Lục Chiêu Ninh kiên tín phẩm tính của đại ca.
Quả nhiên, Vân trắc phi cũng .
“Ta để ý tài hoa của , ban đầu phát hiện là nữ nhân, coi như hảo , cùng nghỉ ngơi một chỗ, tặng ít mặc bảo. Ta cũng tặng chữ của Uông Phất Chi. mà, khi thẳng thắn với , là nữ nhân, sợ hãi bỏ chạy.
Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha
“Lúc tìm nữa, liền tránh mặt gặp ...”
Lục Chiêu Ninh nắm c.h.ặ.t chủy thủ, “Vụ án thi hộ đó, là chuyện gì xảy !”
“Là những bài sách luận đại ca nàng để ... Ở trong phòng . Hôm đó Lục hoàng t.ử đột nhiên qua đó, thấy những thứ . Hắn lúc liền ý định để đại ca nàng thi hộ. tưởng rằng, chỉ là thuận miệng một chút.”
Vân trắc phi nhắc tới chuyện , ánh mắt lộ cỗ áy náy.
Nàng chằm chằm Lục Chiêu Ninh, phảng phất như đang Lục Tiến Tiêu qua đời.
“Ta ngờ, ngờ Lục hoàng t.ử thật sự như . Càng ngờ, đại ca nàng sẽ vì mà... Mất mạng.”
Lời dứt, nàng che mặt thút thít.
Nam nhân một bên vẫn gắt gao ôm lấy nàng .
Lục Chiêu Ninh buông lỏng chủy thủ, hồi lâu thể hồn.
Lại là như ...
Là Lục hoàng t.ử.
Nam nhân một bên an ủi Vân trắc phi, một bên thúc giục Lục Chiêu Ninh.
“Lần nàng nên giúp chúng rời chứ!”
Hai mắt Lục Chiêu Ninh vô thần.
“Viết cung trạng , đó ký tên điểm chỉ.”
“Cái gì?” Nam nhân phẫn nộ quát, “Yêu cầu của nàng cũng quá nhiều ! Hiện tại sinh t.ử du quan, nàng thể để chúng rời !”
Lục Chiêu Ninh lạnh, trào phúng .
“Đây là vẫn c.h.ế.t .
“ đại ca , còn nữa.
“Chỉ là bảo các ký tên điểm chỉ, khó ?”
Lúc nam nhân đang phẫn nộ, Vân trắc phi lên tiếng.
“Ta .” Thái độ nàng kiên định.
Nam nhân trách cứ nàng : “Không ! Nàng như , sẽ đắc tội Lục hoàng t.ử!”
Vân trắc phi khổ.
“Ta ngay cả Sở Vương cũng đắc tội , còn sợ đắc tội Lục hoàng t.ử ?
“Một là đắc tội, hai cũng là đắc tội.
“Nói cho cùng, là nghiệp chướng tạo , chỉ thẹn với lương tâm của .”
Chiếc xe ngựa là của Cố Hành.
Trên xe ngựa luôn chuẩn sẵn giấy b.út.
Vân trắc phi cũng sớm rời , nhanh xong cung trạng, ký tên.
Lúc điểm chỉ, nàng dùng chủy thủ của Lục Chiêu Ninh rạch phá đầu ngón tay, dùng m.á.u in dấu vân tay.
“Như , thể ?” Nàng hỏi Lục Chiêu Ninh.
Lục Chiêu Ninh cầm lấy phần cung trạng , cẩn thận một chút.
Đây là nàng học từ Thế t.ử.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/nhat-pham-han-the-the-tu-phi-khong-de-choc/chuong-501-so-vuong-dich-than-toi.html.]
Sau thể bằng chứng.
Sau khi xác nhận sai sót, nàng cẩn thận cất kỹ phần cung trạng .
Nam nhân nữa thúc giục.
“Bây giờ đến lượt nàng thực hiện lời hứa !”
Lục Chiêu Ninh nhanh chậm.
“Yên tâm, sẽ giúp, thì nhất định giúp.
“Huống hồ, giúp các rời , cũng sẽ rước lấy tai bay vạ gió, Sở Vương nhắm tới.”
Cho dù là vì chính , cũng đưa hai , còn rũ sạch quan hệ với bản .
“Vậy nàng còn mau lên!” Nam nhân vô cùng nôn nóng.
Lục Chiêu Ninh , “Không vội, đợi những kẻ qua đây .”
Nam nhân phẫn nộ quát.
“Cái gì? Nàng hại c.h.ế.t chúng !”
Lục Chiêu Ninh nguyên do chuyện của đại ca, tâm tình đang trầm thấp.
Nàng dung túng đối phương, lạnh giọng .
“Có thể câm miệng . Bằng các tự tìm c.h.ế.t, đừng liên lụy .”
Nam nhân kinh ngạc một cái chớp mắt, ngay đó thật sự im bặt nữa.
Không bao lâu.
Những kẻ vẫn luôn bám theo bọn họ, qua đây...
“Thế t.ử phu nhân, mời ngài lập tức xuống xe!”
Lại là gã mặt dài .
Thạch Tầm đang phát tác, khi thấy phía gã mặt dài, lập tức mềm nhũn chân.
“Tham kiến Vương gia!”
Lão thiên gia! Sao Sở Vương đích đuổi tới !!
Bên trong thùng xe.
Vân trắc phi càng là cả run rẩy, lo âu bất an.
Lần là thật sự xong đời !
Không chỉ hộ vệ của Vương phủ qua đây, Vương gia cũng tới .
Cách Lục Chiêu Ninh đó đối phó với đám hộ vệ , đối với Vương gia cũng tác dụng.
Bọn họ, trốn thoát ...
Sở Vương xe ngựa, lạnh lùng một khuôn mặt.
“Lục thị, tài vật trong xe ngựa của ngươi, bản vương nếu hỏng, sẽ bồi thường bộ cho ngươi. Bà t.ử ngươi cần, bản vương cũng tìm tới cho ngươi . Bây giờ, ngươi hai lựa chọn, hoặc là xuống xe, để soát xét, hoặc là, cùng bên trong soát xét. Lựa chọn , ngươi là vô tội liên lụy.
“Lựa chọn , ngươi chính là đồng mưu với bọn chúng! Cho dù là Cố Hành ở đây, cũng giữ ngươi! Ngươi suy nghĩ cho kỹ!”
Vân trắc phi kinh hồn bạt vía, gắt gao nắm lấy tay Lục Chiêu Ninh, lắc đầu với nàng, cầu xin nàng đừng xuống xe ngựa.
Lục Chiêu Ninh vô tình gỡ tay nàng .
Ngay lúc Vân trắc phi tưởng rằng, Lục Chiêu Ninh lật lọng, Lục Chiêu Ninh hướng bên ngoài hét lớn.
“Vương gia cứu !”