Cố Hành dáng vẻ ngẩn ngơ của trong n.g.ự.c, cúi đầu hôn lên trán nàng.
“Lại thêm một , .”
Lục Chiêu Ninh thể khẽ run, mặt ửng hồng.
Thực , cũng cần nhất thiết đợi nàng gật đầu.
Đầu ngón tay Lục Chiêu Ninh nóng rực, giọng nhỏ như muỗi kêu.
“Được...”
Lời còn dứt, liền là một trận trời đất cuồng.
Trong chớp mắt, nàng đè xuống nệm giường, nụ hôn như gió táp mưa sa rơi xuống nàng...
Sau đó, màn trướng lay động, tựa như sóng nước, từng đợt từng đợt thủy triều phá vỡ sự tĩnh lặng trong phòng.
...
Nửa đêm.
Thạch Tầm mở cửa phủ, tiễn Thế t.ử lên xe ngựa.
Mãi đến khi xe ngựa khuất góc phố, đầu , A Man đang .
Thạch Tầm sợ tới mức run rẩy.
“Đêm hôm khuya khoắt! Làm gì thế!”
Bạn nào thích cổ đại ngôn tình siêu sủng thì về với đội của mình nha
A Man vươn cổ, “Thế t.ử cứ thế ? Định ?”
Thạch Tầm nhíu mày.
“Đương nhiên là đến công nha ! Chẳng lẽ thanh lâu?”
A Man thở dài.
“Thế t.ử bận rộn như , đều thời gian nghỉ ngơi .”
“Chứ nữa. Tổng cộng mới ngủ hai canh giờ.”
A Man đầy ẩn ý: “Hai canh giờ cũng .”
Thạch Tầm hầu hạ ở ngoại viện, tịnh tình hình nội viện.
A Man nắm rõ như lòng bàn tay.
Thế t.ử kéo tiểu thư dằn vặt đến khuya, cùng lắm chỉ chợp mắt nửa canh giờ.
Hôm .
Khi Lục Chiêu Ninh tỉnh , bên cạnh còn ai.
Nàng hỏi A Man.
“Thế t.ử dậy ?”
A Man do dự một chút, vẫn bẩm báo đúng sự thật.
“Tiểu thư, thực Thế t.ử đêm qua .”
Lục Chiêu Ninh kinh ngạc trong chốc lát.
“Đêm qua?”
Đêm qua nàng dằn vặt lợi hại, ngủ say.
Thế t.ử lúc nào, nàng ấn tượng.
A Man chút lo lắng.
“Thế t.ử vất vả như , thật khiến lo âu.”
Cho dù là bệnh, cũng chịu nổi sự lao lực như thế.
Nàng hy vọng tiểu thư và Thế t.ử trường trường cửu cửu, liền mong Thế t.ử một thể khang kiện.
Lục Chiêu Ninh trầm tư một lát.
Thế t.ử ngày đêm bận rộn công vụ như , việc nàng thể , chính là sắc chút t.h.u.ố.c bổ đưa tới.
Nhắc tới t.h.u.ố.c , nàng liền nhớ tới sư phụ.
Bệnh tình của ấu t.ử nhà Lý Hạ, sư phụ châm cứu chữa trị, phần còn chỉ cần uống t.h.u.ố.c đúng giờ, bao lâu nữa sẽ khỏi hẳn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/index.php/nhat-pham-han-the-the-tu-phi-khong-de-choc/chuong-631-lai-them-mot-lan-duoc-khong.html.]
Ngay từ đại điển tế thiên, sư phụ vội vã rời khỏi hoàng thành, hai thầy trò bọn họ đều kịp cáo biệt.
...
Hoàng cung.
Sau khi bãi triều, Nhị hoàng t.ử tìm riêng Cố Hành.
“Có thể thấy, phụ hoàng vẫn đang đau lòng vì cái c.h.ế.t của Triệu Nguyên Dục. Mặc dù trong triều ít lão thần cầu tình cho Giang Chỉ Ngưng, vẫn xử ả cực hình.”
