Nhị hoàng t.ử an ủi: “Nàng yên tâm, Trọng Khanh sẽ cách đối phó. Bây giờ việc thẩm vấn kết thúc, theo quy củ của Hình Bộ, trong thời gian ngắn tìm chứng cứ sức thuyết phục khác, sẽ tiếp tục dùng hình.”
Lời thể khiến Lục Chiêu Ninh yên tâm.
Lục hoàng t.ử nếu đối phó Cố Hành, chắc chắn sẽ dừng ở đây.
Thấy Nhị hoàng t.ử cũng kế sách gì, Lục Chiêu Ninh đành tạm thời rời .
Ngoài Hình Bộ.
Trước khi Lục Chiêu Ninh lên xe ngựa, nàng Thạch Tầm.
“Chuyện Thế t.ử đưa thẩm vấn, ngươi chắc nhận tin tức từ sớm.”
Thạch Tầm lập tức cúi đầu.
“Thuộc hạ quả thực từ sớm. Thế t.ử lệnh, cho phu nhân ngài .”
Giọng điệu của Lục Chiêu Ninh mang theo sự oán trách.
“Sớm muộn gì cũng sẽ , nên giấu .”
“Phu nhân, Thế t.ử là sợ ngài lo lắng, để ngài yên tâm việc ở Định Châu.”
A Man nhận mấy bên ngoài – trông giống như thám t.ử, cố ý vô tình về phía họ, liền đỡ Lục Chiêu Ninh: “Tiểu thư, chúng lên xe ngựa . Hình như đang theo dõi.”
Lục Chiêu Ninh đầu .
Những đó, trông như đang theo dõi Hình Bộ.
Là của Lục hoàng t.ử ?
…
Hầu phủ.
Lục Chiêu Ninh trở về, kịp về Nhân Cảnh Viện, chồng gọi đến.
Trong Nhung Nguy Viện.
Cố mẫu tức giận thể kiềm chế.
“Ngươi còn đường về !?
“Trong phủ xảy chuyện lớn như , ngươi !
“Ngươi chỉ đến mấy chuyện ăn của nhà đẻ…”
Lục Chiêu Ninh cúi đầu hành lễ.
“Mẫu , khi về phủ, con đến Hình Bộ thăm Thế t.ử. Chuyện tự đối sách, bảo cần lo lắng.”
Cố mẫu nàng bình tĩnh như , càng thêm phẫn nộ.
“Ngươi giống một vợ !
“Hành nhi bảo chúng đừng lo lắng, đó là nó quan tâm chúng , chẳng lẽ thật sự hỏi han gì đến nó ?
“Nếu là cha ruột của ngươi xảy chuyện, ngươi thể thản nhiên như !”
Lục Chiêu Ninh mấp máy môi, định thôi.
Cố mẫu vì sự im lặng của nàng mà bỏ qua, lời chỉ trích tuôn một tràng.
Tóm , con trai xảy chuyện, thì trút giận lên con dâu.
Lục Chiêu Ninh chỉ coi như bà đang niệm kinh, giả vờ ngoan ngoãn cúi đầu lắng , bất kỳ phản ứng nào.
Nắm đ.ấ.m của Cố mẫu đều đ.á.n.h bông, sự uất ức càng thêm sâu nặng.
“Lục Chiêu Ninh, ngươi khắc chúng Hầu phủ ! Từ khi ngươi cửa, rắc rối của Hầu phủ từng dừng ! Không chỉ Hầu phủ, cha ngươi cũng ngươi khắc đến mức đại lao…”
Liên quan gì đến tiểu thư! A Man tức giận bước lên một bước.
Nàng đang định phản bác, Lục Chiêu Ninh một tay kéo .
Sau đó, Lục Chiêu Ninh dậy, hướng về phía Cố mẫu hành lễ.
