngược càng thêm vài phần chân thực của chiến trường.
Hoàng đế dẫn theo một đám đại thần rừng săn b.ắ.n, Sở Vương cũng ở trong đó.
Một gã hộ vệ cưỡi ngựa, đến bên cạnh Sở Vương, thấp giọng bẩm báo.
“Vương gia, Vân trắc phi bỏ trốn .”
Sắc mặt Sở Vương cự biến.
“Chuyện từ lúc nào!”
“Ngay một canh giờ . Một đám bao vây biệt viện, mang Vân trắc phi .”
Sở Vương hít sâu một , chậm rãi thở , để bản bình tĩnh .
Trong đôi mắt , đè nén nộ hỏa.
“Có ai đuổi theo bọn họ ?”
Hộ vệ đáp: “Hiện tại tạm thời tin tức.”
Sở Vương lập tức giận dữ tột cùng, còn hứng thú săn b.ắ.n nữa.
Hắn lập tức đầu ngựa, khỏi khu rừng.
Cách đó xa, Cố Hành lưu ý đến sự dị thường của Sở Vương.
Đồng thời bên phía cũng nhận tin tức, chuyện Vân trắc phi bỏ trốn.
Khác với Sở Vương, Cố Hành tương đối bình tĩnh.
Nếu hiện tại lo lắng điều gì hơn, thì vẫn là Lục Chiêu Ninh.
Lo lắng nàng bình an trở về Hầu phủ .
Nào ngờ, cách Lục Chiêu Ninh trở về Hầu phủ, vẫn còn lâu.
Nàng lúc chuyển hướng, đưa Vân trắc phi bọn họ về phía Nam thành môn.
Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha
Gần nhất là Tây thành môn, nhưng Vân trắc phi lo lắng bên đó mai phục, nhất định Nam thành môn.
Giữa đường, Lục Chiêu Ninh tìm một y quán, để A Man xuống xe.
Một là vết thương của A Man chịu nổi xóc nảy, hai là bớt một , xe ngựa nhẹ hơn, tốc độ cũng sẽ nhanh hơn.
Dọc đường coi như thuận lợi.
Không ngờ tới, lúc sắp đến Nam thành môn, đuổi theo.
“Người phía ! Dừng !!”
Bên trong thùng xe, Vân trắc phi đột nhiên kinh hãi, đó ánh mắt lộ vẻ hoảng hốt, về phía Lục Chiêu Ninh đang đối diện.
“Chắc chắn là của Vương gia! Làm đây?”