Cố Hành đưa mắt xa xăm, “Hoàng mệnh khó cãi, chúng đều tận nhân sự, Điện hạ cần tự trách.”
Nhị hoàng t.ử sắc mặt nặng nề.
“Thật đáng tiếc cho Giang cô nương. Chẳng lẽ cách nào khác, thể để nàng trở lui ?”
Hắn Cố Hành, ánh mắt mang theo sự kỳ vọng.
Trên mặt Cố Hành khó phân hỉ nộ.
“Nàng công thành, cầu thoái.”
Nhị hoàng t.ử đành chấp nhận kết quả .
Ngay đó, hỏi.
“Vị huyện lệnh Định Châu , hôm qua phái đưa tới một bức thư, hỏi chúng khi nào thì sắp xếp cho , điều tới hoàng thành. Trọng Khanh, thật sự hứa hẹn với ?”
Tên huyện lệnh , chính là kẻ lúc thẩm vấn Cố Trường Uyên, lập một công trong việc đ.á.n.h đổ Triệu Nguyên Dục.
Nhị hoàng t.ử từng lén gặp , ấn tượng đối với tính là .
Quá tinh ranh, quá gian xảo.
Nhìn một cái liền kẻ an phận.
Giọng điệu của Cố Hành cực kỳ bình tĩnh.
“Kẻ ít âm thầm nhận hối lộ, lạm dụng tư hình, bức ép vô tội nhận tội.”
“Hắn đức hạnh như !” Nhị hoàng t.ử càng thêm bất mãn.
Cố Hành lập tức .
“Bách tính địa phương hận thấu xương, nhưng việc cẩn trọng, để nhược điểm. Lần , ngược thể nhân chuyện của Cố Trường Uyên mà định tội . Thủ đoạn thẩm vấn quá nặng tay, cũng là điều thích hợp.”
Nhị hoàng t.ử hô hấp nặng nề.
“Trọng Khanh ... vốn ý một mũi tên trúng hai đích ?”
Sắc mặt Cố Hành ôn hòa, đối với Nhị hoàng t.ử lộ một tia khiêm cung.
“Điện hạ, chính xác thì là qua cầu rút ván.”
Chàng tịnh che giấu sự vô tình của , thậm chí thể hình dung là đê tiện.
Nhị hoàng t.ử ngẩn một chút.
Thảo nào lúc Thái phó dạy dỗ những hoàng t.ử bọn họ, luôn —— “Kẻ sáng suốt thấy từ lúc vô hình, kẻ thông minh thấy từ lúc vô thanh, kẻ mưu trí mưu tính từ lúc thành.”
Kẻ ngu ngốc chỉ mắt, thông minh một bước tính một bước, mưu sĩ động, liền định sẵn mười bước...
Nhị hoàng t.ử chút do dự.
“Có thể khiến Cố Trường Uyên khai nhận, tên huyện lệnh cũng coi như chút bản lĩnh, chúng hiện nay đang lúc dùng , cứ như vứt bỏ, đáng tiếc ? Tài năng của , lẽ ở Hình Bộ...”
Cố Hành trịnh trọng lên tiếng.
“Ta phản đối việc dùng nghiêm hình thẩm vấn. , kẻ tâm thuật bất chính, cao minh đến , cũng thể dùng. Mong Điện hạ tam tư.”
Nhị hoàng t.ử như , liền dập tắt tâm tư .
“Ta nên thế nào .”
Lời còn dứt, một cung nhân đuổi theo.
“Nhị điện hạ, Tiệp dư nương nương gặp ngài!”
Nhị hoàng t.ử trong lòng thắt .
Từ đại điển tế thiên, thời gian cung thăm mẫu , nhưng vì chuyện của Triệu Nguyên Dục, do dự.
Mẫu luôn phản đối tranh quyền, nếu đang gì, tất nhiên sẽ đồng ý.
hiện tại, trốn thoát ...