“Mẫu , con dâu thể tự biện giải vài câu. Thật con dâu cũng cảm thấy, Hầu phủ khắc con.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/nhat-pham-han-the-the-tu-phi-khong-de-choc/chuong-544-the-tu-so-ngai-lo-lang.html.]
“Vốn dĩ con và phụ đều , Lục gia cũng , nhưng từ khi gả Hầu phủ…”
Cố mẫu nàng xong, tức đến mức mặt mày tái mét.
“Ngươi thật là tạo phản!”
Lục Chiêu Ninh mắt mang ý : “Mẫu , chẳng là đang đổi trắng đen, lý lẽ .”
Cố mẫu ngờ, Lục Chiêu Ninh phản bác thẳng thừng như .
“Ngươi…”
Ánh mắt Lục Chiêu Ninh bình tĩnh.
“Đàn ông trong phủ xảy chuyện, phụ nữ nên càng đồng lòng, giữ vững hậu viện. Như mẫu đây, khác còn gì chúng , tự loạn trận cước, oán trách lẫn . Con thấy, con khắc Hầu phủ, cũng Hầu phủ khắc con, mà là chủ mẫu hiền.”
Sắc mặt Cố mẫu đại biến.
Tiểu độc phụ ! Gan lớn thật! Lại dám thẳng bà chồng hiền huệ!
Bà còn kịp chỉ trích, Lục Chiêu Ninh chuyển chủ đề.
”Mẫu , con dâu bất kính với , tự xin cấm túc ở Nhân Cảnh Viện.”
Cố mẫu: …
Cho đến khi Lục Chiêu Ninh , Cố mẫu vẫn hồn.
Bà đầu hỏi Cúc ma ma: “Cấm túc? Vậy cứ thế cho qua ?”
Cúc ma ma như mà , một khuôn mặt nhăn nheo.
“Hình như… là đó ạ.”
Sắc mặt Cố mẫu tái mét.
“Sao giống Hoàng thượng trừng phạt Lục hoàng t.ử thế! Cấm túc thứ , chính là đau ngứa! Lục Chiêu Ninh tiểu độc phụ học hơn, đem đối phó !”
Nguyệt Hoa Hiên.
A Man tức giận phồng má.
“Tiểu thư, cứ để mắng, cùng lắm phạt mấy trượng, cũng cần cấm túc!”
Nói bà lão mấy câu sự thật, mà cấm túc, thật đáng!
Lục Chiêu Ninh ung dung vội.
“Ta là để đề phòng vạn nhất.”
“Vạn nhất? Vạn nhất gì ạ?” A Man nghĩ , cấm túc thể lợi ích gì.
Lục Chiêu Ninh ngoài cửa sổ, tầm mắt xa xăm.
“Không . dự cảm, Lục hoàng t.ử nhắm Thế t.ử, cũng sẽ tìm cách đối phó .”
Không chỉ vì chuyện săn thu đó, mà còn vì những gì Giang Chỉ Ngưng – đối phó Thế t.ử, chắc chắn sẽ tay với nàng, vị Thế t.ử phu nhân .
Giang Chỉ Ngưng nghĩ như , Lục hoàng t.ử chắc chắn cũng sẽ như .
Nàng cần một lý do chính đáng, để đóng cửa ngoài.
A Man sự cân nhắc của tiểu thư, lòng yên.
“Lục hoàng t.ử , nếu thật sự để Thái t.ử, thậm chí là lên ngôi hoàng đế, Đại Lương còn thể ? Tiểu thư, là chúng tạm thời rời khỏi hoàng thành ? Nhân Cảnh Viện cũng chắc an .”
Giọng điệu Lục Chiêu Ninh bình tĩnh.
Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha
“Nhân Cảnh Viện an hơn bên ngoài nhiều.
“Chúng nên dĩ bất biến ứng vạn biến.”
Sự thật chứng minh, Lục Chiêu Ninh lo bò trắng răng.
Ngay hôm đó, nàng nhận một tấm thiệp mời.
Tấm thiệp mời , đến từ Lục Hoàng T.ử Phủ…